Hoa Đào Rực Rỡ - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-05-03 19:01:14
Lượt xem: 2,733

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Lưu phu nhân tâm địa lương thiện, khi phu quân qua đời, một nuôi dưỡng ấu nữ. Một năm còn từng cứu một nữ t.ử trong miếu hoang, nữ t.ử trông đáng thương, nguyện trâu ngựa cho Lưu phu nhân, nào ngờ đầu lén cuốn sạch vàng bạc của Lưu gia. lúc ấu nữ của Lưu phu nhân bệnh nặng, tiền chữa trị, cuối cùng c.h.ế.t vì bệnh. Lưu phu nhân đau đớn thôi, báo quan phủ, nhưng đến nay vẫn tìm nữ t.ử .”

 

Thanh Châu… chợt nhớ đến Mạnh Uyển, nàng dường như cũng là Thanh Châu.

 

“Ta nhắc đến Mạnh Uyển, nhưng đến nay vẫn gặp, nghĩ đến nàng sẽ trở thành tức (em dâu) của , khỏi đau đầu.”

 

“Vì ?”

 

Lục Bùi ôm c.h.ặ.t hơn một chút.

 

“Vì nàng , nàng từng ức h.i.ế.p nàng.”

 

Trong mắt đầy vẻ đau lòng.

 

“Tĩnh Nghi, bệ hạ đồng ý với , đợi đại hôn, sẽ cho ở riêng, ban cho chức quan, cần dựa Lục gia nữa, cũng thể bảo vệ nàng thật .”

 

Thân là thứ trưởng t.ử, Lục Bùi từ nhỏ sống cẩn trọng dè dặt.

 

Chủ mẫu dù lương thiện.

 

rốt cuộc vẫn con ruột của , tước vị của Lục phủ, đương nhiên để cho con trai bà.

 

Lục Bùi thể tranh, nếu chính là đại nghịch bất đạo.

 

May mà tài năng, cần dựa Lục gia, cũng thể con đường quan lộ của riêng .

 

Chúng , sẽ ngày càng sống hơn. 

 

12

 

định ngày thành , nghi thức đại hôn liền gấp rút chuẩn .

 

Các cô nương trong nhà đối với hôn sự để tâm.

 

Chọn nhiều loại vải, may hỉ phục cho .

 

Chỉ là chọn trúng một tấm.

 

Mạnh Uyển đến.

 

Nàng mở đôi mắt ướt át, đáng thương Lục Tuân.

 

“A Tuân, cũng thích tấm vải đó, cũng .”

 

Đại cô nương lập tức vui.

 

“Đây là trưởng đặc biệt mua cho Tĩnh Nghi, ngươi thì tự mà mua!”

 

Nước mắt Mạnh Uyển càng rơi dữ dội. 

 

Nàng lấy khăn che mặt, u oán liếc Lục Tuân một cái, lóc chạy về viện của .

 

Lục Tuân lập tức đuổi theo.

 

, chút do dự.

 

“Tĩnh Nghi, A Uyển từ nhỏ từng thấy thứ gì , chẳng qua chỉ là một tấm vải mà thôi. Lần đại hôn , nhất định sẽ tìm cho nàng tấm vải hơn, tấm nhường cho nàng , ?”

 

“Không .” Lục Bùi từ lúc nào xuất hiện phía .

 

Giọng lạnh lẽo, đưa tay cầm lấy tấm vải, giao cho nha phía .

 

“Ngươi nếu thương Mạnh Uyển, thì tự mua cho nàng .”

 

Lục Tuân bất đắc dĩ: “ loại Lưu Quang Cẩm , trong kinh thành chỉ một, dù bản lĩnh thông thiên, cũng mua .”

 

“Đó là chuyện của ngươi.” Lục Bùi một cái.

 

“Không lý nào ngươi bảo vệ Mạnh Uyển, để Tĩnh Nghi chịu thiệt thòi.”

 

Các cô nương cũng lượt gật đầu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoa-dao-ruc-ro/chuong-7.html.]

, vị ân nhân của ngươi cũng quá kiều khí , cái gì cũng , cũng xem xứng .”

 

“Nếu một chút là thứ , bây giờ cũng thể công chúa .”

 

Tam cô nương là thẳng tính nhất.

 

Nàng xong, liếc ngoài, khẽ nhướng mày.

 

“Xem kìa, bắt đầu gây chuyện .”

 

Vừa dứt lời, nha bên cạnh Mạnh Uyển vội vàng chạy đến, sắc mặt hoảng loạn.

 

“Tiểu thư đang ở trong phòng đòi thắt cổ tự vẫn!”

 

“Cái gì?” Sắc mặt Lục Tuân đại biến, lập tức chạy ngoài.

 

Tam cô nương phe phẩy quạt tròn.

 

Không nhịn mà trêu chọc: “Khóc xong gây chuyện xong, giờ đến thắt cổ, cũng thấy xui xẻo .”

 

13

 

Lục Tuân lo lắng cho Mạnh Uyển, vội vàng chạy đến phòng nàng.

 

Chỉ thấy Mạnh Uyển kê một chiếc ghế.

 

Nàng ghế, tay cầm một dải lụa trắng, ném lên xà nhà mãi mà .

 

Vừa thấy Lục Tuân, nàng liền dùng dải lụa quấn quanh cổ .

 

Sau đó bắt đầu .

 

“Là , đắc tội Tĩnh Nghi, nên nàng mới mặt các cô nương, khiến mấy vị tỷ tỷ của đều chán ghét . Nếu , chi bằng dùng dải lụa siết c.h.ế.t …”

 

“A Uyển, Tĩnh Nghi như , nàng sẽ nàng.”

 

Lục Tuân lập tức ôm nàng lòng.

 

Lại dịu giọng dỗ dành: “Nàng tin , đợi khi thành với nàng , nàng sẽ giống như mà đối với nàng, xem nàng là ân nhân cứu mạng, ngày ngày quan tâm chăm sóc.”

 

Không ai , bức thư năm đó Lục lão phu nhân sai đưa , thất lạc giữa đường.

 

Nghe những lời , trong lòng Mạnh Uyển cũng càng thêm hận Thẩm Tĩnh Nghi.

 

Nàng lóc náo loạn suốt nhiều ngày.

 

Chẳng qua là trở thành Nhị thiếu phu nhân của Lục gia.

 

Vì thế, nàng cố ý gây chuyện, khiến Lục Tuân thể cùng Thẩm Tĩnh Nghi thành , còn theo nàng xuống Giang Nam ở suốt nửa năm.

 

Vốn tưởng trong nửa năm , hai ít nhiều cũng sẽ nảy sinh tình ý nam nữ.

 

Lục Tuân đối với nàng, từ đầu đến cuối chỉ xem như ân nhân cứu mạng.

 

Tình cảm nam nữ, đều dành hết cho Thẩm Tĩnh Nghi.

Hồng Trần Vô Định

 

Mạnh Uyển vì thế mà hận nàng đến cực điểm.

 

Chặt cây của nàng, đập vỡ ngọc bội của nàng.

 

Thậm chí ngay cả con mèo của Thẩm Tĩnh Nghi, nàng cũng cố ý dùng đá đập c.h.ế.t.

 

Như , mới thể giải nỗi hận trong lòng.

 

dù là như thế, Lục Tuân vẫn còn thành với Thẩm Tĩnh Nghi.

 

Mạnh Uyển đảo mắt.

 

Nàng cam lòng.

 

Vì thế nảy kế sách.

 

“A Tuân, mặt bằng lòng, đối với , hiểu rõ trong lòng. Tĩnh Nghi là nữ t.ử, nữ t.ử khó tránh khỏi lòng ghen tị, hai thành , nàng chắc chắn sẽ càng ghét hơn, cũng khiến khó xử.”

Loading...