HOA DÀNH DÀNH NỞ TRẮNG, TA GẶP LẠI NGƯỜI THƯƠNG - 3

Cập nhật lúc: 2026-04-30 21:16:16
Lượt xem: 108

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta ôm linh vị của Tạ Dật Hàn, từng bước chậm rãi tất nghi thức.

 

Việc chấn động khắp kinh thành, ngay cả thánh thượng cũng tin, thuận miệng ban vài lời khen, ca ngợi trọng tình trọng nghĩa.

 

Chỉ trong thoáng chốc, lời gió trong kinh thành liền đổi hướng.

 

Mới hai ngày , còn kẻ bịa đặt khắc phu, nay sang ca tụng chung tình, thiếu niên khuất mà nguyện thủ tiết, là hiếm thấy đời.

 

ai , ngày thứ ba khi nhập phủ Tạ gia, nhận một bức thư của “một kẻ c.h.ế.t nơi sông nước”.

 

Trên giấy chỉ vỏn vẹn một câu:

 

“Nàng xem, sẽ cách cưới nàng mà.”

 

Ta sớm , tên nào dễ dàng chếc như .

 

Một năm , duyên phận của và Tạ Dật Hàn Thái hậu cưỡng ép chia cắt. Minh Ngọc quận chúa nóng lòng thành , nhưng Tạ Dật Hàn lữa hết đến khác, còn viện lời cổ nhân “Hung nô diệt, thể bàn chuyện gia thất” để cớ, kiên quyết xin biên ải rèn luyện, lập công mới thành .

 

Thái hậu cùng Minh Ngọc đương nhiên bất mãn, nhưng thánh thượng hết mực tán thưởng, vì thế Tạ Dật Hàn cuối cùng vẫn rời kinh.

 

Đêm ngày xuất phát, lặng lẽ trèo tường viện , để bất kỳ ai .

 

“Ta sẽ cưới quận chúa. Chi Chi, nàng cứ an tâm chờ .”

 

“Đời của , chỉ cưới một nàng thê t.ử.”

 

Thiếu niên tuấn tú khẽ , ánh trăng len qua tán hoa dành dành rơi xuống gương mặt , chính là hồi ức nhất của năm tháng thiếu thời.

 

Ta đương nhiên tin tưởng .

 

Quả nhiên, khi tin “chếc” nơi biên cương truyền về, Minh Ngọc lập tức đoạt lấy vị hôn phu của . Ta thuận thế đồng ý, nhưng trong lòng vẫn khỏi lo lắng cho an nguy của .

 

Chỉ là, mà rời kinh, dù thật sự chếc, cũng cam nguyện vì mà thủ tiết cả đời.

 

Cho đến giây phút , tảng đá nặng nề trong lòng mới tan biến.

 

Nhờ đường dây bí mật, cùng Tạ Dật Hàn nối liên lạc.

 

Việc giả chếc thoát chỉ vì , mà quan trọng hơn, là mang mật chỉ của hoàng mệnh.

 

“…Chi Chi của , nàng giúp một phen . Đám loạn thần tặc t.ử miệng phản, mà cứ chần chừ mãi, khiến đợi đến sắp nghẹn thở.”

 

“Ta nơi ngày nhớ đêm mong, chỉ mong sớm thành việc lớn để trở về bên nàng, cùng nàng động phòng hoa chúc.”

 

“Còn nàng thì , chẳng lẽ nàng mong đợi?”

 

Mặt đỏ bừng, liền đem bức thư ném ngọn nến, để lửa thiêu rụi từng nét chữ.

 

Mang hoàng mệnh trong mà vẫn còn tâm trí nghĩ đến những chuyện .

 

Quả thực là một kẻ đáng ghét.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoa-danh-danh-no-trang-ta-gap-lai-nguoi-thuong/3.html.]

 

Nửa tháng trôi qua, trong cung mở yến tiệc long trọng.

 

Ta cố ý chọn một bộ y phục trắng thanh nhã, giản dị như sương sớm, mái tóc chỉ cài một cây trâm bạch ngọc tinh khiết.

 

Tạ bá mẫu , dường như điều gì đó, nhưng thôi. Ta hiểu rõ trong lòng bà đang nghĩ gì.

 

Giữa chốn cung yến xa hoa, ăn mặc quá đỗi thanh đạm như , khó tránh khỏi xem là hàn vi, trở thành đề tài cho đời chê . phận hiện giờ là quả phụ của Trung Dũng Hầu, một nữ t.ử giữ trọn tình nghĩa với khuất, nên càng giản dị mới hợp lễ.

 

Khi cung, theo Tạ bá phụ và bá mẫu đến vị trí sắp xếp.

 

Chỗ của Tạ gia hề thấp. Bá phụ là Trấn Bắc tướng quân, thêm danh nghĩa Trung Dũng Hầu của Tạ Dật Hàn, nên vị trí khá gần chủ tọa, cách xa là mấy.

 

Ta an tọa bên cạnh bá mẫu, liếc mắt một cái thấy Minh Ngọc quận chúa đối diện.

 

Nàng ăn vận rực rỡ như hoa xuân nở rộ, áo đỏ dệt kim lấp lánh, đầu là trâm bộ diêu vàng khảm châu ngọc, ánh sáng lấp lóa đến ch.ói mắt.

 

Xung quanh nàng, ít tiểu thư thế gia tụ , ríu rít khen ngợi ngớt:

 

“Hôm nay quận chúa thật mỹ lệ, cạnh Lâm tiểu tướng quân đúng là trời sinh một cặp, khiến ghen tị.”

 

“Quận chúa đúng là phúc, tân hôn lâu, tình ý còn đang nồng đậm bao.”

 

Lời dứt, ánh mắt liền như vô tình mà hướng về phía .

 

Một bên là hỷ phục đỏ rực, một bên là bạch y tĩnh lặng. Cùng là xuất giá, mà cảnh ngộ khác một trời một vực.

 

Sắc mặt của Tạ bá mẫu dần trở nên khó coi.

 

đám thiên kim hiển nhiên dừng .

 

, như , cũng là tân hôn, nhưng chỉ phòng gối lạnh.”

 

“Suỵt, nhỏ tiếng thôi, cũng là quả phụ của Trung Dũng Hầu đó.”

 

“Gả cho khuất mà còn mặt dày đến dự cung yến, ở nhà niệm Phật giữ cái danh chung tình ?”

 

“Nếu là , tuổi xuân mà sống cô quạnh như , thà tìm sợi dây mà kết liễu cho xong, còn hơn sống trong nhục nhã.”

 

Minh Ngọc quận chúa tâng bốc đến mức đắc ý, liếc mắt về phía , môi cong lên nụ mỉa mai.

 

Nàng cố ý cất giọng mềm mại: “Các ngươi đừng , Tạ thiếu phu nhân cũng dễ dàng gì . Ngày ngày đối diện linh vị lạnh lẽo mà sống, tấm lòng , bổn quận chúa cũng khâm phục.”

 

Dứt lời, nàng che miệng khẽ , thanh âm như chuông bạc nhưng khiến lạnh lòng.

 

Ta nhẹ nhàng đặt chén xuống, thẳng lưng, giọng bình thản như nước: “Quận chúa , thần phụ quả thật dễ dàng.”

 

“Dẫu từ nhỏ thần phụ dạy rằng giữ trọn một chữ tình. Sớm đổi chiều , đó là thói của kẻ tiểu nhân, huống hồ là đoạt lấy nhân duyên của khác.”

 

Nụ môi Minh Ngọc lập tức cứng .

 

Loading...