Cuối cùng cũng gặp bạn cùng phòng cuối cùng của Lý Phương Phương – Phàn Thi Nhiên.
Phàn Thi Nhiên thấp hơn mười phân, trong đám con gái cũng coi là cao ráo.
Cô khuôn mặt trái xoan, mắt một mí, đuôi mắt rũ xuống. Người tướng mạo như , cho dù biểu cảm gì, trông cũng giống như đang tức giận, dễ khiến khác hiểu lầm.
Đêm qua, Phàn Thi Nhiên cố tình chọc giận Lý Phương Phương, dụ Phương Phương ngoài tìm cô , đó bắt cóc Phương Phương, lợi dụng Phương Phương để lừa đến đây.
Vốn tưởng rằng Triệu Tình là của Hà Thải Nguyệt, nay xem Phàn Thi Nhiên mới thực sự là tay chân của ả.
Chỉ là cô ẩn giấu quá sâu, khiến khó lòng phát giác.
Phàn Thi Nhiên buông con d.a.o găm trong tay , nghiến răng nghiến lợi .
"Mày g.i.ế.c Hà Thải Nguyệt, tao đây?"
Máu tươi men theo rãnh m.á.u con d.a.o găm chảy thành dòng xuống mặt đất.
Minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng. Liễu Mặc Bạch dù mạnh đến cũng tính bên ngoài mộ huyệt còn ẩn nấp một Phàn Thi Nhiên.
Càng tính Phàn Thi Nhiên là thường, to gan đến mức dám mặt Liễu Mặc Bạch đ.â.m một d.a.o.
nén cơn đau kịch liệt, c.ắ.n răng Phàn Thi Nhiên, khó nhọc : " còn thắc mắc mãi thấy cô, hóa cô vẫn luôn nấp ở cửa."
Nói xong, hai mắt tối sầm, mất ý thức.
một giấc mơ dài, mơ thấy nhiều vây quanh , gọi tên Kiều Nhiễm Âm.
Mặc cho giải thích thế nào, ai tin là Kiều Nhiễm Âm.
Bỗng nhiên, đám đông tản , Liễu Mặc Bạch mặc trường sam màu đen thêu rồng bạc, từ xa .
Trong đôi mắt đỏ ngầu tràn ngập sự thất vọng và đau khổ.
Anh : "Kiều Nhiễm Âm, hận nàng."
Hận ý thấu tận đáy mắt, qua ánh mắt của Liễu Mặc Bạch, cảm nhận sâu sắc rằng hận Kiều Nhiễm Âm thấu xương.
"A ——"
hét lên một tiếng, bật dậy khỏi giường.
Trong nháy mắt, mùi t.h.u.ố.c sát trùng gay mũi tràn ngập khoang mũi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoan-menh-nu-xa-gia-nuong/chuong-201-ac-mong.html.]
Đầu đầy mồ hôi, há miệng thở hổn hển, hít từng ngụm khí nồng nặc mùi t.h.u.ố.c sát trùng.
"Két ——"
Cửa đẩy .
ngước mắt lên, liền thấy Liễu Mặc Bạch mặc áo sơ mi cổ màu xám nhạt, sải bước .
"Sao ?"
Anh đến bên cạnh , đặt mu bàn tay lạnh lẽo lên trán , lúc mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
"Bạch gia về phương Bắc , Bạch gia một hậu sinh đang nhập thế việc tại bệnh viện , nên đưa em đến đây trị thương."
Dưới gọng kính vàng, đôi mắt đen trầm pha lẫn sự đau lòng, ngón tay thon dài men theo trán trượt nhẹ xuống , vén những lọn tóc mai ướt đẫm mồ hôi tai.
Giọng trầm thấp và ôn hòa: "Người phụ nữ lúc đó hoảng loạn, nên vị trí d.a.o đ.â.m trúng chỗ hiểm, bôi t.h.u.ố.c của Bạch gia, vết thương của em đỡ nhiều ."
"Em , ba ngày nay ..."
Liễu Mặc Bạch khẽ thở dài: "Thôi bỏ , cũng phụ nữ ngốc nghếch như em rốt cuộc chuyện ngu xuẩn gì mà dương khí yếu ớt đến thế, từ hôm cứ sốt li bì, ngay cả hậu sinh của Bạch gia cũng bó tay."
Lần đầu tiên thấy Liễu Mặc Bạch lải nhải ngớt với một , trái ngược với hình tượng cao quý lạnh lùng ngày thường của .
, bỗng nhiên cảm thấy buồn , ho khan một tiếng, khàn giọng nhỏ: " hôn mê ba ngày ?"
"Ừ."
Thấy còn gì đó, Liễu Mặc Bạch thản nhiên : "Lý Phương Phương , về trường , ngôi mộ cổ Thập Bát Xử tiếp quản..."
ngẩn tại chỗ, mà hỏi gì.
Liễu Mặc Bạch liếc một cái: "Người phụ nữ giao cho Thập Bát Xử xử lý ."
gật đầu: "Vậy thì ."
Liễu Mặc Bạch như vô tình cầm lấy một quả táo bên cạnh, gọt táo, thản nhiên : "Vừa gặp ác mộng ?"
Tim thắt , cúi đầu bấm ngón tay : "Coi là ."
Liễu Mặc Bạch liếc , giọng điệu mặn nhạt: "Em mơ thấy gì? Trong mơ cứ luôn miệng hét ' bà '..."