Sau khi Trương T.ử Quân đồng ý giúp tìm kiếm Lâm Mộ Tuyết, liền rời khỏi phòng bao.
Lúc rời khỏi T.ử Kinh Các, sắc trời ngả về chiều.
Nước sông Thanh Giang vẫn miệt mài chảy trôi, những cửa hàng bên bờ sông sớm thắp lên những ánh đèn màu rực rỡ.
cửa một hiệu t.h.u.ố.c lâu.
Mãi cho đến khi hiệu t.h.u.ố.c sắp đóng cửa, mới bước .
Một cô gái nhỏ nhắn mặc áo blouse trắng, đeo kính gọng tròn tiếp đón .
"Chị ơi, chị cần gì ạ?"
Bàn tay đút trong túi áo khoác nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, môi c.ắ.n đến trắng bệch.
Một lúc , mới mở miệng, dùng giọng nhỏ xíu: "Có... t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i ạ..."
Trên mặt cô nhân viên bán hàng hiện lên vẻ thấu hiểu, nhanh nhẹn lấy từ góc tủ một hộp t.h.u.ố.c màu hồng đậm đưa cho , dịu dàng : "Chị ơi, chị cần ngại , chuyện bình thường mà."
"Đi phẫu thuật hại lắm, thà rằng ngay từ đầu biện pháp phòng tránh còn hơn."
"Tuy nhiên, em vẫn khuyên chị một câu, t.h.u.ố.c cho sức khỏe, để bạn đời của chị dùng biện pháp bảo vệ lẽ sẽ hơn."
Liễu Mặc Bạch thể dùng biện pháp bảo vệ chứ.
Bất kể yêu , điều Liễu Mặc Bạch ngay từ đầu chính là sinh con cho .
Anh thể dùng những biện pháp đó?
"Không cần , lấy cái là ."
Cô nhân viên bán hàng lẽ thấy còn trẻ, vì uống quá nhiều loại t.h.u.ố.c mà dẫn đến tổn hại cơ thể, nên vẫn khuyên thêm vài câu.
cúi đầu trả tiền, nhanh ch.óng nhét hộp t.h.u.ố.c nhỏ màu hồng mặt túi, thì thầm: "Cảm ơn em, chị dùng cái là ."
Sau đó chạy trốn khỏi hiệu t.h.u.ố.c như ma đuổi.
đút tay túi áo, đầu ngón tay mân mê hộp t.h.u.ố.c trơn láng.
Có lẽ chắc sẽ uống t.h.u.ố.c trong hộp, nhưng thứ , giống như quyền lựa chọn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoan-menh-nu-xa-gia-nuong/chuong-283-quyen-lua-chon.html.]
cúi đầu bước nhanh, nhất thời chú ý, đ.â.m sầm một .
Người đó khẽ kêu lên một tiếng, đồ đạc tay rơi vãi đầy đất.
"Đào tiểu thư, sức cô lớn thật đấy."
ngạc nhiên ngẩng đầu, một khuôn mặt tuấn tú quen thuộc lọt tầm mắt.
Người đàn ông mặc bộ âu phục màu trắng gạo, mái tóc vàng chải chuốt tỉ mỉ, đang bất lực rau củ quả lăn lóc đầy đất.
vội vàng : "Xin , cố ý."
Hoàng Cảnh Hiên , vẫn giữ vẻ lịch sự: "Không , mời Đào tiểu thư ăn bữa cơm, chọn ngày bằng gặp ngày, cứ quyết định hôm nay ."
Chưa đợi gì, Hoàng Cảnh Hiên liền : " nghĩ Đào tiểu thư sẽ từ chối , dù cô cũng từ chối nhiều như , đối với một bạn chung bí mật, cô hẳn sẽ tuyệt tình như chứ."
Trong lòng nhanh ch.óng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, vội vàng cúi đầu, giúp Hoàng Cảnh Hiên nhặt những thứ rơi vãi mặt đất.
Không Hoàng Cảnh Hiên cố ý vô tình, luôn thể một tia đe dọa trong những lời ôn hòa lễ độ của .
Thu dọn xong đồ đạc đất, Hoàng Cảnh Hiên , lo lắng : " thấy cô từ hiệu t.h.u.ố.c, chỗ nào khỏe ?"
Đáy mắt thoáng qua một tia hoảng loạn, lấp l.i.ế.m: "Gần đây dày lắm, gì ."
"Vậy ?"
Hoàng Cảnh Hiên đầy ẩn ý, mắt kính đơn tròng, con mắt đen thẫm lóe lên tia sáng khó lường.
theo bản năng ngửi thấy một mùi nguy hiểm từ ánh mắt Hoàng Cảnh Hiên .
Anh sẽ phát hiện điều gì chứ? Chuyện t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i tuyệt đối thể để Liễu Mặc Bạch .
ánh mắt của Hoàng Cảnh Hiên đến thót tim, gượng .
"Mau thôi, đói ."
Hoàng Cảnh Hiên đưa tay đẩy gọng kính, với : "Vậy ? Thế thì chiêu đãi Đào tiểu thư thật , để Đào tiểu thư nếm thử món mới nghiên cứu."