Hóa Giải Vận Đen: Sư Muội Cầm Trùm Nghĩa Địa Thần Tiên - Chương 152

Cập nhật lúc: 2026-03-26 08:31:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kỷ Thanh Trú sống sót cuộc tập kích truy sát đó.

 

Thế nhưng Tam sư của nàng là Thủy Độ Trần, vì cứu nàng mà đan điền hủy, kinh mạch tổn thương phần lớn, chỉ trở thành phàm nhân, mà còn trở thành phế nhân.

 

Kỷ Thanh Trú đến nay vẫn nhớ rõ sự t.h.ả.m khốc ngày hôm đó, cũng thống hận sự vô năng vi lực của bản .

 

Từ đó về , nàng thường xuyên tâm ma quấn .

 

Năng lực của tâm ma nhất quán, khi là hiện mê hoặc, khi là dệt nên ảo cảnh.

 

Trong đầu vang lên những âm thanh kỳ quái mà khác thấy, quả thật khả năng là tâm ma.

 

trong lòng một giọng , đúng hơn là trực giác của nàng đang mách bảo nàng ——

 

Không, đây tâm ma.

 

Là thứ khác.

 

Là thứ cực kỳ quan trọng đối với nàng, nhưng nàng cũng nhớ nổi.

 

“……

 

Ta .”

 

Cuối cùng, Kỷ Thanh Trú lắc đầu.

 

Ngu Tiếu Tiếu khẽ thở dài, “Thanh Trú ……”

 

Tỷ cũng thêm gì nữa.

 

Bảy năm nay, tỷ cũng , sư tôn, Nhị sư , bao gồm cả chính bản Tam sư , lời với Kỷ Thanh Trú, đều thể hóa giải sự áy náy và tự thống hận trong lòng nàng.

 

Có những việc, lời của ngoài mang tác dụng gì cả.

 

Chỉ thể dựa chính bước mà thôi.

 

Ngu Tiếu Tiếu :

 

“Thôi , hôm nay vẫn là tự về .”

 

Về?

 

Huyệt thái dương của Kỷ Thanh Trú nhảy dựng lên.

 

Trong đầu như ký ức nào đó hiện .

 

khi Kỷ Thanh Trú bắt lấy những ký ức , thứ tan thành mây khói.

 

Để cho nàng chỉ một mảnh trống rỗng.

 

Cùng lúc đó, âm thanh ngừng vang vọng trong đầu cũng dừng .

 

Kỷ Thanh Trú giây phút thanh tịnh, nàng nắm lấy tay Ngu Tiếu Tiếu, hỏi:

 

“Tỷ về ?”

 

“Muội quên ?”

 

Vẻ lo lắng mặt Ngu Tiếu Tiếu càng thêm rõ rệt, “Hôm nay là ngày về nhà thăm , lúc cứ đòi cùng , mới đến gọi đấy.”

 

Ngày hôm qua Kỷ Thanh Trú còn chạy đến động phủ của tỷ , dặn dò tỷ về một .

 

Thế mà mới qua một đêm, Kỷ Thanh Trú dường như quên sạch.

 

Vừa mới mệt mỏi lười giường, tâm ma ảo thính.

 

Ngu Tiếu Tiếu cảm thấy, tâm ma của tiểu sư dường như hung hiểm.

 

Tỷ nắm ngược tay Kỷ Thanh Trú, xuống bên giường, lo lắng bồn chồn :

 

“Hay là……

 

Ta về muộn một chút, ở đây bầu bạn với nhé?”

 

Ngu Tiếu Tiếu lo lắng Kỷ Thanh Trú tâm ma hại.

 

“Không.”

 

Kỷ Thanh Trú Ngu Tiếu Tiếu nhắc đến “về nhà”, tim nàng đ-ập loạn xạ.

 

Trực giác cho nàng , nếu để Ngu Tiếu Tiếu trở về, sẽ xảy chuyện .

 

Kỷ Thanh Trú :

 

“Đại sư tỷ, tỷ đừng về, đừng về.”

 

“……

 

Vẫn về nhà thôi.”

 

Ngu Tiếu Tiếu khổ, “Mẫu bệnh cấp, phụ mang linh đan về trị bệnh cho mẫu , bầu bạn với mẫu .”

 

“Phụ tỷ tỷ về bầu bạn với mẫu tỷ, ông chỉ linh đan, linh thạch của tỷ, tỷ về một bức tượng điêu khắc, một món đồ trang trí tinh xảo để ông khoe khoang với khác mà thôi.”

 

Nhắc đến phụ của Đại sư tỷ, ngữ khí của Kỷ Thanh Trú lạnh lẽo, “Đại sư tỷ, mẫu tỷ thật sự bệnh ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoa-giai-van-den-su-muoi-cam-trum-nghia-dia-than-tien/chuong-152.html.]

Lần , nữa……

 

Mỗi một , bọn họ gọi tỷ về đều dùng cái cớ , nhưng mỗi tỷ về, mẫu tỷ cần uống thu-ốc bệnh cũng tự khỏi, bà ……”

 

“Tiểu sư .”

 

Không đợi Kỷ Thanh Trú tiếp, giọng dịu dàng của Ngu Tiếu Tiếu vang lên, ngắt lời nàng.

 

Ngu Tiếu Tiếu sinh với dáng vẻ thanh tú nhu hòa, da trắng như mỡ đông, tóc đen như mực, luôn diện những bộ váy trắng tinh tế trang nhã, khí chất cổ điển tao nhã.

 

So với một tu sĩ hướng về đại đạo, tỷ càng giống một đại tiểu thư nuôi dưỡng trong khuê phòng, tính tình mềm mỏng.

 

Ngay cả khi Kỷ Thanh Trú điều về cha , Ngu Tiếu Tiếu cũng lộ vẻ giận dữ, chỉ dùng ngữ khí nhẹ nhàng ngăn cản nàng tiếp tục .

 

“Mẫu ……

 

Sức khỏe .”

 

Ngu Tiếu Tiếu :

 

“Muội mà, bà chỉ là phàm nhân, là tu sĩ như phụ .”

 

“Tu sĩ như ?

 

Loại tu sĩ gì cơ?”

 

Kỷ Thanh Trú lạnh một tiếng:

 

“Loại tu sĩ tiêu tốn lượng lớn linh thạch, linh đan do tỷ cung phụng mới thật vất vả từ Luyện Khí sơ kỳ thăng lên trung kỳ ?

 

Tư chất tầm thường như thế, cũng chỉ dám oai mặt phàm nhân thôi!”

 

“Tiểu sư ……”

 

Môi Ngu Tiếu Tiếu mím nhẹ, tỷ nỡ quở trách Kỷ Thanh Trú, nhưng cũng Kỷ Thanh Trú những lời nữa.

 

Thấy vẻ mặt khó xử đến sắp của Đại sư tỷ, lời định của Kỷ Thanh Trú cũng nuốt xuống.

 

Cuối cùng, nàng khẽ thở dài một tiếng, :

 

“Tỷ nhất quyết về, thì để cùng tỷ.”

 

Ngu Tiếu Tiếu do dự:

 

tâm ma của ……”

 

“Đã .”

 

Kỷ Thanh Trú :

 

“Âm thanh biến mất .”

 

Tâm ma vốn dĩ kỳ quái, đột nhiên xuất hiện, đột nhiên khắc phục, biến mất, cũng là chuyện thường tình.

 

Thấy sắc mặt Kỷ Thanh Trú bình thường, Ngu Tiếu Tiếu cũng tin, tỷ :

 

“Vậy , chúng xuất phát ngay bây giờ.”

 

“Đêm qua luyện một ít linh đan, phòng luyện đan bừa bộn lắm.”

 

Kỷ Thanh Trú xuống giường xỏ giày, :

 

“Đại sư tỷ tỷ ở ngoài đợi một lát, dọn dẹp xong sẽ ngay.”

 

“Được.”

 

Ngu Tiếu Tiếu dậy rời .

 

Kỷ Thanh Trú tại chỗ, hề dọn dẹp trong phòng luyện đan như lời nàng lúc .

 

“Đinh đông.”

 

Không ai thấy, chỉ nàng mới thấy âm thanh vang lên trong đầu .

 

Kỷ Thanh Trú dối, âm thanh hề biến mất.

 

Mặc dù lúc dừng một lát, nhưng thỉnh thoảng vang lên vài tiếng.

 

Chủ nhân của âm thanh đó dường như đang cố ý thu hút sự chú ý của nàng.

 

“Ngươi rốt cuộc……

 

Là thứ gì?”

 

Ánh mắt Kỷ Thanh Trú thâm trầm.

 

Chương 115 Những đó còn gì ở tỷ nữa?

 

Cho dù phát hỏi, cũng nhận hồi âm.

 

Chỉ tiếng “đinh đông” thỉnh thoảng vang lên, đang thu hút, đang ám thị, nhắc nhở Kỷ Thanh Trú ——

 

Sự tồn tại của , là ảo ảnh.

 

Kỷ Thanh Trú nhắm mắt , khi mở mắt nữa, là dáng vẻ phong khinh vân đạm như thường ngày.

 

 

Loading...