Ánh mắt lạnh lùng kiên định của Liễu Hàm Chi rơi , khó chịu như d.a.o cứa da.
Bàn tay buông thõng bên hông khẽ siết c.h.ặ.t, lời buộc tội của Liễu Hàm Chi thể phản bác.
"Kiều Vân Nhiễm, dù chuyển thế, cô cũng là một cực kỳ ích kỷ."
Liễu Hàm Chi thản nhiên : "Liễu Mặc Bạch đầu Liễu gia gần trăm năm."
"Trong trăm năm, nó khổ tâm kinh doanh, chịu đựng những khổ cực kém gì lúc tu luyện ở Cảnh Sơn."
"Cũng chính vì nó nỗ lực như , mới khiến Liễu gia sự huy hoàng như ngày hôm nay."
"Sản nghiệp của Liễu gia đối với Liễu Mặc Bạch ý nghĩa gì, chắc cô thể hiểu?"
"Bây giờ cô dụ dỗ nó dần dần bỏ bê sản nghiệp của Liễu gia, điều đối với nó công bằng, đối với Liễu gia cũng công bằng."
Những lời của Liễu Hàm Chi như nước đá dội lên đầu .
Bây giờ rõ ràng là đầu thu, cái nóng mùa hè vẫn tan hết, nhưng cảm thấy lạnh buốt.
phủ nhận lời của Liễu Hàm Chi, nhưng nên phủ nhận từ .
Những việc Liễu Mặc Bạch , quả thực đều là vì ...
thật sự theo yêu cầu của Liễu Hàm Chi, cắt đứt quan hệ với Liễu Mặc Bạch ?
hít sâu một .
Chuyện như , từng thử, nhưng cuối cùng đều thất bại.
Những đêm trong ba năm xa cách Liễu Mặc Bạch, đêm nào cũng như chép dán , tràn ngập đau khổ và cô đơn.
Giống như chìm trong biển sâu , thật bất lực...
Liễu Hàm Chi một lúc lâu, khàn giọng : "Xin ."
"Ta xin ."
Liễu Hàm Chi, nay lộ cảm xúc mặt, mặt lộ vẻ tức giận.
Ông nghiêm giọng : "Ta cô và Liễu Mặc Bạch cắt đứt! Cô hiểu tiếng ? Gia chủ Hoàng gia đối xử với cô ? Cô ở bên ?"
Môi của c.ắ.n c.h.ặ.t.
"Không , đời kiếp , yêu chỉ Liễu Mặc Bạch, ai thể thế ."
Liễu Mặc Bạch vì đổi quá nhiều, nhẫn nhịn quá nhiều.
Nếu lúc lùi bước, những hy sinh và việc của , chẳng sẽ trở thành trò ?
Tuyệt đối !
"Ngươi rượu mời uống uống rượu phạt, dù lưng ngươi Kiều gia, cũng thể giữ ngươi ."
Trong mắt Liễu Hàm Chi bùng phát sát khí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoan-menh-nu-xa-gia-nuong/chuong-775-met-roi.html.]
Ông dậy, một giọng trầm thấp vang lên.
"Lão tổ tông!"
Liễu Mặc Bạch nhanh ch.óng bước lên, kéo lưng.
Anh Liễu Hàm Chi, trầm giọng : "Hợp tác với Phan gia, con khôi phục một nửa."
"Hủy bỏ hợp tác với Phan gia vì Nhiễm Nhiễm, mà là vì Phan gia cướp con trai con."
"Còn về phía Thập Bát Xử... chỉ cần con rời khỏi Liễu gia, còn đảm nhiệm chức gia chủ Liễu gia, những ở Thập Bát Xử tự nhiên sẽ rút đơn tố cáo."
"Lão tổ tông Hàm Chi, Mặc Bạch cảm kích sự bồi dưỡng của ngài."
"Trăm năm qua, con kinh doanh Liễu gia như , cũng xem như báo đáp ân tình năm xưa của ngài."
Liễu Mặc Bạch hít sâu một , với Liễu Hàm Chi: "Bây giờ con chỉ cùng yêu và con cái trải qua trăm năm, cầu xin ngài thành ."
Liễu Hàm Chi trợn mắt, thể tin nổi Liễu Mặc Bạch.
"Ngươi điên ? Vì một phụ nữ mà từ bỏ cơ nghiệp do chính tay gây dựng?"
"Ta nên g.i.ế.c phụ nữ !"
Liễu Mặc Bạch đẩy lưng, giọng điệu mang theo chút lạnh lẽo: "Nếu ngài tay với yêu của con, chúng chính là kẻ thù."
Liễu Hàm Chi sững sờ vài giây, lẩm bẩm: "Phản , phản ..."
Khóe môi Liễu Mặc Bạch nở một nụ khổ: "Lão tổ tông, ngài là từng trải, ngài thể hiểu tâm tư của con."
"Năm xưa ngài cũng đưa lựa chọn giống như con lúc ?"
" con bao giờ ngài một câu hối hận."
Lời , trong mắt Liễu Hàm Chi nhuốm một tia mờ mịt và thể tin nổi.
Như thể chính ông cũng nhận những chuyện mà Liễu Mặc Bạch .
Liễu Mặc Bạch hít sâu một , giọng trầm thấp mang theo sự mệt mỏi và bất lực nồng đậm.
"Lão tổ tông, con mệt , ngài cũng nên cho con nghỉ phép một thời gian ."
"Chỉ vì con là gia chủ Liễu gia, vợ con yêu con nhưng chỉ thể xa lánh con, con của con cũng hận con."
"Lão tổ tông, con tất cả những điều , chỉ vì Nhiễm Nhiễm, mà còn vì chính bản con."
"Con tiếp tục như nữa, tất cả thứ con đều giao phó rõ ràng, ngài chỗ nào hiểu, đều thể hỏi Liễu Huyễn."
"Cáo từ..."
Nói xong, Liễu Mặc Bạch thu con rắn xám , ôm rời khỏi biệt thự.