Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 216: Chỉ Là Lợi Dụng Mà Thôi
Cập nhật lúc: 2026-04-22 11:38:32
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Lộ mãi đến khi đưa đến cổng Hoa Dung Cung mới bừng tỉnh, thì dụng ý thật sự của Quý phi nương nương khi sai nàng đến Du Nhiện Cung, nàng chẳng thành điều gì!
Toàn lập tức rùng một cái!
Nàng toan ném bỏ lọ t.h.u.ố.c trị thương và hộp phấn son trong tay, nhưng trong đầu chợt vang lên lời Hoa Mộ Thanh : "Ta là xuất chúng, chẳng kém cạnh gì nữ nhân trong cung. Ta vốn dĩ cần hầu hạ ai..."
Ánh mắt Bạch Lộ dừng những món đồ trong tay, ngập ngừng một lúc, như ma xui quỷ khiến, nàng rốt cuộc thu chúng về.
__
Trong Du Nhiên Cung, Hoa Mộ Thanh khi tiễn Bạch Lộ, liền lạnh mặt xoay trở phòng, tiếp tục chọn lọc d.ư.ợ.c liệu.
Không lâu , cung nhân đến báo, Tưởng Bảo Lâm từ Lan Hinh Điện cầu kiến.
Hoa Mộ Thanh nghĩ ngợi một chút mới nhớ là ai, liền gật đầu, cho mời chính điện.
__
Cách Du Nhiên Cung xa, một lối cung đạo hoang vắng và phần tiêu điều.
Mộ Dung Trần chắp tay lưng, chậm rãi bước . Tấm áo bào tím tung bay theo gió thu, nổi bật khuôn dung như thần ma của , yêu mị mà lạnh lùng, lộng lẫy mà thâm sâu.
Đỗ Thiếu Quân một bước.
Sau một hồi im lặng kéo dài, cuối cùng Đỗ Thiếu Quân nhịn nữa, ôm bụng ha hả: “Ha ha ha! Đoá hoa độc của ngươi thật thú vị, mà chặn đến mức nổi một lời, còn khéo léo ly gián cả kẻ đang bất mãn bên cạnh Hoa Tưởng Dung nữa. Cao! Thật sự quá cao tay!”
Mộ Dung Trần vẫn về phía , đáp, nét mặt vẫn trong trẻo lạnh lùng như cũ.
Đỗ Thiếu Quân vẫn thao thao bất tuyệt: “Buồn nhất là, mới tiễn tên nô tài trong cung của Hoa Tưởng Dung khỏi cửa, nha đầu lập tức đổi sắc mặt ngay. Trò đó thật khiến đau cả bụng! Làm gì ai như nàng , một gương mặt giả gì cũng , đổi sắc còn nhanh hơn trở bàn tay!”
Hắn lắc đầu, cảm thán: “Ta , cô nương mà đào kép, thì thật là uổng phí!”
Mộ Dung Trần vẫn im lặng như cũ.
Con đường cung đạo dài và hoang lạnh dường như mờ dần , nhường chỗ cho ký ức về đêm qua khi Hoa Mộ Thanh bên cạnh , cả hai lặng lẽ cùng ăn cơm.
Nàng khi , ngoan ngoãn, dịu dàng, đó là dáng vẻ thật sự của nàng ?
Hay là khuôn mặt thể đổi ngàn vạn , lạnh lẽo vô tình sát nhân lộ sắc mới là con thật sự?
Dù là ai, thì trong lòng nàng, e rằng chẳng ai thể thấu .
Nghĩ đến đây, Mộ Dung Trần bất giác bật mỉa mai: “Cần gì chân tình?”
Trái tim , từ lâu trao cho nữ nhân ngu ngốc đến ch-ết .
Còn Hoa Mộ Thanh với , chẳng qua… chỉ là một công cụ để lợi dụng mà thôi.
, chỉ là lợi dụng mà thôi.
Nàng thể giúp gi-ết Đỗ Thiếu Lăng, hà-nh h-ạ Hoa Tưởng Dung đến ch-ết.
Nàng là mang thể vô tướng, thể duy nhất thể chịu đựng độc công trong .
Nàng là Huyết Hoàng, chiếc bóng duy nhất thể kết nối với nữ nhân .
, với , nàng cần thật lòng, cần tình cảm…
Mộ Dung Trần nghĩ như thế, nhưng từng tự hỏi: Gi-ết Đỗ Thiếu Lăng, chẳng thể tự tay ? Cần gì đến Hoa Mộ Thanh?
Thể vô tướng, chịu đựng độc công đó là chuyện mật đến nhường nào?
Huyết Hoàng, chiếc bóng lưng Tống Hoàng Hậu? Nếu chỉ là một cái bóng, tại ngày đêm nhớ thương, chăm sóc đủ điều như thế?
Nếu lòng hướng về Tống Hoàng Hậu, thì cớ gì vì một cô nương giống nàng như đúc mà rung động nguôi?
Tình cảm trỗi dậy, dù là yêu ma tiên quỷ, cũng mờ mịt rõ, chỉ hoang mang, tin.
Đây là duyên phận ?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-216-chi-la-loi-dung-ma-thoi.html.]
Duyên phận, vốn dĩ là nơi mây mù giăng kín lối, chẳng rõ nơi , chỉ rằng đang ở chốn non cao .
__
Chính Du Nhiên Cung Cung.
Người đang sải bước tiến , chính là tú nữ bên cạnh Hoa Mộ Thanh sân khấu cao trong buổi tuyển tú hôm – Tưởng Vi.
Nữ nhi của Phiêu Kỵ Tướng quân, phận Tòng cửu phẩm Bảo Lâm, ngang hàng với Hoa Mộ Thanh.
cảnh của nàng thì thể sánh với Hoa Mộ Thanh, phận của Cửu Thiên Tuế, vô cùng tôn quý.
Tưởng Vi chỉ mang theo một tiểu cung nữ, gặp Hoa Mộ Thanh liền hành lễ , đó điềm đạm mà thấp kém : “Đa tạ hôm giúp đỡ.”
Hoa Mộ Thanh khẽ mỉm . Nàng còn nhớ phụ của Tưởng Vi, Tưởng Hách Đình Tướng quân, thẳng thắn đến mức gần như ngốc nghếch.
Ngày xưa ông từng cùng nàng trận, vì việc bày binh bố trận mà khiến nàng tức đến nửa sống nửa ch-ết.
Nàng ngạc nhiên, Tưởng Hách Đình dung mạo xí, da đen nhẻm. Không ngờ Tưởng Vi, nữ nhi của ông trắng trẻo thanh tú như thế. Có thể tưởng tượng mẫu nàng chắc hẳn xinh lắm mới thể “cân bằng” ngoại hình của phụ .
Nghĩ thế, Hoa Mộ Thanh bật thầm trong bụng, nét mặt càng dịu dàng hơn, bước lên đỡ nàng : “Tỷ tỷ cần khách sáo. Chuyện đó chỉ là tiện tay thôi, phiền tỷ để tâm .”
Tưởng Vi lắc đầu: “Không nhận lễ lời cảm tạ, gia quy của . Xin nhận lễ lớn của .”
Vừa dứt lời, nàng liền gạt tay Hoa Mộ Thanh , nữa cúi thấp hành đại lễ.
Hoa Mộ Thanh đành bất lực, tuy giống ngoại hình, nhưng tính cách thì quả thật giống phụ nàng .
Vừa định mở miệng chuyện, thì bất ngờ một chiếc túi thơm thêu cỏ Tú Lan màu xanh rơi từ tay áo của Tưởng Vi.
Hoa Mộ Thanh khựng , chẳng đó là… kiểu dáng dành cho nam nhân ?
Sắc mặt Tưởng Vi lập tức đổi, vội vàng cúi xuống nhặt túi thơm, nhanh ch.óng lui về phía mấy bước, nhét trong tay áo, ánh mắt phức tạp về phía Hoa Mộ Thanh.
Hoa Mộ Thanh lập tức hiểu , liếc xung quanh một vòng.
Lông mày nàng khẽ nhíu , Xuân Hà và Tố Cẩm thì , chỉ sợ tiểu cung nữ theo Tưởng Vi thấy.
Ngay lập tức nàng bước lên, kéo lấy tay Tưởng Vi, mỉm : “Đã bảo tỷ tỷ cần khách sáo mà. Vừa thấy túi thơm của tỷ hình như là kiểu mới thêu ngoài cung, là dạy một chút ? Muội cũng thêu một cái cho ca ca Cửu Thiên Tuế, nhưng đang đau đầu vì nghĩ hoa văn. Nghe nhà tỷ mấy vị trưởng, chắc chắn giỏi những việc , chỉ dạy một chút nhé?”
Tưởng Vi sững sờ, nàng gì trưởng? Lại càng gì về thêu thùa may vá. Từ nhỏ phụ nàng dạy nàng quyền cước võ nghệ.
Trong khi đó, tiểu cung nữ cùng Tưởng Vi phía , ánh mắt khẽ lóe lên, dường như chút thất vọng.
Nét mặt Hoa Mộ Thanh đổi, khẽ hiệu bằng mắt cho Xuân Hà, kéo tay Tưởng Vi nội thất.
Tiểu cung nữ định theo , nhưng Xuân Hà mỉm chặn : “Chủ t.ử đang chuyện, chúng nên quấy rầy. lúc trong phòng còn ít hạt dưa mới tiểu chủ ban thưởng, nếm thử ?”
Đó là đồ cống phẩm ngự dụng!
Mỗi năm chỉ vài chục cân dâng lên từ vùng Nam Hải, phần lớn đều Cửu Thiên Tuế gia giữ dùng.
Cung nữ bên cạnh Hoa Mộ Thanh đãi ngộ đến mức thể ăn những thứ quý giá như thế ?
Tiểu cung nữ lập tức vui vẻ, hớn hở theo Xuân Hà.
Đôi mắt lạnh lùng ẩn lớp mặt nạ da của Tố Cẩm khẽ tối , nàng lấy từ tay áo một gói giấy nhỏ chứa t.h.u.ố.c bột chuẩn sẵn, siết trong lòng bàn tay, lặng lẽ theo .
__
Dưỡng Tâm Điện.
Phúc Toàn giúp Đỗ Thiếu Lăng thắt đai lưng, kể chuyện xảy trong Du Nhiên Cung hôm nay cho .
Đỗ Thiếu Lăng xong chỉ lắc đầu: “Nha đầu đó, bảo yếu đuối dễ bắ-t nạ-t như thế. Cuối cùng vẫn dùng thủ đoạn để phản công.”
Phúc Toàn chỉnh trang y phục xong, lui sang một bên: “Hoàng Thượng, cần nô tài truyền lệnh, tạm thời đừng động đến trong cung của Quý phi nương nương ?”