Nghe , Thang thúc .
" , vợ con đều ở bên đó, lớn tuổi , chỉ ở bên vợ con nhiều hơn."
Găng tay nhựa ở quán nướng mỏng, dù lúc nãy đeo găng tay, nhưng đầu ngón tay trắng nõn của Liễu Mặc Bạch vẫn còn dính chút dầu đỏ.
Ánh mắt trầm xuống, lấy một chiếc khăn tay, lau : " , năm nay Thập Bát Xử ở Kinh Thị chỉ hai suất, với thành tích năm nay của cảnh sát Thang, chuyển qua đó hình như khó."
Một câu nhẹ nhàng của Liễu Mặc Bạch, chứa đầy ý vị đe dọa.
Lòng thắt , cảnh giác Liễu Mặc Bạch, Trương T.ử Quân bên cạnh cũng .
Thang thúc khẽ thở dài: "Chỉ thể tận nhân lực, tri thiên mệnh thôi."
Thang thúc Liễu Mặc Bạch ảnh hưởng đến việc ông thể Thập Bát Xử ở Kinh Thị , lúc vẫn hiền hòa với Liễu Mặc Bạch.
c.ắ.n môi, cầm đũa lên, : "Em ăn hết , chỉ cần là tôm bóc, em đều thích..."
Nếu Liễu Mặc Bạch dùng chuyện điều chuyển của Thang thúc để đe dọa, nếu những lời đối thoại của Liễu Mặc Bạch và Liễu Hàm Chi ở nhà chính.
nghĩ cũng sẽ vui vẻ ăn hết chỗ tôm , dù ăn xong sẽ khiến đau bụng...
Tiếc là nếu như.
như phát điên, nhét từng con tôm miệng.
Liễu Mặc Bạch, như chắc hài lòng chứ.
"Tiểu Đào, ăn hết thì thôi, đừng cố, tối nay cháu ăn nhiều quá ."
Thang thúc lo lắng .
lắc đầu: "Không ạ, cháu thích ăn tôm nhất..."
Thật sự ăn nổi nữa.
Biết lúc nãy nên ăn ít một chút...
Trương T.ử Quân mấp máy môi khuyên can, nhưng khi bắt gặp ánh mắt của , im lặng, chỉ bàn tay đặt bàn càng siết c.h.ặ.t, cuối cùng nắm thành quyền.
Anh quen Thang thúc còn lâu hơn , dĩ nhiên Thang thúc mong điều chuyển đến Kinh Thị đến mức nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoan-menh-nu-xa-gia-nuong/chuong-274-nhung-tay.html.]
Các vụ án của Thập Bát Xử gần như đều là những vụ án đặc biệt, những vụ án như lúc nào cũng , vì lập thành tích khó.
Lần khó khăn lắm mới gặp hai vụ án lớn, tuyệt đối thể vì chuyện nhỏ mà hỏng việc điều chuyển mà Thang thúc mong đợi từ lâu.
cố gắng ăn, dày từ căng trướng đến đau nhói, sắc mặt cũng tái .
Người chắc thể c.h.ế.t vì ăn no chứ...
"Tiểu Liễu , mau khuyên vợ , cô như sẽ ăn bệnh đó."
Thang thúc nhíu c.h.ặ.t mày, giọng điệu vài phần nghiêm túc.
vội vàng xua tay, phồng má, rõ lời: "Thang thúc, cháu ..."
"Đủ ."
Liễu Mặc Bạch lấy khăn tay , kéo từng ngón tay lau sạch, : "Ăn đủ thì về nhà thôi."
"Cảnh sát Thang, thanh toán , vợ ăn khỏe, bữa coi như mời."
Nói xong, Liễu Mặc Bạch xách cổ áo , trong ánh mắt như xem kịch của đám đông, đưa .
Lúc rời khỏi quán nướng Vinh Ký, gần mười hai giờ.
Gió sông thổi đau đầu.
Tay một bàn tay to ấm áp bao bọc, bước theo Liễu Mặc Bạch.
Dạ dày truyền đến từng cơn đau.
ngẩng đầu bóng lưng cao lớn mặt, : "Liễu Mặc Bạch, chuyện điều chuyển của Thang thúc, đừng bậy, ông khó khăn lắm mới đợi cơ hội , coi như em cầu xin ..."
Thang thúc vất vả như .
Nếu ông vì Liễu Mặc Bạch mà thể đoàn tụ với gia đình, cả đời sẽ yên lòng.
Bước chân đàn ông dừng , Liễu Mặc Bạch đầu , giọng điệu còn lạnh hơn cả gió đêm nay.
"Trong mắt em, là loại ?"
Bụng càng ngày càng đau, cơn đau dữ dội khiến mất kiên nhẫn, : "Dù cũng xin đừng nhúng tay ."
Liễu Mặc Bạch nheo mắt, đôi đồng t.ử đen cặp kính càng lúc càng sâu: "Nếu cứ nhúng tay thì ?"