HOA DÀNH DÀNH NỞ TRẮNG, TA GẶP LẠI NGƯỜI THƯƠNG - 2

Cập nhật lúc: 2026-04-30 21:16:07
Lượt xem: 93

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có lẽ vì e sợ biến cố, chỉ nửa tháng , hai nên duyên phu thê.

 

Ngày đại hỷ, sính lễ đỏ rực kéo dài mười dặm từ phủ An Vương, vòng quanh nửa kinh thành mới chậm rãi tiến phủ họ Lâm.

 

Khắp phố phường, ngõ nhỏ đều xôn xao bàn tán về hôn sự , nhắc đến tân lang tân nương ngớt.

 

Mà kẻ xui rủi như , dĩ nhiên cũng kéo câu chuyện.

 

“Minh Ngọc quận chúa quả hổ là ái nữ Thái hậu sủng ái, phô trương , e rằng công chúa xuất giá cũng khó bì.”

 

“Khoan , nhớ Lâm tiểu tướng quân từng hôn ước với Giang tiểu thư, giờ cưới quận chúa?”

 

“Còn , tất nhiên là Giang tiểu thư từ hôn .”

 

“Thật đáng thương, đầu thanh mai ruồng bỏ, hai tướng quân hủy hôn. Cô nương e là vận mệnh chẳng lành.”

 

“Ai mà rõ , rước về lỡ khắc phu thì ?”

 

“Ta thấy Giang tiểu thư vốn chẳng thể so với phong thái cao quý của Minh Ngọc quận chúa. Bằng , cả hai vị hôn phu đều si mê quận chúa, tiếc hủy hôn để cầu cưới?”

 

Khi , đang nơi lâu, chậm rãi thưởng . Nghe những lời bàn tán vang lên từ đại sảnh tầng , sắc mặt nha Xuân Lan đỏ bừng vì phẫn nộ.

 

Nàng siết c.h.ặ.t t.a.y, định xông xuống tranh luận, nhưng nhẹ nhàng kéo .

 

“Tiểu thư, họ khó như , thể nhẫn nhịn?”

 

Ta phủi nhẹ vụn bánh nơi đầu ngón tay, dậy: “Bịt miệng một thì dễ, nhưng thiên hạ còn muôn miệng.”

 

“Người trong kinh thành, chẳng chỉ thích đem chuyện khác trò tiêu khiển đó .”

 

Ta ung dung bước qua đám đông, những ánh mắt dò xét, khinh miệt, thương hại như từng mũi kim nhỏ đ.â.m da thịt.

 

trong lòng hiểu rõ, tất cả những điều đều là do Minh Ngọc quận chúa bày .

 

Lần cũng , rõ ràng chính nàng lấy cái chếc uy h.i.ế.p Thái hậu ban hôn, tung tin rằng Tạ Dật Hàn si mê nàng đến mức tiếc hủy hôn để cầu cưới.

 

Giờ đây, chẳng qua chỉ là chiêu cũ lặp .

 

, phía nàng Thái hậu chống lưng. Phụ tuy là Hộ bộ Thượng thư, nhưng cũng khó lòng đối kháng hoàng gia.

 

Những ngày đó trôi qua bình lặng.

 

Ta rảnh rỗi thường trong viện, lặng cây hoa dành dành mà ngẩn ngơ.

 

Cây hoa do chính tay Tạ Dật Hàn trồng.

 

Năm mười hai tuổi, tròn mười.

 

Hắn lén trèo tường , vác theo một cây non, rạng rỡ : “Chi Chi, trồng cho cây hoa . Đợi khi nó cao hơn , sẽ đến rước thê t.ử.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoa-danh-danh-no-trang-ta-gap-lai-nguoi-thuong/2.html.]

Khi còn ngây thơ, nào hiểu chuyện phu thê là gì. Chỉ thấy bộ dạng lấm lem của thật đáng ghét mà cũng thật buồn , liền đuổi đ.á.n.h chạy vòng quanh sân.

 

Giờ đây, cây lớn, năm nào cũng nở hoa trắng ngần, mà lời hẹn năm xưa chẳng thấy thực hiện.

 

Song vì chuyện hôn sự của mà ưu phiền khôn nguôi, đành gọi đến bàn bạc.

 

Mẫu khẽ thở dài: “Chi nhi, chuyện của con, cha suy tính . Nay các gia đình danh giá trong kinh thành đều dám đến cầu . Nếu , cũng chỉ là nhà nhỏ, hoặc con kế thất…”

 

Phụ trầm ngâm một lúc, giọng hạ thấp: “Hay là con trở về quê cũ ở Giang Nam. Nơi họ hàng đông đúc, cách xa kinh thành, tìm mối lương duyên thích hợp…”

 

Ta đặt chén xuống, giọng bình thản mà kiên định: “Phụ , mẫu , nữ nhi sẽ rời .”

 

“Nữ nhi suy nghĩ kỹ, vì gả thấp, kế khác, chẳng bằng…”

 

“Gả cho Tạ Dật Hàn.”

 

Phụ lập tức đập bàn dậy: “Con hồ đồ ! Tiểu t.ử Tạ gia chếc, con gả qua đó chẳng khác nào thủ tiết cả đời, con mới mười tám, con—”

 

“Nữ nhi hiểu rõ.” Ta nhẹ giọng cắt lời, ánh mắt kiên định: “ thanh danh của nữ nhi đến mức , trong kinh thành còn ai dám cưới con?”

 

“Huống hồ Tạ gia cùng Giang gia giao tình nhiều đời, bá phụ bá mẫu Tạ gia vẫn luôn xem con như sinh nữ nhi.”

 

“Tạ Dật Hàn tuy… còn đời, nhưng nữ nhi gả sang đó, cũng chẳng ai dám ức h.i.ế.p, càng kẻ nào dám tỏ sắc mặt khó coi.”

 

“Nữ nhi vẫn thể lưu kinh thành, hồi phủ lúc nào thì hồi phủ, so với việc gả những gia đình rõ gốc gác, vẫn hơn vạn .”

 

Song hiển nhiên cũng hiểu rõ đạo lý , cuối cùng đành gật đầu, để phụ sang Tạ gia bàn chuyện.

 

Tin hồi đáp từ Tạ gia đến nhanh hơn dự liệu, bá phụ cùng bá mẫu đích đến phủ.

 

Bá mẫu Tạ gia mắt đỏ hoe, liên tục cất lời xin , giọng nghẹn ngào dứt.

 

Sau cùng, bá phụ trầm giọng quyết định: “Nếu Chi nhi thuận ý, Tạ gia chúng lý do gì từ chối.”

 

“Là Dật Hàn nhà bạc phúc. Sau Chi nhi ở Tạ gia, con bé gì thì . Kẻ nào dám gây khó dễ, nhất định dung tha!”

 

Hôn sự vì thế mà nhanh ch.óng định đoạt, chọn ngày lành tháng , Tạ gia liền đưa kiệu hoa đến nghênh đón .

 

Vì là gả cho linh vị, lễ nghi quá phô trương, nhưng những thứ cần đều thiếu.

 

“Ấy, đó chẳng Giang gia tiểu thư ? Nàng gả cho ai ?”

 

“Nghe là gả cho vị Trung Dũng Hầu t.ử trận! Ngươi xem, cô nương rốt cuộc nghĩ gì, cam tâm thủ tiết như ?”

 

“Thôi thì cũng đáng thương, một cô nương lành từ hôn hai , cuối cùng đành gả cho khuất.”

 

“Đáng thương gì chứ, nàng tự thấy thỏa lòng thì .”

 

Đến Tạ gia, tân lang đá cửa kiệu, cũng chẳng bàn tay nào nắm lấy tay bước lễ đường.

 

Loading...