Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 203: Nàng Chính Là Muội Muội Của Cửu Thiên Tuế Sao?

Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:41:12
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộ Dung Trần nhướng mày, liếc nàng một cái.

 

Hắn thấy gương mặt xinh của nàng như tan hòa ánh nắng vàng dịu dàng của mùa thu, ánh sáng khúc xạ khiến từng sợi lông tơ mịn khuôn mặt nàng hiện rõ.

 

Hàng mi dài đổ bóng xuống đáy mắt, để một vệt tối mờ.

 

Biểu cảm khuôn mặt nàng… như làn mây trôi lướt qua mà Mộ Dung Trần thể nắm giữ.

 

Giờ phút , nàng hiện diện mắt rực rỡ đến , nhưng chỉ trong khoảnh khắc bất chợt nào đó thể âm thầm biến đổi, tan biến, chẳng thể giữ .

 

Nụ mặt Mộ Dung Trần dần phai nhạt, mày khẽ nhíu .

 

Bỗng nhiên, mở miệng: “Đêm nay cần khai thông kinh mạch, đến thư phòng của .”

 

Hoa Mộ Thanh sửng sốt: “Chẳng còn hai ngày nữa ?”

 

Thấy ánh mắt trong veo như lưu ly đen của nàng cuối cùng cũng về phía , Mộ Dung Trần mới thả lỏng trong lòng, nhưng miệng thì vẫn lạnh nhạt cất tiếng: “Bổn Đốc hôm nay thì là hôm nay.”

 

 

 

Hoa Mộ Thanh lặng lẽ mặt , thầm nghĩ: “Lại phát bệnh nữa , tên đúng là thần kinh định mà…”

 

Chuyện Mộ Dung Trần hai ngày Hoa Phong sẽ tự dâng mạng đến, cuối cùng Hoa Mộ Thanh cũng hiểu rõ đúng hai ngày .

 

Thì , từ Hoa Phong một tin chấn động: nữ nhi thất lạc của ông chính là Hoa Mộ Thanh, của vị Cửu Thiên Tuế thần bí đang khiến cả kinh thành chấn động!

 

Thế nên, khi tra khảo ở phủ Kinh Triệu Doãn, ông kiềm mà hét toáng lên: “Muội của Cửu Thiên Tuế chính là nữ nhi ! Muốn xử tội thì tiên hỏi xem Cửu Thiên Tuế đồng ý !”

 

Lúc phủ Doãn xét xử, bách tính kinh thành phép xem.

 

Ngay khi câu đó, cả sảnh đường lập tức náo loạn!

 

Tin tức về việc của Cửu Thiên Tuế chính là Hoa Mộ Thanh nhanh ch.óng lan truyền khắp giới quý tộc và dân thường trong kinh thành.

 

Phần lớn xong đều mắng c.h.ử.i Hoa Mộ Thanh liêm sỉ, dám bám víu một kẻ... thái giám quyền lực như .

 

Chỉ hai , khi chuyện âm thầm mỉm .

 

Một là Trưởng Công Chúa lâu gặp Hoa Mộ Thanh, Đỗ Chiêu Nam.

 

Lúc , bà lâm trọng bệnh, liệt giường, sắc mặt xám xịt, chút sinh khí.

 

khi Đỗ Liên Khê kể chuyện đó, bà lập tức phấn chấn hơn nhiều.

 

Bà bật khẽ: “Quả nhiên là Mộ Dung Trần để mắt tới, mới đó cung . Tốt, lắm… Giang sơn Đại Lý sắp nổi phong ba má-u lửa một phen đúng ? Ha ha ha… khụ khụ khụ…”

 

“Mẫu !” – Đỗ Liên Khê vội vàng bước đến nhẹ nhàng vỗ lưng bà.

 

Đỗ Hàm bưng t.h.u.ố.c đến, mặt cũng hiện lên nét vui mừng sâu kín.

 

Phụ , hài nhi nhất định sẽ giúp Hoa Mộ Thanh báo thù cho !

 

Ở một nơi khác, chính là phủ Thái sư.

 

Tin tức mà Bàng Thái nhận giống với những gì Đỗ Liên Khê truyền cho Đỗ Chiêu Nam.

 

Bàng Mạn mặt Bàng Thái, mặt che bằng khăn lụa, giọng điệu mang theo cảm xúc: “Tin tức trong cung rằng, Hoa Mộ Thanh vốn cực kỳ cung. Còn rõ Mộ Dung Trần dùng thủ đoạn gì, thể ép nàng cúi đầu nhún nhường. Nửa tháng , nàng sẽ đưa cung, mà nơi Đỗ Thiếu Lăng sắp xếp cho nàng là… Du Nhiên Cung.”

 

 

 

“Ồ?”

 

Bàng Thái khẽ cầm một quân cờ đen, nhẹ nhàng đặt xuống bàn cờ, : “Không ngờ Đỗ Thiếu Lăng để tâm đến nàng đến ?”

 

Vừa , nhấc một quân cờ trắng lên: “Cũng . Nàng càng Đỗ Thiếu Lăng sủng ái, thì với , càng hữu dụng.”

 

Bàng Mạn nhíu mày, gần như thể nhận : “Chẳng đây từng cưới nàng về phủ ? Vì đó bày mưu đưa nàng đến tay Đỗ Thiếu Lăng?”

 

Chẳng lẽ… chính cái ám sát đó, việc Hoa Mộ Thanh tiếc lao nguy hiểm, mới khiến Đỗ Thiếu Lăng thật lòng chú ý đến nàng?

 

Bàng Thái chỉ khẽ mỉm , lắc đầu: “Cho dù nàng từng hầu hạ qua Đỗ Thiếu Lăng thì ? Tương lai khi nắm cả thiên hạ trong tay, nàng vẫn thể ở trong một góc yên bình thuộc về , nữ nhân của .”

 

Sắc mặt Bàng Mạn lập tức đổi!

 

Một cơn giận ngấm ngầm trỗi dậy!

 

Nàng định lên tiếng, nhưng thấy sắc mặt Bàng Thái, cuối cùng chỉ đành đầu , dậy rời khỏi phòng.

 

Bàng Thái cũng chẳng buồn để ý đến nàng.

 

Chỉ cầm lấy một quân cờ khác, căn phòng trống , khẽ bật thấp giọng: “Mùa xuân năm , kỳ thi đình sẽ là lúc cục diện thiên hạ đổi. Các ngươi… đều chuẩn xong cả chứ?”

 

“Có!”

 

Từ trong bóng tối, tiếng đáp trầm thấp của ít nhất vài chục đồng loạt vang lên.

__

 

Quay chuyện Hoa Mộ Thanh tin Hoa Phong công khai thế thật sự của như thế nào.

 

 

 

Thì chính là Kinh Triệu Doãn phủ, đích dẫn tới biệt viện hoàng gia ở ngoại thành, gặp Cửu Thiên Tuế để xá-c minh.

 

hôm đó Mộ Dung Trần cung, duy nhất ở biệt viện chính là Hoa Mộ Thanh.

 

Toàn bộ hầu và quản gia trong viện sớm Mộ Dung Trần bằng của .

 

Ngày hôm , Quỷ Nhị giao nhiệm vụ ở canh giữ và bảo vệ Hoa Mộ Thanh.

 

Khi tin Kinh Triệu Doãn phủ đến xin gặp, lập tức bẩm báo với Hoa Mộ Thanh.

 

Hoa Mộ Thanh trầm ngâm một chút : “Ta sẽ gặp ông .”

 

Quỷ Nhị do dự, nhưng cuối cùng cũng phản đối, mà đích theo nàng đến tiền sảnh.

 

Kinh Triệu Doãn phủ cùng hai bộ khoái đang uống , thấy động tĩnh liền lập tức dậy.

 

Hai bộ khoái phản ứng chậm một chút.

 

Khi họ ngẩng đầu lên, thấy một nữ t.ử chậm rãi bước đến, vận váy gấm thêu hoa chìm bằng tơ mảnh, đầu đội trâm ngọc hình ve sầu khảm vàng và gỗ thơm, cả hai lập tức kinh ngạc đến mức miệng há hốc, thể khép !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-203-nang-chinh-la-muoi-muoi-cua-cuu-thien-tue-sao.html.]

Trên đời nữ nhân tuyệt sắc đến thế ?!

 

Toàn nàng tỏa một vẻ rạng rỡ khó diễn tả bằng lời, tràn đầy khí chất cao quý gì sánh .

 

Mỗi một cái chau mày nụ đều mang vẻ thoát tục, tựa như tiên nữ thể trần thế vấy bẩn.

 

Đặc biệt là làn da trắng như tuyết đọng, mái tóc đen mượt như áng mây cắt gọn.

 

Đôi hàng mi cong v.út như liễu xanh, như thể trong tiết thu xơ xá-c sắp sang đông, bỗng nhiên mang theo thở ấm áp của mùa xuân khiến lòng rung động.

 

 

 

Đôi mắt sáng như , rực rỡ giữa màn đêm tối tăm.

 

Khiến ngưỡng mộ, nhưng chẳng dám vọng tưởng quá xa!

 

Thế nhưng giữa vẻ thần tiên , mơ hồ ẩn hiện một nét quyến rũ khó cư-ỡng, như tơ nhện vô tướng, vương vất nơi ánh mắt dịu dàng khi cúi đầu, lặng lẽ đọng đôi môi đỏ hồng khẽ mím.

 

Mỗi cử chỉ, mỗi động tác, đều là sự hòa quyện tuyệt mỹ giữa trắng ngần như tuyết và đỏ thắm mê hồn khiến thể rời mắt, và mãi quên .

 

Kinh Triệu Doãn phủ thấy Hoa Mộ Thanh, cũng vô cùng kinh ngạc,thật sự là nữ nhi của Hoa Phong ?!

 

Hắn từng gặp Hoa Mộ Thanh một trong yến tiệc ngắm hoa tại phủ Khai Quốc hầu, khi kinh diễm vô cùng.

 

Nay gặp , chỉ cảm thấy thiếu nữ càng thêm khuynh quốc khuynh thành.

 

Một như , mà chuẩn tiến cung? Chẳng sẽ xuất hiện một vị hậu phi sủng ái nhất hậu cung ?

 

Hắn thầm nghĩ: “Vị , chỉ e còn sủng hơn cả Hoa Tưởng Dung khi xưa!”

 

Lão già Hoa Phong , ngờ đến hai nữ nhi tuyệt sắc đến thế.

 

Chẳng lẽ… thật sự ôm đùi của Cửu Thiên Tuế ?

 

Nghĩ , dè dặt hỏi: “Tiểu thư, hạ quan đến là vì một vụ án tại kinh thành, đường đột quấy nhiễu, mong tiểu thư thứ .”

 

Hoa Mộ Thanh mỉm dịu dàng, khẽ đưa tay mời: “Đại nhân đừng khách sáo. Không là vụ án gì mà khiến đại nhân chinh lặn lội đường xa đến tận đây?”

 

Từ kinh thành đến biệt viện hoàng gia , xe ngựa ít nhất cũng nửa ngày.

 

Kinh Triệu Doãn phủ cung kính nghiêng nửa , mặt thể sẽ là nhân vật vô cùng quyền quý trong tương lai, vẫn nên tỏ kính trọng từ sớm thì hơn.

 

Nào ngờ nghiêng đầu sang, liền thấy hai tên thuộc hạ đang trố mắt cô nương còn đến tuổi cập kê, với ánh mắt ngây ngốc dại khờ!

 

Ngay lúc , hai vị quan cùng hổ hoảng hốt, vội vã trở chỗ khi ho một tiếng nặng nề cảnh cáo.

 

Hoa Mộ Thanh thì chẳng để bụng, chỉ mỉm dịu dàng, nhẹ giọng hỏi: “Đại nhân chuyện gì, cứ việc . Ca ca hôm nay cung , dặn dò, chuyện gì thì cứ để chủ.”

 

 

 

Cửu Thiên Tuế coi trọng Hoa Mộ Thanh đến thế ?!

 

Tri phủ Kinh Triệu lập tức thầm hít một lạnh trong lòng, càng thêm cẩn trọng, cố nở một nụ lấy lòng: “Là như thế … Chuyện liên quan đến Thiếu khanh Đại Lý Tự – Hoa Phong. Vì ông phạm một sai lầm, nên kéo theo...”

 

Ánh mắt của vị tri phủ khẽ liếc Hoa Mộ Thanh một cái: “...kéo theo đến tiểu thư. Hạ quan mạo đến đây là hỏi rõ ngọn ngành.”

 

Hoa Mộ Thanh nhướng mày.

 

Quỷ Nhị bên cạnh, nhỏ giọng kể đầu đuôi: chuyện Hoa Phong trong lúc thẩm vấn ở nha môn lớn tiếng nhận phụ của Cửu Thiên Tuế, ý kéo Hoa Mộ Thanh để thoát tội.

 

Hoa Mộ Thanh lập tức bật lạnh, đúng là Hoa Phong thật tính toán.

 

Ông cho rằng Cửu Thiên Tuế sẽ vì nể mặt nàng mà tha cho ông một mạng ư? Hoặc nghĩ rằng nàng sẽ giúp đỡ ông đôi chút ?

 

Muốn bám víu đại thụ quyền thế như Cửu Thiên Tuế?

 

Nằm mơ !

 

Nàng lập tức sang Tri phủ Kinh Triệu, nụ dịu dàng như nước mùa xuân gợn sóng, khiến lòng xao động: “Đại nhân, tiểu nữ thực sự hiểu vì tội phạm liên lụy đến . Tiểu nữ cũng chẳng quen ai họ Hoa cả, càng hiểu lôi chuyện nhận là nữ nhi của ông .”

 

Nói , nàng dịu dàng Tri phủ Kinh Triệu: “Chỉ mong đại nhân minh xét, trả sự trong sạch cho tiểu nữ.”

 

Tuy miệng nhẹ, nhưng ánh mắt nàng chẳng còn chút dịu dàng nào, đó là vẻ lạnh lẽo thấu xương, tựa như băng tuyết nơi cửu u địa ngục.

 

Cũng giống như khí thế ngạo nghễ của một bậc quân vương cao, khiến thể chống cự, chỉ thể khuất phục trong sợ hãi.

 

Tri phủ Kinh Triệu lập tức toát mồ hôi lạnh, rõ ràng đối diện chỉ là một thiếu nữ đến tuổi cập kê, mà ông cảm giác như đang đối mặt với Yêu Quân Mộ Dung Trần, kẻ nổi danh chốn triều đình với quyền mưu và thủ đoạn má-u lạnh!

 

 

 

Suýt nữa thì ông quỳ xuống luôn tại chỗ.

 

Vội vã gật đầu liên tục: “Phải ! Hạ quan hiểu ! Là hạ quan l* m*ng, mạo phạm tiểu thư, mong tiểu thư rộng lượng tha thứ!”

 

Một vị quan đường đường là mệnh quan triều đình, mà giờ đây khom lưng cúi đầu một thiếu nữ tên phận!

 

Hai tên bổ khoái theo bên cạnh cũng sửng sốt đến mức há hốc mồm.

 

Rất nhanh, cả ba liền vội vã rút lui, trở nha môn.

 

Một trong hai cùng lúc vẫn còn thấy lạnh sống lưng, thấy Tri phủ Kinh Triệu mồ hôi túa trán, nhịn liền trêu chọc: “Đại nhân, ngài vẻ của Hoa Nhị tiểu thư cho mê mẩn đấy chứ? Vừa nãy ngài còn…”

 

“Vô lễ! Ngươi đang linh tinh cái gì đó hả!”

 

Tri phủ Kinh Triệu lập tức nổi giận, quát lớn: “Cẩn thận cái miệng ch.ó của ngươi! Đừng ăn bậy bạ, kẻo ngày mất mạng lúc nào , đến ch-ết cũng đắc tội với ai !”

 

Tên thượng cấp quát mắng, chẳng tỏ sợ hãi, mà còn tỏ vẻ khó hiểu: “Đại nhân, ngài ý gì?”

 

Người còn như điều suy nghĩ, lên tiếng: “Thiếu nữ đó quả thật tuyệt sắc khuynh thành, cả triều Đại Lý , e chỉ Hoa Nhị tiểu thư mới dung mạo như thế. nàng thừa nhận… Ý của đại nhân là…”

 

Tri phủ Kinh Triệu rùng một cái, đầu liếc lên phía đỉnh núi, nơi tọa lạc tòa biệt viện nguy nga đồ sộ, chính là phủ hiện tại của Cửu Thiên Tuế.

 

 

 

Ông khẽ lắc đầu, hạ giọng đầy nghiêm trọng: “Từ nay về , đời còn Hoa Nhị tiểu thư nào cả, chỉ còn của Cửu Thiên Tuế! Về phủ thì ngậm miệng cho !”

 

Người còn cợt nhả thì vẫn mơ màng hiểu hết ý.

 

Còn , ánh mắt dần trở nên hiểu chuyện hơn, như lờ mờ đoán chân tướng.

 

Loading...