Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 205: Tiểu Lừa Đảo
Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:41:14
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ha.”
Một tràng trầm thấp bất ngờ bật từ miệng Mộ Dung Trần. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt đối diện với đôi mắt rõ ràng đang lảng tránh của Hoa Mộ Thanh. Hắn vạch trần, chỉ mỉm nhẹ, : “Tiểu lừ-a đả-o.”
Mặt Hoa Mộ Thanh càng đỏ hơn, nàng c.ắ.n môi, lùi về một bước. Thế nhưng tay và eo vẫn còn Mộ Dung Trần nắm c.h.ặ.t, chẳng thể rút lui bao xa.
Thế nên nàng đành chuyển chủ đề: “Điện hạ, chuyện thần nữ sắp nhập cung, còn điều gì cần căn dặn ?”
Mộ Dung Trần dáng vẻ luống cuống đ-ánh trống lảng của nàng, nở nụ , lắc đầu:
“Ừm, một điều, ngươi nhất định khắc cốt ghi tâm.”
Hoa Mộ Thanh lập tức nghiêm túc hỏi: “Là chuyện gì?”
Mộ Dung Trần , cúi xuống, kề sát tai nàng, thì thầm: “Nhớ kỹ, ngươi là của bổn tọa. Nếu dám để Đỗ Thiếu Lăng chạm một cái, bổn tọa sẽ…”
Hơi thở của phả bên tai khiến nàng tê dại, nhưng tài nào vùng khỏi .
Chỉ thể để mặc dùng giọng khàn khàn trầm thấp, từng chữ từng chữ, nghiền nát từng sợi thần kinh của nàng.
“Nếu dám để Đỗ Thiếu Lăng chạm , bổn tọa sẽ… lộ-t d-a ngươi, gắn cho ngươi một bộ xương mới!”
Hoa Mộ Thanh trợn tròn mắt, cái gọi là ngang ngược vô lý thì đúng hơn!
Nàng lập tức vui, giãy giụa đẩy : “Điện hạ đừng bậy, tâm tư của Đỗ Thiếu Lăng với , chẳng cũng rõ…”
Không ngờ Mộ Dung Trần đột nhiên túm lấy cằm Hoa Mộ Thanh, giọng lạnh lùng: “Bổn tọa cho phép là cho phép! Không lời, sẽ nhốt ngươi luôn trong biệt viện , đừng hòng hết!”
Sao vô lý đến mức chứ?
Hoa Mộ Thanh sững sờ, ngẩng đầu vẻ mặt phần trẻ con của Mộ Dung Trần, chợt hỏi: “Điện hạ… uống rư-ợu ?”
“Ngươi!”
Mộ Dung Trần nàng chọc , buông lỏng tay, nhéo má nàng một cái, kéo hai bên: “Nhớ kỹ lời của bổn tọa. Dùng bản lĩnh của ngươi, cho Đỗ Thiếu Lăng chạm cũng đủ khiến thần hồn điên đảo, đêm yên giấc, cơm ăn cũng .”
Hoa Mộ Thanh lập tức cảm thấy đầu như nổ tung.
Hắn tưởng là hồ ly chín đuôi chuyên mê hoặc Trụ Vương ?
Không đúng, hồ ly chín đuôi còn dùng thể quyến rũ cơ mà!
Còn Mộ Dung Trần đây, rõ ràng coi nàng như cấp của hồ ly chín đuôi, nữ thần Nữ Oa tái thế!
Dựa sắc mê hoặc thiên t.ử, đảo lộn cả triều chính.
Ừm… nhiệm vụ … vô cùng gian nan…
Phi! Gian nan cái quái gì! Sao phối hợp theo ý chứ?
Hoa Mộ Thanh c.ắ.n môi, hất tay khỏi má , xoa xoa mặt: “Ta… sẽ cố hết sức.”
Mộ Dung Trần mãn nguyện, nghiêng đầu nàng một cái, ánh mắt chan chứa vẻ thỏa mãn và trêu chọc.
Hoa Mộ Thanh đang nhíu mày khó chịu, xoa mặt ngẩng đầu lên, liền chạm ánh mắt sâu thẳm đen hơn cả màn đêm lưng .
Cả hai đều sững .
Trong bóng đêm, hương hoa quế nồng nàn đến mức khiến say mê.
Hai lặng lẽ . Trên đầu, từng cánh hoa nhỏ như mưa lác đác rơi xuống.
Một cánh hoa nhẹ nhàng đáp lên lông mi Hoa Mộ Thanh.
Mi nàng khẽ run, đang định mặt thì Mộ Dung Trần giơ tay lên, khẽ chạm má nàng, nhẹ nhàng gỡ cánh hoa quế xuống.
Tim Hoa Mộ Thanh đập thình thịch như trống đ-ánh.
Nàng ngơ ngác dựa cây, ngẩng đầu lên.
Mộ Dung Trần khẽ cong môi, cúi xuống, từng chút từng chút một, tiến gần.
lúc —
“Chủ t.ử! Có tin khẩn!”
Hoa Mộ Thanh lập tức mặt chỗ khác.
Mộ Dung Trần nàng một cái mới buông tay, xoay về phía Quỷ Ngũ đang quỳ một gối.
Quỷ Ngũ ngẩng khuôn mặt non nớt của lên, chạm ánh của Mộ Dung Trần liền cảm thấy như bản va một ác quỷ đáng sợ giữa đêm thu vốn chẳng hề kinh hãi gì!
Hắn run lẩy bẩy cả .
Bên , Hoa Mộ Thanh , xá-ch giỏ lên, nhanh ch.óng lướt qua Quỷ Ngũ rời khỏi đó.
Quỷ Ngũ liếc thấy gò má nàng đỏ bừng.
Đột nhiên bừng tỉnh. Ch-ết cha ! Chẳng phá chuyện của chủ t.ử ?! Tiêu tiêu !
Liền đó Mộ Dung Trần lạnh lùng lên tiếng: “Nói.”
Quỷ Ngũ vội vàng bẩm báo: “Chủ t.ử, thư từ Nam Cương gửi đến…”
Mộ Dung Trần vẫn theo bóng nhỏ nhắn bước chân rối loạn , mãi đến khi nàng an rời khỏi Quế Viên, gặp Xuân Hà, mới thu hồi ánh mắt, sắc mặt cũng dần trở nên nghiêm nghị.
__
Hôm .
Một nhóm tú nữ mới giữ thẻ bài nhập cung.
Mỗi ban cho cung thất riêng, vài thậm chí còn phong danh hiệu.
Hoa Mộ Thanh sẵn thái giám lấy lòng, cẩn trọng đưa nàng đến Du Nhiê Cung.
Nơi khá xa chính điện, tình cờ gặp Đỗ Thiếu Lăng cũng là điều khó.
Vậy càng đúng với mong của Hoa Mộ Thanh.
Du Nhiên Cung, nàng nhớ nơi . Trước khi Đỗ Thiếu Lăng còn là Hoàng Tử, từng vứt bỏ tại đây, sống ch-ết mặc kệ.
Chính tại đây, trải qua quãng đời gian nan nhất của .
Việc đầu tiên khi lên ngôi, chính là chỉnh trang nơi . Dù sửa sang quá mức xa hoa lộng lẫy, nhưng từng chi tiết đều toát lên sự sang trọng và sự chăm chút tỉ mỉ.
Du Nhiên Cung, đối với Đỗ Thiếu Lăng mà , nghi ngờ gì là nơi vô cùng đặc biệt.
Hoa Mộ Thanh ngờ sắp xếp nàng ở đây.
Xem … đúng là tốn nhiều tâm tư cho nàng.
Chỉ điều, với Hoa Mộ Thanh mà , Du Nhiên Cung hề mang theo chút ký ức đẽ nào cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-205-tieu-lua-dao.html.]
Kiếp , khi nàng còn là Hoàng Hậu, vẫn còn giữ vài phần kỳ vọng và hy vọng đối với Đỗ Thiếu Lăng.
Đã từng một , nàng theo Đỗ Thiếu Lăng đến Du Nhiên Cung .
Tối hôm đó, hai cùng uống rư-ợu tại đây, trò chuyện nhiều điều.
Nàng từng nghĩ rằng khi dốc hết ruột gan, tâm tình bày tỏ, từ nay về thể còn cách với Đỗ Thiếu Lăng nữa. Không ngờ, đêm đó khi uống say, Đỗ Thiếu Lăng thốt một câu: “Nàng xem, nếu còn Tống gia, chẳng nàng cũng mất đôi cánh, chỉ còn cách ngoan ngoãn một con chim hoàng yến nhốt trong chiếc l.ồ.ng son thôi ? Thiên hạ , nếu Tống gia, nàng chẳng còn chỗ dựa nào nữa, đúng ?”
Ngay khoảnh khắc , nàng liền nhận , Đỗ Thiếu Lăng sớm dã tâm với Tống gia!
Nàng tức giận đến mức đập bàn dậy, định rời ngay.
Đỗ Thiếu Lăng kéo , lôi thẳng tẩm cung, hung hăng đè nàng xuống giường.
Cũng chính đêm đó, nàng m.a.n.g t.h.a.i Thịnh Nhi.
Nàng vốn định lên kế hoạch cùng Tống gia thoát khỏi Đỗ Thiếu Lăng, nhưng từ giây phút … thứ đều thể nữa.
Từ đó về , một bước sai, là sai mãi.
Chỉ Thịnh Nhi, niềm an ủi duy nhất của nàng là điểm tựa duy nhất giúp nàng gắng gượng đến cuối cùng.
Nay trở chốn xưa.
Trên gương mặt nàng biểu hiện khác thường, thậm chí còn giữ nụ dịu dàng.
khi theo thái giám dẫn đường, bước nội thất trong cung, thấy chiếc giường gỗ t.ử đàn La Hán khiến nàng từng thống khổ vô tận …
Ngón tay nàng âm thầm siết c.h.ặ.t, đến mức móng tay bấm sâu lòng bàn tay, rướm má-u.
“Tiểu chủ.”
Thái giám mỉm nịnh nọt : “Nô tài dám khoe khoang, nhưng dám đảm bảo với , nơi Du Nhiên Cung , ngoại trừ Hoàng Thượng và Thái Hậu, thì đây chính là nơi đồ dùng nhất trong bộ hậu cung đấy ạ! Người xem những món đồ gỗ , bộ đều từ gỗ t.ử đàn thượng hạng, nhất là chiếc giường , giá trị vô cùng, ngay cả Hoàng Thượng cũng…”
“Làm phiền công công .”
Hoa Mộ Thanh chợt ngắt lời, vẫn mỉm : “Hôm nay đa tạ công công dẫn đường, Xuân Hà.”
Xuân Hà liền mỉm tiến lên, đặt gói bạc trong tay tay vị thái giám .
Thái giám lập tức niềm nở hơn, khách sáo mà nhận lấy: “Đa tạ tiểu chủ ban thưởng. Nô tài bên vẫn còn mấy vị tiểu chủ sắp xếp, xin phép cáo lui . Một lát nữa sẽ của Phủ Nội Vụ đến chào hỏi tiểu chủ. Nếu tiểu chủ ưng ý ai, cứ cho tới Phủ Nội Vụ một tiếng, Tổng quản sẽ đích chọn ý cho tiểu chủ.”
Tổng quản phủ Nội Vụ, Chu Đức Khải.
Hoa Mộ Thanh nhớ rõ , là của Hoa Tưởng Dung.
Vậy nên hôm nay, với phận là của Cửu Thiên Tuế, nàng nhập cung, mà vị Tổng quản Phủ Nội Vụ hề đích xuất hiện để sắp xếp tiếp đón.
Xem … Hoa Tưởng Dung rõ phận thật sự của .
Vương San Nhi và Trương Nghi tay cũng thật nhanh ch.óng.
Chỉ e , khi Hoa Phong phận của mà nổi giận ầm ĩ, cũng là do vị Quý phi nương nương âm thầm sắp đặt?
Quả hổ danh là sủng phi một chốn hậu cung, chỉ cần tay hai khiến một suýt mất mạng nơi suối vàng, một bại danh liệt.
Hừ, Hoa Tưởng Dung, ngươi càng lợi hại hơn nữa mới . Như , từ địa ngục bò về, hao tâm tổn trí tìm ngươi báo thù, mới uổng công!
Khẽ mỉm , gật đầu: “Công công thong thả.”
Tên thái giám vội vàng cúi hành lễ liên tục, nở nụ nịnh nọt rời .
Lúc , Tố Cẩm mang mặt nạ da cùng Phúc T.ử bước , liền thấy nụ mặt Hoa Mộ Thanh dần tắt, chỉ liếc mắt chiếc giường La Hán đắt giá một cái.
Sau đó lập tức dời mắt, lạnh lùng : “Tháo cái giường đó .”
“Hả?”
Phúc T.ử khó hiểu: “Chiếc giường còn mà…”
“Đốt .” - Hoa Mộ Thanh lệnh.
Xuân Hà suy nghĩ một chút gật đầu: “Vậy lát nữa nô tỳ sẽ truyền lời đến điện của Điện hạ, để sắp xếp cho tiểu chủ một chiếc giường mới nhé?”
“Ừm.” - Hoa Mộ Thanh gật đầu.
Tố Cẩm bước đến bắt tay tháo giường, sức lực nhỏ chút nào.
lúc , từ cổng Du Nhiên Cung một đoàn tiến , dẫn đầu mặc trang phục thái giám cấp nhị đẳng.
Vừa thấy Hoa Mộ Thanh đang bậc thềm chính điện, lập tức mỉm bước tới: “Tiểu chủ, nô tài là Hà Đào, thái giám cấp hai của phủ Nội Vụ, xin thỉnh an tiểu chủ.”
Là khéo léo, điều.
Hoa Mộ Thanh liếc một cái, khẽ gật đầu: “Ừ, công công chuyện gì?”
Hà Đào mỉm phất tay hiệu phía , liền một nhóm thái giám và cung nữ bước .
Phúc T.ử thấy nam nhân dẫn đầu, mặc trang phục thái giám, mặt vết sẹo d-ao, thoáng chốc còn tưởng nhầm.
Sững , miệng há hốc vì kinh ngạc.
Chính là Quỷ Tam, Bên cạnh là Tú Hỷ.
Phía còn mấy cung nữ, thái giám khác, đều cúi đầu, rõ mặt mũi.
Hoa Mộ Thanh thì lờ mờ nhận một gương mặt quen thuộc.
Nghĩ ngợi một chút.
Hà Đào lên tiếng: “Tiểu chủ, đây là các nô tài do phủ Nội Vụ sắp xếp để hầu hạ . Vì hiện tại tiểu chủ chỉ giữ vị phân Bảo Lâm, nên theo quy định, phân cho một thái giám chưởng sự, một cung nữ chưởng sự, hai cung nữ hạng nhất hầu cận bên , bốn cung nữ hạng hai, cùng tám hạng ba gồm cả cung nữ và thái giám.”
Hoa Mộ Thanh khẽ gật đầu, liếc mắt hàng đang thẳng tắp phía .
Khẽ cong môi mỉm , vẻ như gì, chỉ Quỷ Tam và Tú Hỷ: “Hai chấp sự , trông mặt mũi hiền lành dễ coi.”
Trong lòng Hà Đào phần bất ngờ, của Cửu Thiên Tuế mà chọn chỉ dựa vẻ mặt dễ ?
Ôi chao, thế nào cũng chịu thiệt cho mà xem.
cũng chẳng dám nhiều lời, vội nịnh nọt: “Tiểu chủ chọn thật khéo.”
Quỷ Tam và Tú Hỷ lập tức quỳ xuống dập đầu tạ ơn.
Phúc T.ử thì miệng há ngậm , ánh mắt phức tạp bộ áo thái giám Quỷ Tam.
Sau đó, Hoa Mộ Thanh tiếp tục chọn thêm vài cung nữ nhị đẳng và tam đẳng.
Cuối cùng, khi đến lượt chọn tiểu thái giám, nàng mới chợt nhớ , gương mặt quen thuộc ban nãy là ai.