Hóa Giải Vận Đen: Sư Muội Cầm Trùm Nghĩa Địa Thần Tiên - Chương 298
Cập nhật lúc: 2026-03-26 09:04:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nó giật nảy .
Xảy chuyện gì thế ?
Lúc , bích mang rút , tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Đằng Xà cũng lắng xuống.
Bất T.ử Thụ thở phào nhẹ nhõm, “Xong ."
Lời nàng dứt, một bóng cao lớn như gió lướt qua bên nàng, ôm lấy con rắn đen đang cuộn tròn thể hình to hơn một vòng , sững tại chỗ trầm mặc .
Nữ t.ử cao như tòa tháp, gương mặt sâu thẳm trang nghiêm túc mục, lúc lặng im tiếng động, khắp tỏa nỗi bi thương nồng đậm.
Bất T.ử Thụ:
“."
Hỏng, hình như sắp rơi lệ trân châu thật .
Huyền Quy luôn như , thì vẻ nghiêm túc nghiêm chỉnh, giống như một con yêu trưởng thành chính trực.
một khi chuyện liên quan đến chị nàng, cảm xúc của Huyền Quy sẽ vô cùng định và yếu đuối.
Nhìn thì to lớn như , nhưng lên thể khiến bộ Thương Hải mưa to bão bùng suốt ba ngày ba đêm nghỉ.
“Đinh đoong."
Lúc , trừ tỷ Huyền Vũ, chúng yêu đều thấy tiếng thông báo tin nhắn quen thuộc.
Bọn họ bấy giờ mới nhớ , vẫn đang gọi video với Hồng Nguyệt Quang.
Chỉ điều, bên phía Hồng Nguyệt Quang tiện chuyện, thường là dùng tâm niệm gửi tin nhắn.
Chúng yêu vội vàng triệu hồi giao diện nhóm chat.
Hồng Nguyệt Quang:
“Ta đều thấy hết ."
Hồng Nguyệt Quang:
“Huyền Quy dường như khôi phục thần trí, nhưng Đằng Xà dường như vì hủy Ma Tâm mà thương?"
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết đó truyền qua nhóm chat, Kỷ Thanh Trú đều cảm thấy cái đau xé lòng.
Hồng Nguyệt Quang:
“Ta đồ ngọt thể khiến tâm trạng con hơn một chút, đại khái yêu cũng tác dụng, cho nên tranh thủ lúc nãy một chiếc bánh kem chín tầng để chúc mừng Huyền Vũ khôi phục."
“Đinh đoong."
Nhóm chat nhảy một thông báo hồng bao.
“Hồng Nguyệt Quang" gửi một hồng bao.
Hồng Nguyệt Quang:
“Mặc dù chỉ là chút sức mọn, nhưng nếu thể hiệu quả thì quá ."
Bất T.ử Thụ thấy tin nhắn của Kỷ Thanh Trú gửi tới, chỉ thấy lòng ấm áp.
Hồng Nguyệt Quang hổ là Hồng Nguyệt Quang, ngay cả những điều cũng đều cân nhắc chu .
Bất T.ử Thụ :
“Bọn họ chắc chắn thể nhận tâm ý của ."
Nói xong, Bất T.ử Thụ nhấn mở hồng bao, cành cây trong nháy mắt bện thành chiếc bàn dài, đón lấy chiếc bánh kem chín tầng hiện từ hư , tỏa mùi thơm ngọt ngào của kem tươi.
Bất T.ử Thụ:
“A Huyền, đây là bánh kem chúc mừng Hồng Nguyệt Quang chuẩn cho các , chờ chị tỉnh ..."
“Vút!"
Nàng còn hết câu, chỉ cảm thấy thứ gì đó lướt qua bên nhanh.
Nhìn kỹ thì Đằng Xà vốn đang Huyền Quy ôm trong lòng biến mất thấy tăm .
Nỗi bi thương mặt Huyền Quy vẫn còn đó, chỉ là thêm vài phần ngỡ ngàng kịp phản ứng.
Không chứ, chị ?!
Chương 225 Đồ nhỏ, ngươi thơm quá
Trên chiếc bàn dài do dây leo bện thành, đặt một chiếc bánh kem tới chín tầng, giống như một tòa bảo tháp .
Vì vội vàng nên Kỷ Thanh Trú trang trí quá nhiều cho chiếc bánh, khi phết xong lớp kem trắng, nàng xếp từng loại trái cây lên từng tầng bánh.
Đỏ thắm vàng xanh lục thanh lam tím đen trắng, chín màu trái cây tương ứng với chín tầng bánh kem.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoa-giai-van-den-su-muoi-cam-trum-nghia-dia-than-tien/chuong-298.html.]
Đây là sự cố chấp cuối cùng của một mắc bệnh cưỡng chế nhẹ.
Ngay ngắn như , khiến thấy lòng thoải mái.
“Xì xì, xì xì xì..."
Lúc lúc , một con rắn đen khổng lồ, cuộn tròn bàn, dùng hình dài ngoằng bao quanh chiếc bánh kem chín tầng.
Đầu nàng treo cao nhất, cúi xuống miếng bánh kem gần nhất, bên xếp một vòng dâu tây đỏ mọng.
Hắc xà thè lưỡi, cơ quan khứu giác nhạy bén đem mùi thơm ngọt ngào của bánh kem phóng đại lên vô .
Thơm quá thơm quá thơm quá!
Cái thứ từng ngửi qua từng thấy qua, tóm là thơm quá thơm quá thơm quá!
“Xì xì xì..."
Hắc xà nhịn , chiếc lưỡi rắn thò thụt nhẹ nhàng l-iếm một cái lên rìa miếng bánh dâu tây.
“!"
Nàng đột nhiên ngẩng đầu lên, đầu rắn nghiêng nghiêng, đôi mắt đen nháy to tròn đầy dấu chấm than.
Nếu dịch biểu cảm của nàng thành chữ , đại khái là——
Đồ nhỏ, ngươi thơm quá !
Hương vị từng nếm qua!
Nói tóm là thơm quá thơm quá thơm quá!
“Húp húp húp——"
Hắc xà cúi đầu, lưỡi dài thò thụt, rõ ràng là một con rắn lớn, nhưng tư thế l-iếm bánh kem giống như chú ch.ó đầu ăn đồ hộp.
Nóng lòng, cuốn sạch như gió...
Trên gương mặt rắn vốn dĩ lạnh lùng, đầy sự hạnh phúc và khoái lạc.
Con rắn đen khổng lồ ở bàn “húp húp", khoái chí cực kỳ.
Phía bên tỏ vô cùng hỗn loạn.
Huyền Quy vốn dĩ vẻ mặt bi thương, bấy giờ sớm đổi thành dáng vẻ mưa gió sắp đến, khuôn mặt màu đồng cổ đều sắp đen như đáy nồi .
Huyền Quy xắn tay áo, sải bước về phía chiếc bàn dài bên .
“Ơ kìa ơ kìa!"
Bất T.ử Thụ vội vàng tiến lên ngăn nàng , miệng khuyên bảo:
“Bỏ bỏ , chị bây giờ đầu óc tỉnh táo !"
Trọc Mao Tiểu Kê cũng chạy tới, ngăn cản Huyền Quy:
“A Huyền bà bình tĩnh chút !"
Ngư Hoặc cũng lớn tiếng biện giải cho Đằng Xà:
“A Huyền, thích ăn món ngon Hồng Nguyệt Quang hề gì sai cả nha!"
“ đúng !"
Tiểu hắc trùng phản nghịch cũng :
“Lúc nhập ma cũng tham ăn như đó!"
Bọn họ còn đỡ, xong một kẻ càng thái quá hơn kẻ .
Huyền Quy chúng yêu ngăn cản, thể xông qua tóm lấy cái đuôi lớn của hắc xà, quăng cái thứ mất mặt lên trời.
Nàng nén cơn giận hận sắt thành thép, túm lấy từ khóa trong lời của Ngư Hoặc:
“Hồng Nguyệt Quang?"
Huyền Quy về phía Bất T.ử Thụ:
“Vừa tỷ dường như cũng nhắc tới cái tên , bánh kem là cô , những đồ ăn đó cũng là cô ?"
Mặc dù một trăm phần tin, nhưng sự thật bày mắt, Huyền Quy cũng thể thừa nhận, những món ăn dường như thực sự thể khiến bọn họ khôi phục lý trí.
Và ma khí trong c-ơ th-ể... cũng thực sự tiêu tan một chút.
Huyền Quy tò mò, vị “Hồng Nguyệt Quang" rốt cuộc là thần thánh phương nào.
Đồng liêu cũ ai tên là cái .