HOA DÀNH DÀNH NỞ TRẮNG, TA GẶP LẠI NGƯỜI THƯƠNG - 7

Cập nhật lúc: 2026-04-30 21:17:13
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Dật Hàn gật đầu, ánh mắt thoáng hiện ý : “Việc còn nhờ Chi Chi của , cho bệ hạ một cái cớ hảo, khiến An Vương lâm đường cùng, buộc vội vã khởi binh.”

 

Ta khẽ cong môi, nhưng trong lòng vẫn khỏi chút trách móc: “Chàng sợ thật sự thể trở về ?”

 

Chàng , khẽ nghiêng về phía , ngón tay nhẹ nhàng lau giọt lệ từ khi nào đọng nơi khóe mắt .

 

“Sợ chứ.”

 

“Ta sợ phụ mẫu đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, nhưng càng sợ… nàng vì mà thật sự cô độc cả đời.”

 

Chàng đưa tay ôm lòng, khẽ thở dài, thở ấm áp vương nơi vành tai.

 

“Chi Chi, xin nàng, để nàng chờ đợi lâu như .”

 

Ta vòng tay ôm , giọng nhẹ như gió thoảng: “Chàng trở về là đủ .”

 

Chuyện của An Vương xử lý nhanh ch.óng, chút lưu tình.

 

An Vương xử ngay tại bãi săn, phủ cũng tịch thu bộ, vàng bạc châu báu, ruộng đất nhà cửa đều sung quốc khố.

 

Nam đinh trưởng thành đều xử diếc, kẻ đủ bảy tuổi thì giam tại Tông Nhân phủ, suốt đời ngoài.

 

An Vương phi, Minh Ngọc quận chúa cùng các nữ quyến khác phế thứ dân, đày đến Hoàng lăng, sống cuộc đời thanh đạm bên chốn hương khói.

 

Nghe Minh Ngọc quận chúa thực sự phát điên.

 

Khi khi , lúc gọi Tạ Dật Hàn là phu quân, khi nhận Lâm Tri Viễn chồng. Trên đường áp giải, thần trí hỗn loạn, cuối cùng gieo xuống vực sâu, kết thúc cuộc đời trong cô quạnh.

 

Kết cục của Lâm gia còn thê t.h.ả.m hơn, tru di tộc, liên lụy cửu .

 

Ngày hành hình, cùng Tạ Dật Hàn cũng đến.

 

Người của Lâm gia áp giải pháp trường, sắc mặt ai nấy trắng bệch. Có kẻ lóc cầu xin, kêu oan dứt, kẻ sợ hãi đến mức mềm nhũn nổi.

 

Lâm Tri Viễn cùng phụ quỳ ở phía , đầu tóc rối bời, y phục tả tơi, còn chút phong thái ngày xưa.

 

Ánh mắt đảo khắp đám đông, cuối cùng dừng nơi .

 

Giữa biển , môi khẽ mấp máy, dường như điều gì đó.

 

Ta chỉ lặng lẽ , đáp, động, tựa như tất cả ân oán theo gió mà tan.

 

Cuối cùng, ánh mắt của dần trở nên trống rỗng, như tro tàn cơn lửa lớn.

 

Quan giám trảm lạnh lùng ném lệnh bài xuống đất: “Đã đến giờ——”

 

Ánh đao lóe lên như tia chớp. Đầu Lâm Tri Viễn rơi xuống, ân oán theo đó mà chấm dứt.

 

Sau khi phong ba lắng , Tạ Dật Hàn — lập công lớn, ban thưởng trọng hậu ân chuẩn nghỉ ở nhà — chẳng bao lâu bận rộn.

 

Chàng chọn một ngày lành tháng , cùng thành một nữa, đường đường chính chính.

 

Ban đầu vốn từ chối, nghĩ rằng việc vốn xong, chẳng cần câu nệ hình thức.

 

Thế nhưng kiên định đến mức chẳng cho cơ hội thoái lui.

 

, Tạ phủ cùng Giang phủ một nữa giăng đèn kết hoa, đỏ rực như xuân về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoa-danh-danh-no-trang-ta-gap-lai-nguoi-thuong/7.html.]

 

Tạ Dật Hàn là đại công thần trong việc dẹp loạn, Hoàng thượng rộng tay ban thưởng, gia phong tước vị, bổng lộc ít.

 

Còn công cứu giá, cũng phong nhất phẩm cáo mệnh phu nhân, danh chính ngôn thuận nơi cao quý.

 

Ngày đại hỷ, bá quan văn võ đều đến chúc mừng, cảnh tượng náo nhiệt từng .

 

Lần , chính Tạ Dật Hàn khoác hỉ phục đỏ thắm, n.g.ự.c đeo hoa đỏ, cưỡi tuấn mã đường hoàng đến Giang phủ đón .

 

Kiệu hoa dừng , rèm khẽ vén lên. Một bàn tay vững vàng vươn .

 

“Nương t.ử, xuống kiệu thôi.”

 

Giọng mang theo ý ấm áp, giấu nổi niềm vui trong lòng.

 

Ta đặt tay tay . Bàn tay rộng lớn, ấm áp, như chính con — vững chãi mà chân thành.

 

Bái thiên địa, bái cao đường, phu thê giao bái.

 

Mọi nghi lễ tất, đưa tân phòng.

 

Trong phòng, nến đỏ lay động, ánh sáng nhuộm khắp gian một màu ấm áp của hỷ sự.

 

Sau khi tiếp khách, Tạ Dật Hàn mang theo chút men say bước .

 

Chàng cầm cân hỉ, nhẹ nhàng vén khăn voan đỏ.

 

Ánh mắt dừng , như giữ bởi một điều gì đó quá đỗi mỹ lệ.

 

Bị đến mức tim đập loạn nhịp, khẽ cúi đầu, hai tay siết c.h.ặ.t khăn lụa, trong lòng thấp thỏm.

 

Từ sáng sớm trang điểm kỹ lưỡng, giờ phai nhạt

 

Bỗng nhiên, bế bổng lên, bước về phía bàn.

 

“Chi Chi, mau nào, uống rượu giao bôi !”

 

Ta còn kịp phản ứng, đến sáng rỡ.

 

“Trời mới chờ ngày bao lâu , chờ đến mức lòng cũng sắp khô héo.”

 

“Hôm nay cuối cùng cũng cưới nàng, đêm động phòng , mới thật sự trọn vẹn.”

 

Ta lặng im, chỉ khẽ thở dài trong lòng.

 

Thôi , ngày đại hỷ, nên so đo với kẻ .

 

Dẫu Tạ Dật Hàn mặt , vĩnh viễn vẫn là thiếu niên năm nào, chẳng bao giờ chịu đắn.

 

Ta ngẩng đầu . Trong đôi mắt màu hổ phách , ánh nến lung linh phản chiếu, cũng phản chiếu bóng hình của .

 

Ngoài song cửa, trăng sáng như nước, hoa dành dành âm thầm nở rộ, hương thơm dịu dàng lan khắp đêm dài.

 

Một đời , cuối cùng cũng trọn vẹn như lời hẹn năm xưa.

 

HẾT.

 

Loading...