Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 185: Không Cho Phép Nàng Bị Thương!

Cập nhật lúc: 2026-04-18 07:31:33
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn chằm chằm bờ vai khẽ run rẩy của nàng, hồi lâu mới cất tiếng: “Chưa sự cho phép của bổn vương, ai cho ngươi mạo hiểm cứu như , để tự thương…”

 

Lời còn dứt Hoa Mộ Thanh ngắt lời: “Thân thể , thế nào thì thế ! Bị thương cũng là chuyện của , liên quan gì đến điện hạ ngài chứ!”

 

Thật đúng là đang giận dỗi!

 

Thế nhưng Mộ Dung Trần nàng đang giận, nhưng vẫn những lời của nàng cho tức giận, cơn giận dần dâng lên trong lòng!

 

Hắn bất ngờ tiến lên, nắm lấy cánh tay thương của Hoa Mộ Thanh, ép nàng đối mặt với .

 

 

 

Nhìn đôi mắt ngấn lệ của nàng, nhếch môi lạnh đầy tà khí: “Bổn vương cho phép ngươi thương, thì ngươi phép thương! Nếu còn …”

 

“Lần thì ?”

 

Hoa Mộ Thanh vốn đang mang đầy niềm vui trong lòng, hiểu lầm như , khiến nàng cam lòng, càng tức giận, chịu nhường nhịn mà phản bác : “Thân thể là của , tại quyền chủ? Ta cứ thương đấy, cứ vui, cứ chảy má-u đấy! Ta vui lòng như , ngài thì thể , ngài... ưm!”

 

Đôi môi nàng, bất ngờ đôi môi lạnh như băng của Mộ Dung Trần chặn .

 

Đôi mắt nàng mở to trong kinh ngạc, con ngươi co rút !

 

Giọt lệ còn kịp rơi, trượt xuống, rơi giữa đôi môi đang giao hòa của hai .

 

Hơi đắng, mặn, chút… chát.

 

Hoa Mộ Thanh định dùng tay đ-ánh , nhưng c.ắ.n nhẹ môi .

 

Cả nàng bắt đầu run rẩy ngừng, dần dần, ý thức trở nên mơ hồ.

 

Chỉ cảm thấy, vô tình tàn nhẫn, cư-ỡng đoạt và chiếm hữu nàng như , từ thể xá-c đến tâm trí.

 

Mọi cảm giác, đều cư-ớp đoạt đến mức còn sót gì.

 

Nàng run rẩy đặt tay lên ngự-c .

 

Không bao lâu , Mộ Dung Trần mới buông nàng , .

 

Nhìn Hoa Mộ Thanh với ánh mắt m.ô.n.g lung, đôi mắt vẫn còn đọng chút xúc cảm mãnh liệt, bất chợt đưa tay lau giọt nước bên khóe môi nàng. Rồi nhếch đôi môi đỏ mọng vì hôn đến rướm má-u, chậm rãi : “Nếu còn , bổn vương sẽ dễ dàng tha cho ngươi như thế nữa.”

 

Nói xong, dậy, nhẹ nhàng rời .

 

Vừa đến cửa, lưng vang lên tiếng thét đầy phẫn uất và hổ của nàng: “A——!”

 

Ý trong mắt càng sâu, ung dung bước khỏi phòng, thấy ba tiểu nha đang run như cầy sấy, liền thuận miệng dặn: “Hầu hạ cho .”

 

 

 

Sau đó liền rời .

 

Tố Cẩm và Phúc T.ử vội vã chạy trong phòng.

 

Chỉ còn Xuân Hà ở ngưỡng cửa, đầu bóng lưng Mộ Dung Trần đang xa dần. Tại tai của chủ t.ử đỏ đến thế nhỉ...?

__

 

Vài ngày nữa trôi qua, thoáng chốc đến cuối hạ.

 

Tố Cẩm mang y phục mới đến, liền thấy Hoa Mộ Thanh đang tự xoay cánh tay, nàng vội bước tới đỡ: “Tiểu thư cẩn thận, tổn thương gân động cốt cần trăm ngày mà!”

 

Từ sinh t.ử đó, Tố Cẩm đối với Hoa Mộ Thanh càng thêm chân thành, hết lòng quan tâm.

 

Hoa Mộ Thanh mỉm : “Không , gần như khỏi hẳn . Dạo bên ngoài thế nào ?”

 

Nàng Mộ Dung Trần nhốt ở biệt trang đến sắp mốc meo cả .

 

Tố Cẩm , hầu nàng uống : “Lúc đầu khi tiểu thư mất tích, Hoa Phong quả thực hoảng hốt ít, còn phái tìm khắp nơi. Lại thêm vị trong cung cố tình dẫn dắt dư luận, thành khắp kinh thành đều rộ lên lời đồn rằng tiểu thư…”

 

Hoa Mộ Thanh bật , chẳng những tức giận mà còn vẻ hứng thú: “Cũng chỉ là mấy lời kiểu như bỏ trốn theo nam nhân, hoặc bắ-t -c đến hang ổ của bọn thổ phỉ ở nơi heo hút nào đó thôi chứ gì. Dù gì cũng là thanh danh bại hoại, danh tiết chẳng còn. Có đúng ?”

 

Tố Cẩm còn kịp trả lời thì bên ngoài, Phúc T.ử bưng khay điểm tâm tươi chạy , lời của Hoa Mộ Thanh liền : “Tiểu thư thông minh thật đấy! kệ họ gì thì ! Chúng ở đây sống vui vẻ là !”

 

Không còn những tranh đấu ngấm ngầm trong Hoa phủ, thêm mối thù lớn báo xong, cả Phúc T.ử trở nên cởi mở, hoạt bát hơn hẳn.

 

Hoa Mộ Thanh bật , cầm lấy chiếc bánh sen thanh nhã trong tay nàng, chậm rãi c.ắ.n một miếng.

 

Xuân Hà trải giường chiếu xong, cũng phụ họa: “Phúc T.ử sai, lời đồn chỉ là thứ tán chuyện lúc rảnh rỗi. Chẳng mấy nữa chuyện mới, họ sẽ cái để bàn tán tiếp thôi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-185-khong-cho-phep-nang-bi-thuong.html.]

Hoa Mộ Thanh ăn xong miếng bánh, gật đầu , ngước ngoài xem giờ, : “Hôm nay thành một chuyến. Xuân Hà, ngươi chuẩn xe ngựa .”

 

Xuân Hà sững : “Nhưngtiểu thư, hiện giờ phận của nhạy cảm, nhất thời nên thành thì hơn ạ…”

 

 

 

Hoa Mộ Thanh lắc đầu, dịu dàng nhưng kiên quyết: “Ngươi cứ chuẩn .”

 

Hôm đó mang hoa khô đến cho Bàng Mạn, kỳ thực là để âm thầm truyền tin, hẹn gặp mấy của Ám Phượng.

 

Thế nhưng vì nàng đột nhiên thương, tên khốn Mộ Dung Trần nhốt trong biệt viện hoàng gia suốt nửa tháng, nên lỡ mất ngày hẹn từ lâu.

 

Trước khi cung, nàng nhất định liên lạc với Dao Cơ một , tiện thể sắp xếp thỏa con đường lui cho nàng .

 

thì, một khi nhập cung, nàng thể tùy tiện gặp mặt bọn họ như nữa.

 

Đối với Đỗ Liên Khê và Bàng Mạn, cung khó, nhưng riêng Dao Cơ, phận là kỹ nữ, năm xưa nhờ Tống Hoàng Hậu che chở mới thể tiếp cận hoàng cung, giờ còn chỗ dựa, đến cửa cung cũng thể bước .

 

Cho nên... hiện tại, nàng thử xem cách nào đưa Dao Cơ cung .

 

Xuân Hà nhanh ch.óng chuẩn xe ngựa.

 

Hoa Mộ Thanh vịn tay Tố Cẩm chuẩn lên xe, phía vang lên tiếng hì hì của Lâm Tiêu.

 

Nàng đầu .

 

Chỉ thấy Mộ Dung Trần đang bên cạnh Lâm Tiêu, đôi mắt đen sâu thẳm nàng, thần sắc khó lường.

 

Từ hôm nàng tỉnh đến nay, tuy hai vẫn hạ nhân truyền lời qua , nhưng đây là đầu họ gặp mặt trực tiếp.

 

Nàng chỉ liếc một cái lập tức dời mắt.

 

Xuân Hà lặng lẽ quan sát bầu khí giữa hai , lên tiếng giải thích: “Tiểu thư định thành một chuyến, chút việc cần xử lý.”

 

Mộ Dung Trần gì.

 

Lâm Tiêu ở bên chen : “Ồ? Việc gì mà gấp đến mức nhất định ngay lúc thế?”

 

Xuân Hà tất nhiên dám đáp bừa.

 

Lúc , Hoa Mộ Thanh mở miệng, giọng vẻ như đang hờn dỗi: “Làm gì, chẳng lẽ còn báo cáo với ngươi ?”

 

 

 

Lâm Tiêu nghẹn họng, giậm chân kêu lên: “Gia đây là ân nhân cứu mạng của ngươi đấy!”

 

Hoa Mộ Thanh bĩu môi, hừ lạnh một tiếng: “Bản tiểu thư cầu ngươi cứu .”

 

“Ngươi!”

 

“Ta thì ?”

 

Cách chuyện đầy gai góc, chút nhượng bộ

 

So với thiếu nữ kiêu ngạo, phong hoa tuyệt đại mà Mộ Dung Trần từng quen thuở ban đầu, quả thực giống hệt!

 

Phong thái bất khuất, thà thua trận chứ chịu thua . Khí thế ngang ngược, đâ-m một nhát cũng chẳng buồn đền.

 

Mộ Dung Trần khẽ nhếch môi : “Nếu thành, thì thuận tiện mang một thứ về giúp bổn vương.”

 

Hoa Mộ Thanh đáp, nhưng rõ ràng đang lắng dặn dò.

 

Khóe mắt Mộ Dung Trần càng lộ ý sâu hơn, vẫy tay: “Lại đây, nhỏ.”

 

Hoa Mộ Thanh khựng .

 

 

 

Lâm Tiêu phá lên.

 

Xuân Hà và Tố Cẩm đều cúi đầu, nhịn .

 

Trước mặt bao , nàng quả thật dám mất thể diện của vị Cửu Thiên Tuế lẫm liệt .

 

Cắn môi, nàng trừng mắt lườm Lâm Tiêu đang hả hê một cái, cứng nhắc bước tới hai bước.

 

 

Loading...