Cúp điện thoại, thở phào nhẹ nhõm.
Nếu Kiều Thiên Ý và Hoàng Cảnh Ngọc thể chứng minh kẻ đó hại Kiều Thiên Ý và Hoàng Cảnh Ngọc, kẻ đó sẽ tước tư cách tuyển chọn, hơn nữa còn chịu sự trừng phạt tương ứng.
khẽ thở phào, lấy từ trong vali một chiếc váy len mỏng màu xám mặc lên .
Sau khi thu dọn hành lý xong, liền ngoài định mua chút quà lưu niệm cho Cảnh Thần và Niệm San mang về.
Khác với đô thị, sống ở vùng núi cuộc sống về đêm đơn giản, cư dân cũng quen ngủ sớm dậy sớm.
Vừa đến bảy giờ, trong trấn vẫn là một khung cảnh sương mù mờ ảo.
Hai bên đường tấp nập qua , sạp rau và sạp đồ ăn sáng đều dọn .
Người dân đeo gùi mặc váy áo thêu hoa trong làn sương mỏng, giống như cảnh tượng chỉ ở chốn đào nguyên.
thứ mắt, ngỡ như mấy đời.
Lúc nghĩ đến việc kéo Liễu Mặc Bạch cùng , giống như đôi vợ chồng bình thường dạo chợ sớm nhỉ?
bước đến một sạp bán bánh rán, định gọi một phần bánh rán, phía vang lên giọng nữ lanh lảnh.
Giọng đó mang theo khẩu âm Xuyên Thị nồng đậm.
"Cái lày (), Đào tỷ tỷ chắc chắn thích, em mua dồi () tặng cho mấy đứa nhỏ nhà Đào tỷ tỷ..."
Mã Viêm Hi!
Lúc đầu , Mã Viêm Hi vặn mua đồ xong , Trương Kính thì đang trả tiền phía cô .
Bốn năm gặp, Mã Viêm Hi cũng lớn phổng phao, ngũ quan đổi lớn, nhưng da dẻ trắng hơn ít.
Mái tóc đen buộc đuôi ngựa cao đầu, trông hiên ngang mạnh mẽ.
thầm than: Không hổ là con gái Mã gia Xuyên Thị, em ruột của Mã Viêm Phượng.
Mã Viêm Hi mặc một chiếc áo len dày màu hồng phấn, phối với váy xếp ly trắng và bốt ngắn, tay xách hai chuỗi túi thơm thêu hoa : "Đào tỷ tỷ, tỷ ở đây? Bây giờ còn đến tám giờ mà."
: "Tỷ đặt vé máy bay chiều nay, định chín giờ xuất phát từ đây, tranh thủ khi mua chút đặc sản mang về, em ở đây?"
"Em bạn trai em tỷ ở đây, cho nên đặt vé máy bay qua đây luôn."
Mã Viêm Hi chớp chớp mắt, từng chữ từng chữ : "Trước đây tỷ biến mất lâu, em thế nào cũng liên lạc với tỷ, trong lòng cứ lo lắng cho tỷ mãi."
"Nhìn thấy tỷ em yên tâm ."
thất thần vài giây, cúi đầu : "Cảm ơn em nhé, mấy năm chút biến cố, cho nên liên lạc với bên ngoài."
" , tỷ đổi sang họ Kiều ..."
Mã Viêm Hi nhún vai vẻ quan tâm.
"Bất kể tỷ họ Đào, là họ Kiều, tỷ đều là bạn của Mã Viêm Hi em, trai em , tỷ là đáng để kết giao."
Sau khi cuộc tuyển chọn bắt đầu, thể bao lâu đây?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoan-menh-nu-xa-gia-nuong/chuong-700-doi-ho-kieu.html.]
Hơi thở để lộ dấu vết trở nên nặng nề, ngay đó ôn tồn : "Cùng ăn bữa sáng , tỷ mời."
"Sao thể để tỷ mời ."
Trương Kính rạng rỡ : "Chỗ quen nhất, đương nhiên là mời."
Mã Viêm Hi nhướng mày.
"Đào tỷ tỷ là ân nhân vớt em từ trong đồn đấy, mời ăn bữa cơm cho t.ử tế ."
Nghe , Trương Kính lập tức thẳng lưng.
"Tuân lệnh!"
Nhìn cặp đôi nhỏ hạnh phúc, thật lòng chúc phúc cho họ, cũng thật lòng ngưỡng mộ họ.
Trương Kính từng việc ở khu đặc quản Thiết Ba Trại mấy năm, do đó cực kỳ quen thuộc với trấn Tân Nguyệt.
Anh dẫn chúng lòng vòng đến một cái sân nhỏ kiểu nông gia, đắc ý : "Nhà hương vị chuẩn nhất."
Trong sân bày đầy bàn ghế tre.
Sâu trong sân, một phụ nữ trung niên đeo tạp dề đang bận rộn chảo dầu lớn.
Thấy chúng , phụ nữ : "Đội trưởng Trương đến trấn Tân Nguyệt thế? nhớ chuyển từ lâu mà."
"Có chút việc về một chuyến."
Trương Kính dẫn chúng xuống cái bàn gần cửa, vẫy tay với phụ nữ .
"Chị Quỳnh, phiền cho chúng ba bát b.ún đậu phụ loãng, thêm một phần gà luộc, một đĩa bánh nếp chiên."
"Được thôi, đội trưởng Trương đây là dẫn bạn đến ? Vừa chồng kiếm ít nấm, tặng các một đĩa."
Trương Kính xua tay: "Không bạn, là bạn và bạn gái, tặng thì cần , chị cứ tính tiền theo giá thị trường cho chúng là ."
"Được."
Người phụ nữ , ngay đó lo lắng : " Hoàng Xử xảy chuyện ? Ngài bây giờ thế nào?"
"Người thì tìm thấy , chỉ là chân thương, chắc ở khu đặc quản nữa."
"Vậy những khác thì ?"
Trương Kính lắc đầu.
"Mặc dù ai hy sinh, nhưng tình hình đều lắm."
"Hạ Trại thực đoàn kết lắm, phụ nữ Hạ Trại sợ phạt, cho nên lén lút cứu của Thập Bát Xử."
Người phụ nữ lắc đầu: "Còn sống là , các đợi nhé, lên món cho các ngay đây."
Phía ngược dày đặc, hai chương chuyển tiếp một chút...