Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 183: Ly Gián
Cập nhật lúc: 2026-04-18 07:31:31
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quỷ Tam bỗng trợn tròn mắt, sơ suất khiến Hoa Mộ Thanh bắ-t -c. Tuy rằng Mộ Dung Trần chỉ đ-ánh một trận, hề đuổi khỏi Quỷ Vệ, nhưng vẫn luôn lo lắng bất an.
Hôm nay vì bảo vệ chủ nhân chu mà để Hoa Mộ Thanh trúng ám tiễn.
Hắn cứ ngỡ đời sẽ còn duyên với Quỷ Vệ nữa.
Nào ngờ, Mộ Dung Trần thể “lập công chuộc tội”!
Hắn lập tức sững tại chỗ!
Mãi đến khi Xuân Hà ở bên cạnh huých nhẹ một cái, mới giật phản ứng , mắt hoe đỏ, lập tức quỳ xuống dập đầu: “Tạ ơn chủ t.ử!”
Khi ngẩng đầu lên, Mộ Dung Trần chiếc ghế lớn còn ở đó.
Xuân Hà thở phào nhẹ nhõm, đỡ dậy, mỉm : “Chủ t.ử chắc hẳn là nể mặt tiểu thư. Hôm tiểu thư bảo ngươi rời , chẳng qua là bảo vệ ngươi thôi. Chủ t.ử tất nhiên hiểu rõ ý của tiểu thư. Về , ngươi nhất định bảo vệ tiểu thư thật .”
Quỷ Tam gì, nhưng ánh mắt càng thêm kiên định.
__
Trong biệt viện hoàng gia.
Hoa Mộ Thanh đang ngâm trong một thùng gỗ lớn đầy mùi d.ư.ợ.c liệu.
Mộ Dung Trần bên cạnh thùng, gương mặt nàng trong làn nước bốc lên dần dần khôi phục huyết sắc.
Mười ngón tay đặt hai bên thành thùng đều châm cứu, từng giọt má-u tím lặng lẽ nhỏ xuống từ đầu ngón tay.
Trong khí ẩm ướt phảng phất mùi má-u tanh ngọt pha lẫn hương độc d.ư.ợ.c rờn rợn.
Mộ Dung Trần cụp mắt xuống, thần sắc rõ, nhưng ánh mắt sắc lạnh và khóe môi khẽ cong , tất cả đều toát lên cảm xúc dồn nén đến mức ngạt thở của một vị Vương gia uy nghiêm triều Đại Lý.
Tố Cẩm lặng ở một góc, dám lên tiếng.
Khí thế toát từ Mộ Dung Trần khiến nàng dám ngẩng đầu lên dù chỉ một chút.
Lúc , bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, tiếng trêu chọc của Lâm Tiêu vang : “Điện hạ, mỹ nhân tắm cũng ngắm đủ chứ? Bên ngoài hình như tự xưng là hoàng đế đến, ngài xem ?”
Mộ Dung Trần hề động đậy.
Lâm Tiêu gõ thêm mấy cái nữa.
Tố Cẩm ngập ngừng ngẩng đầu, liền thấy Mộ Dung Trần rảo bước ngoài, bất giác thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng giọng như vọng từ cõi u linh của vị ma chủ cất lên: “Không để bất kỳ ai đến gần nơi .”
Tố Cẩm sững , rõ ràng câu với nàng.
Giữa gian, một giọng nữ nhỏ nhẹ lập tức đáp lời: “Tuân lệnh.”
Tố Cẩm mấp máy môi, trái tim vốn đang thấp thỏm vì Mộ Dung Trần rời lập tức trấn an.
Quả nhiên, điện hạ vẫn luôn lo cho tiểu thư, thậm chí cả hộ vệ cũng bố trí sẵn.
Bên ngoài.
Lâm Tiêu khoanh tay, vẻ mặt đầy thích thú Mộ Dung Trần.
Mộ Dung Trần chẳng buồn để ý đến , cứ thế thẳng về phía .
Lâm Tiêu lẽo đẽo theo , : “Này điện hạ, ngài cũng nên tiết chế một chút đấy nhé! Màn khổ nhục kế của nha đầu đó tuy vụng về, nhưng bộ dạng hiện giờ của Đỗ Thiếu Lăng mà xem, chậc chậc, e là biến họa thành phúc cũng nên…”
Chưa dứt lời Mộ Dung Trần liếc xéo một cái lạnh lẽo.
Lâm Tiêu lập tức rụt cổ, gượng: “Đùa thôi mà. Người của ngài, thể để thứ hạ lưu như Đỗ Thiếu Lăng động .”
Mộ Dung Trần thu ánh mắt, tà bào tím như hoa lan yêu mị tung bay, ảnh trong chớp mắt biến mất khỏi viện.
Lâm Tiêu chép miệng, đầu căn phòng nhỏ tưởng như trông coi, nhưng thực chất trong bóng tối đầy rẫy Quỷ Vệ, lắc đầu : “Mỹ nhân kế kết hợp khổ nhục kế, tâm tư của nha đầu cũng thật đáng sợ. Thôi thì, một là độc vật, một là yêu ma, đúng là trời sinh một đôi. Ta chẳng dại mà lắm lời thêm nữa cho mang họa!”
Vừa dứt lời, thấy Tố Cẩm bưng một chậu gỗ đựng đầy khăn tay nhuốm má-u tím .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-183-ly-gian.html.]
Lâm Tiêu hí hửng tiến gần, hỏi: “Sao ?”
Tố Cẩm giật , đầu một cái : “Dường như màu nhạt chút ít.”
Lâm Tiêu cúi đầu đống khăn trong tay nàng, gật đầu: “Ừ, tệ. Cái cũng cho thêm .”
Vừa đưa thêm một bình t.h.u.ố.c.
Tố Cẩm nhận lấy, thuận tay nhét luôn chậu gỗ tay , phòng nữa.
Lâm Tiêu yên tại chỗ, bưng chậu, chớp mắt vài cái.
__
Ngoài cửa.
Đỗ Thiếu Lăng vội vã bước , bắt gặp Mộ Dung Trần từ trong bước , hình ung dung, phong thái yêu mị vô song.
Hắn biến sắc, liền mỉm : “Hôm nay vất vả cho Dung Trần , cứu về chứ?”
Mộ Dung Trần nhếch môi, nụ lười biếng nhưng ẩn chứa vẻ kiêu ngạo và lạnh nhạt từ cao xuống: “Còn đang ngâm t.h.u.ố.c đấy! Bổn Đốc để Lâm Tiêu canh giữ bên đó .”
Lời mang theo kính ngữ, phân biệt tôn ti.
Nếu là khác, sớm buộc tội vô lễ, bất kính với Hoàng Thượng !
là Mộ Dung Trần! Người từng tiên hoàng ban sắc lệnh cho phép diện thánh mà cần quỳ, ngang hàng với tiên hoàng, chỉ kém một bước là trở thành Cửu Thiên Tuế*!
Đến cả Đỗ Thiếu Lăng, theo thánh chỉ của tiên hoàng, cũng nể mặt Mộ Dung Trần ba phần.
Hắn mỉm , tất nhiên so đo với thái độ tùy tiện vốn của Mộ Dung Trần, chỉ định bước về phía Lộc Minh Uyển, nơi Hoa Mộ Thanh đang ở thì Mộ Dung Trần chặn .
“Bệ hạ.”
Mộ Dung Trần , nửa nửa : “Ngài đưa đến biệt trang thế , là định đưa nàng cung luôn ? Hay là nuôi ở biệt trang ?”
Đỗ Thiếu Lăng khựng bước, liếc mắt Mộ Dung Trần, mỉm đáp: “Đưa cung cũng thể.”
“Ồ.”
Mộ Dung Trần khẽ bật , tiếng khó hiểu mang đầy ẩn ý.
Hắn chắp tay lưng, với tư thế cao ngạo như kẻ vạn vật, áp đảo khí thế của Đỗ Thiếu Lăng, thong thả bước đến xuống bên bàn đá.
Hắn nhàn nhạt mỉm , đưa tay hứng lấy một chiếc lá rơi từ cao, chậm rãi vò nát trong lòng bàn tay, giọng thờ ơ vang lên: “Bệ hạ định để Hoa cô nương , cung xé xá-c sống ?”
Đỗ Thiếu Lăng khẽ nhíu mày, nhưng cũng phản ứng gì khi Mộ Dung Trần cứ thế tự tiện xuống mặt .
Hắn cũng tiến đến đối diện bên bàn đá, hỏi: “Ý là gì?”
Khóe môi Mộ Dung Trần khẽ nhếch: “Bệ hạ cho rằng, hôm nay Hoa cô nương vì thích khách tập kích?”
Đỗ Thiếu Lăng sớm phái Long Vệ điều tra, trong lòng cũng mơ hồ suy đoán, nhưng thể một cách rõ ràng.
Chỉ Mộ Dung Trần cất giọng chậm rãi, như làn sương lượn lờ mờ ảo: “Nha đầu đó, một là kỹ nghệ phòng , hai là âm mưu tính toán, ba là phận danh chính ngôn thuận. Bệ hạ cứ thế đưa nàng cung, ngài xem, nếu để vị Quý phi dịu dàng yêu kiều của ngài thấy, nàng còn giữ mạng sống để chờ ngài sủng hạnh ?”
Đỗ Thiếu Lăng thoáng biến sắc.
Hắn suy nghĩ một lát, sang Mộ Dung Trần: “Vậy ý là gì?”
Mộ Dung Trần rũ tay, để những mảnh lá vụn rơi xuống đất, khẽ : “Chi bằng bệ hạ... giao nha đầu đó cho Bổn Đốc?”
Ánh mắt Đỗ Thiếu Lăng lập tức trầm xuống, khí thế đế vương bùng phát, nụ mặt cũng trở nên u ám: “Người càng lúc càng to gan, ngay cả của trẫm cũng dám mở miệng đòi.”
Thế nhưng Mộ Dung Trần chẳng hề tỏ vẻ sợ hãi, ngước mắt thẳng .
Một lúc , đôi môi đỏ như má-u của cong lên sâu hơn, giọng khàn nhẹ mang theo một tia mê hoặc: “Nếu cô nương đó lấy danh nghĩa của Bổn Đốc mà tiến cung, bệ hạ cho rằng... còn ai dám dễ dàng động đến nàng ?”