Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 213: Oán Hận Xưa

Cập nhật lúc: 2026-04-22 11:38:28
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộ Dung Trần ánh đèn, tay cầm b.út, chuyên chú gì đó.

 

Hoa Mộ Thanh do dự một chút, định rời , thì chợt thấp giọng : "Lại đây mài mực cho ."

 

Bước chân đang xoay của nàng khựng , nàng bước tới, xem đang gì, chỉ cúi đầu, múc một ít nước lên chiếc nghiên mực Tuyên Châu thượng hạng, nhẹ nhàng mài mực.

 

Tiếng mài mực nhỏ nhẹ, êm dịu vang lên trong gian phòng.

 

Dăm ba con muỗi còn sót trong tiết trời cuối thu, bay lượn đập chụp đèn.

 

Có tiếng bấc đèn cháy lách tách khe khẽ.

 

Không rõ bao lâu trôi qua, Hoa Mộ Thanh chợt cảm thấy lạnh, rùng một cái.

 

Mộ Dung Trần, đang cúi đầu tập trung, tay bỗng khựng .

 

Một lát , buông b.út, ngẩng đầu liếc nàng một cái.

 

Sau đó dậy, nắm lấy tay nàng, kéo nàng ngoài.

 

 

 

Hai đến đại sảnh, nội thị thuộc Ty Lễ Giám chuẩn sẵn cơm canh, thậm chí đồ ăn còn nóng hổi vặn.

 

Hoa Mộ Thanh Mộ Dung Trần kéo xuống bên cạnh .

 

Khi thấy hạ nhân tiến lên dọn bát đũa, nàng ngập ngừng, ngăn , tự tay bưng bát múc cho Mộ Dung Trần một chén canh.

 

"Cửu Thiên Tuế điện hạ..."

 

Người hầu đang bày đồ ăn chút lo lắng, dù thì cũng ai cũng thể dâng thức ăn cho Mộ Dung Trần.

 

Hắn là Cửu Thiên Tuế gia, ngay cả món ăn cũng chuyên trách, chuyên nếm thử .

 

Mộ Dung Trần nhận lấy chén canh từ tay Hoa Mộ Thanh, lạnh lùng liếc hầu: "Cút ."

 

Người hầu run lên, vội vàng lui xuống.

 

Hoa Mộ Thanh mỉm , gắp thêm đồ ăn cho : "Tối nay ngài định để đây, là về Du Nhiên Cung? Cửu Thiên Tuế điện hạ kế hoạch gì cần Mộ Thanh giúp đỡ ?"

 

là một nha đầu thông minh.

 

Mộ Dung Trần chậm rãi thưởng thức bát canh thơm ngào ngạt trong tay, từ tốn : "Ba ngày nữa, nhi t.ử của Đại hành Thượng thư, La Thiên Hựu, sẽ cùng Vinh Uy Tướng quân xứ Sơn Tây – Lâm Vũ Kiệt, về kinh."

 

Tay đang gắp thức ăn cho Mộ Dung Trần của Hoa Mộ Thanh khựng , nhưng nàng giấu giếm, chỉ nhíu mày .

 

Mộ Dung Trần dường như để ý đến nét mặt nàng, vẫn ung dung uống canh, tiếp tục : "Lần La Thiên Hựu phụng chỉ đến Sơn Tây để đính hôn với trưởng nữ của Lâm Vũ Kiệt là Lâm Miểu. Sau khi hồi kinh tạ ơn, sẽ thành cuối năm."

 

Nhanh như ?

 

Trong lòng Hoa Mộ Thanh chợt trào lên sát ý, cũng , sớm báo thù cho Oanh Điệp, để nàng bớt chịu khổ sở đau đớn.

 

Nàng cúi mắt xuống, để ý rằng lúc Mộ Dung Trần đang nghiêng đầu nàng, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi d-ao.

 

 

 

Mộ Dung Trần khẽ nhếch môi , tự gắp một đũa thức ăn đặt mặt Hoa Mộ Thanh.

 

Hoa Mộ Thanh hồn , thấy hành động của , ánh mắt khẽ d.a.o động.

 

Lại tiếp lời: "Vinh Uy Tướng quân và Tống Hoàng Hậu từng oán cũ, ngươi bao giờ nàng nhắc đến ?"

 

Hoa Mộ Thanh ngập ngừng một chút, gật đầu.

 

"Ồ?"

 

Gương mặt yêu mị của Mộ Dung Trần ánh lên vẻ tối tăm: "Nàng gì với ngươi?"

 

Hoa Mộ Thanh trầm ngâm giây lát, đáp: "Cũng rõ ràng. Chỉ một khi xem quân nhật ký, Tống Hoàng Hậu vô tình nhắc đến, tướng giữ thành ở Sơn Tây là kẻ đạo đức bại hoại, thể để như trấn giữ giang sơn Đại Lý, nên cần đổi ."

 

Ánh mắt sâu thẳm của Mộ Dung Trần dịu đôi chút, gì.

 

Hoa Mộ Thanh tiếp lời: "Khi bên cạnh hầu hạ, liền tò mò hỏi: Vị tướng Vinh Uy rốt cuộc đạo đức bại hoại ? Ta nhớ…"

 

Nàng sang Mộ Dung Trần tiếp: "Lúc sắc mặt Tống Hoàng Hậu cực kỳ khó coi, nhưng gì thêm. Ta đoán rằng giữa và Vinh Uy Tướng quân hẳn từng mâu thuẫn nào đó."

 

"Hừ!"

 

Mộ Dung Trần khẽ hừ lạnh, giọng u ám như băng giá len từng kẽ tay: "Mâu thuẫn? Cái lão già khốn kiếp đó năm xưa suýt nữa giở trò với nữ nhân ngốc đó..."

 

Hoa Mộ Thanh ngẩn . Năm đó nàng chỉ Lâm Vũ Kiệt từng dã tâm với Tống Hoàng Hậu, nhưng vì sợ phận của nàng mà dám hành động thật sự.

 

Giờ lời Mộ Dung Trần, chẳng lẽ trong chuyện còn uẩn khúc gì khác?

 

Điều nàng là, năm , Lâm Vũ Kiệt tuy e dè phận Tống Hoàng Hậu, nhưng vẫn gan to tày trời, toan tính hạ d.ư.ợ.c nàng để đưa lên giường.

 

May , âm mưu đó đội Quỷ Vệ mà Mộ Dung Trần âm thầm phái theo bảo vệ nàng phát hiện. Hắn lập tức nổi trận lôi đình.

 

Ngay đêm Lâm Vũ Kiệt chuẩn tay, Mộ Dung Trần cho diệt sạch gia đình phu của , những kẻ cũng chẳng hơn gì cầm thú.

 

 

 

Lâm Vũ Kiệt khi vì bận xử lý đại tang trong nhà, kịp tay với Tống Hoàng Hậu nữa.

 

Chỉ thể trơ mắt nàng thống lĩnh đại quân, ngày hôm liền rút quân khỏi Sơn Tây.

 

Hoa Mộ Thanh Mộ Dung Trần đầy suy tư.

 

thêm gì, chỉ dừng chốc lát nhàn nhạt cất lời: "Lần , lão già đó dám kinh, thì đừng mong còn mạng trở về Sơn Tây nữa. Chủ t.ử của ngươi sai, Sơn Tây đúng là nên đổi trấn giữ ."

 

Hoa Mộ Thanh cũng đồng tình với suy nghĩ của Mộ Dung Trần.

 

Liền gật đầu: "Vậy ngài tay lấy mạng Lâm Vũ Kiệt?"

 

Mộ Dung Trần khẽ lạnh, ánh mắt âm u: "Không cần ngươi tay, Bổn Đốc chỉ cần một lý do đủ xá-c đáng để khiến Đỗ Thiếu Lăng đem con ch.ó già đó tống Ty Lễ Giám."

 

Hoa Mộ Thanh suy nghĩ một lát, gắp thêm đồ ăn cho : "Ừ, để nghĩ cách."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-213-oan-han-xua.html.]

 

Sau đó nàng liếc một cái, hạ giọng : "Tên La Thiên Hựu, nhi t.ử của Thượng thư Đại hành , ..."

 

"Cứ việc ."

 

Mộ Dung Trần còn chẳng thèm hỏi tiếp, cúi đầu c.ắ.n lấy đầu đũa mà Hoa Mộ Thanh mới đưa lên.

 

Hoa Mộ Thanh chớp mắt mấy cái, kéo đũa về , nhưng phát hiện c.ắ.n c.h.ặ.t buông.

 

Nàng đành trừng mắt : "Điện hạ gì thế? Đừng nghịch nữa, ăn cơm cho nghiêm chỉnh ."

 

Mộ Dung Trần hé miệng, để lộ hàm răng trắng muốt như tuyết, khẽ : "Không ăn."

 

Hoa Mộ Thanh bất đắc dĩ buồn , khẽ kéo đôi đũa c.ắ.n: "Không ăn cơm chẳng lẽ ăn đũa ? Mau buông nào."

 

Giọng điệu , lẽ ngay cả nàng cũng nhận , mang theo vài phần chiều chuộng và dung túng.

 

Mộ Dung Trần híp mắt , khuôn mặt mềm mại dịu dàng của nàng ánh đèn, chợt nheo mắt, bật thốt: "Muốn ăn ngươi."

 

Hoa Mộ Thanh cứng , đôi đũa trong tay "keng" một tiếng rơi xuống bàn.

 

Mộ Dung Trần liếc mắt, nhướn mày — ừm, lỡ lời ?

 

thấy khuôn mặt cô nương bỗng chốc đỏ bừng như thiêu cháy, đỏ hồng như mây chiều phủ kín cả khuôn mặt, sắc đỏ cuộn trào như sắp nhuộm cả nàng.

 

 

 

Dáng vẻ lúng túng , chẳng hiểu khiến bật .

 

Hắn hé môi, định gì đó thì Hoa Mộ Thanh đột ngột mở miệng: "Điện hạ, thị-t ngư-ời ăn ạ."

 

"..."

 

Nụ của Mộ Dung Trần lập tức biến mất, tâm trạng phức tạp nàng: "Ngươi ngốc thế, nên để ngươi ch-ết quách cho đây?"

 

Hôm , khi Hoa Mộ Thanh trở về cung, liền sai Xuân Hà và Tú Hỷ âm thầm tìm đường đưa một vài món đồ ngoài cung.

 

Du Nhiên Cung, ngoài chính điện nơi Hoa Mộ Thanh cư trú, còn vài điện phụ bên cạnh.

 

Vì vị trí khá khuất, cách xa Dưỡng Tâm Điện – nơi Hoàng Thượng ở, nên mấy sinh sống.

 

Thật , theo quy định, những phi tần từ tước vị tần trở xuống, ở trong chính điện của một cung. Mà phận chỉ là Bảo Lâm như nàng, lẽ cũng phép dùng quá nhiều nô tỳ hầu hạ.

 

phận của Hoa Mộ Thanh vốn tầm thường, với cái tên “Cửu Thiên Tuế” đè đầu, ai dám để của Cửu Thiên Tuế chịu chút thiệt thòi nào chứ?

 

Huống hồ, Du Nhiên Cung còn là nơi Hoàng Thượng từng ở khi còn trẻ, cả hoàng cung đều chỗ đối với Hoàng Thượng mang ý nghĩa sâu sắc.

 

Vậy mà, Hoàng Thượng đích ban cung cho Hoa Mộ Thanh.

 

Ý nghĩa trong chuyện , tự nhiên sẽ nhiều đưa đủ cách lý giải khác .

 

Ví như, mấy hiện đang ở Hoa Dung Cung.

 

Hoa Tưởng Dung mỉm chiếc nhuyễn tháp lộng lẫy cầu kỳ, dịu dàng Vương San Nhi và Trương Nghi đang mặt, khẽ gật đầu: “Đều là những cô nương xinh dịu dàng, hậu cung năm nay đúng là trăm hoa đua nở.”

 

 

 

Một cung nữ nhất đẳng cận bên cạnh tên là Hàm Thúy cũng vội vàng mỉm gật đầu phụ họa.

 

Vương San Nhi thoáng hiện vẻ vui mừng.

 

Còn Trương Nghi cẩn trọng liếc Hoa Tưởng Dung, mới cúi đầu, giọng khiêm nhường, yếu thế : “Thần dám nhận lời khen của nương nương. Nương nương mới thực sự là dung nhan như tiên giáng trần, khiến thần ngưỡng mộ vô cùng.”

 

Dám xưng “thần mặt một Quý phi, vốn là cách xưng chỉ dùng Hoàng Thượng và Hoàng Hậu, quả thật là vượt quá phép tắc.

 

Không rõ Hoa Tưởng Dung để ý , chỉ thấy nàng càng rạng rỡ, tựa như hoa xuân nở, thanh tao mà thể vấy bẩn.

 

Nàng nhẹ nhàng phất tay: “ là miệng lưỡi khéo léo, ban chỗ cho hai .”

 

“Đa tạ nương nương.”

 

Hai hành lễ, xuống chiếc đôn thêu mà cung nhân mang tới.

 

Vương San Nhi đưa mắt ngưỡng mộ bộ cung trang bằng lụa hoa văn cúc càng cua, sắc đỏ sắt han rắc kim tuyến của Hoa Tưởng Dung, cao quý tuyệt trần, hòa hợp với tiết trời mùa thu.

 

Hơn nữa còn tôn lên nét dịu dàng vốn của nàng, khiến nàng giống như đóa hoa kiều diễm nở rộ giữa tiết thu, khiến khỏi xao xuyến.

 

Quả nhiên nhờ y phục!

 

Vương San Nhi âm thầm nghĩ trong lòng, nhoẻn miệng với Hoa Tưởng Dung: “Mấy ngày qua, tạ ơn nương nương chê bai, cho phép tỷ chúng thần ở bên hầu hạ. Nương nương vốn luôn rộng lượng hiền hòa, quả thực là phúc khí của triều Đại Lý .”

 

Lời đưa vị thế của Hoa Tưởng Dung lên ngang tầm vận mệnh quốc gia.

 

Hoa Tưởng Dung mỉm dịu dàng: “Chẳng qua là tỷ cùng trò chuyện mà thôi, hai khách sáo như , khiến cảm thấy xa cách .”

 

Đây vốn là thói quen từ đến nay của nàng đối với bất kỳ ai cũng đều tỏ dịu dàng, mỉm , hiền lành và thuần khiết.

 

Chỉ tiếc rằng, ẩn gương mặt trong sáng và nhu mì , là một trái tim độc ác như rắn rết. Chỉ Hoa Mộ Thanh – từng nếm trải sâu sắc, mới hiểu thấu đến tận xương tủy.

 

 

 

Vương San Nhi thấy nàng thiện và dễ gần như , sự dè dặt ban đầu trong lòng cũng vơi ít nhiều.

 

Nàng bày vẻ mặt tủi bực bội: "Quý phi nương nương, nhân hậu như thế thì bây giờ? Giờ đến cả Hoa Mộ Thanh cũng cung, dù hiện tại nàng sủng ái, nhưng Hoàng Thượng đến . Ngài những gọi nàng thị tẩm, mà ngay cả những tú nữ mới nhập cung khác cũng chẳng đoái hoài. Rõ ràng là đang chờ nàng đấy chứ!"

 

Bàn tay Hoa Tưởng Dung đặt chiếc bàn thấp thoáng khựng , trong đáy mắt lướt qua một tia âm trầm, nhưng nàng vẫn giữ nguyên nụ dịu dàng: "Hoàng Thượng thích nàng , thì chúng cũng thể cản mà."

 

" mà Quý phi nương nương!"

 

Vương San Nhi nóng nảy : "Nàng của Cửu Thiên Tuế! Nàng là Hoa Mộ Thanh đấy! Người nữ nhân lòng độc ác, tay tàn nhẫn, hại ch-ết tỷ của chúng là Hoa Nguyệt Vân, của ! Còn khiến trưởng của là Hoa Lương Tài ch-ết t.h.ả.m! Ngay cả phu nhân của Hoa đại nhân hiện nay cũng..."

 

 

 

Lời còn dứt, Hoa Tưởng Dung buông một tiếng thở dài bất lực: "Bây giờ những điều thì còn ích gì? Chỉ đáng thương cho và mẫu , những vô tội mà thôi. Aizz..."

 

Vừa , nước mắt như sắp rơi xuống.

 

Loading...