Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 217: Hầu Hạ Thị Tẩm

Cập nhật lúc: 2026-04-22 11:38:33
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đỗ Thiếu Lăng bước sang một bên, bưng chén ấm thơm lên nhấp một ngụm, tiếp:

“Không . Nha đầu đó chịu ấm ức như , đáng lẽ nên xả giận từ lâu.”

 

Hắn ngừng một chút, đặt chén xuống, khẽ lắc đầu: “Dạo gần đây Dung Nhi cũng phần quá đáng. Có khiến nàng chèn ép đôi chút, cũng là chuyện .”

 

Phúc Toàn , trong lòng khẽ rúng động. Đây chẳng là dấu hiệu cho thấy tương lai của Hoa Mộ Thanh sẽ vô cùng hiển hách ?

 

Ông gật đầu : “Nô tài hiểu.”

 

Đỗ Thiếu Lăng nở một nụ nhàn nhạt.

 

 

 

lúc đó, quản sự thái giám của phòng Kính Sự khom , bước nhanh mà cẩn trọng, quỳ xuống, bẩm: “Hoàng Thượng, hôm nay bảng lệnh mới cho các tú nữ. Nô tài một việc, thỉnh chỉ Hoàng Thượng.”

 

Đỗ Thiếu Lăng gật đầu: “Nói .”

 

Thái giám lập tức : “Là về thẻ bài của Mộ Bảo Lâm bên Du Nhiên Cung. Thái Hậu nương nương căn dặn, Mộ Bảo Lâm hiện đang chịu phạt, chép kinh sám hối, hầu hạ Hoàng Thượng. Nô tài dám tự tiện quyết định, đành đến xin chỉ thị của Hoàng Thượng.”

 

Những nô tài , thực lo sợ Hoàng Thượng tức giận, mà là sợ cái phía Hoa Mộ Thanh — vị Cửu Thiên Tuế .

 

Đỗ Thiếu Lăng định cả, nhưng ngay đó nhớ đến lời hẹn ngày mai với Hoa Mộ Thanh.

 

Nha đầu vẫn phận thật sự của !

 

Nghĩ đến mỗi nàng thấy , rõ ràng là rung động nhưng kiềm chế, nhẫn nhịn liền cảm thấy thú vị.

 

Thế nên khẽ : “Đã là ý của Thái Hậu thì thôi, tạm thời cần bảng thẻ bài cho nàng .”

 

Thái giám phòng Kính Sự , trong lòng thoáng sửng sốt — Hoa Mộ Thanh , chẳng lẽ thật sự thất sủng ?

 

Liền dập đầu đáp: “Vâng, nô tài lĩnh chỉ.”

 

Rồi quỳ lùi ngoài.

 

Phúc Toàn liếc nụ nơi khóe mắt của Đỗ Thiếu Lăng, liếc sang vẻ mặt đầy tính toán của tên thái giám chậm rãi cúi đầu xuống.

 

 

 

Sáng hôm , Hoa Mộ Thanh ngủ đến tận khi mặt trời lên cao mới chịu dậy.

 

Theo quy củ, các tú nữ và phi tần thức dậy từ sớm để đến thỉnh an Hoàng Hậu.

 

nay trong cung của Đỗ Thiếu Lăng vẫn Hoàng Hậu, nên tự nhiên lấy Hoa Tưởng Dung đầu.

 

Còn Hoa Mộ Thanh vì đang Thái Hậu phạt nặng, chép kinh sám hối nên tùy tiện khỏi cung, cũng miễn chuyện khúm núm nịnh bợ Hoa Tưởng Dung mỗi sớm và chiều.

 

Nàng nghiêng giường, ăn bánh thưởng thức thanh nhàn, thì chợt bên ngoài xôn xao náo động.

 

Ngay đó, một tiếng quen thuộc vang lên: “Bảo Lâm của ? Chẳng lẽ giờ mà còn lười biếng chịu dậy ?”

 

Vương San Nhi.

 

Không chuyện gì thì chẳng đến Tam Bảo điện.

 

Chỉ cần giọng the thé đó là ngay mang ý .

 

Hoa Mộ Thanh dậy, cửa. Quả nhiên thấy Vương San Nhi kịp để cung nữ thông báo tự vén rèm, nhanh chân bước .

 

Nàng cũng chẳng buồn Hoa Mộ Thanh, chỉ dùng đôi mắt sắc sảo đảo nhanh một vòng quanh phòng. Khi ánh mắt dừng chiếc giường bốn cột bằng gỗ hoàng lê mới tinh, chạm khắc hình chim hoàng yến và hoa tươi, trong đáy mắt hiện lên một tia khác thường, mới : “Muội thật phúc khí, chỗ ở cũng chẳng kém gì chỗ của Quý phi nương nương!”

 

Hoa Mộ Thanh mỉm , dậy hành lễ với nàng địa vị của Vương San Nhi vẫn cao hơn nàng.

 

Mặc dù... cả hai đều từng sủng hạnh.

 

Vương San Nhi cũng đáp một nửa lễ, liền Hoa Mộ Thanh nhã nhặn hỏi: “Giờ tỷ tỷ đến nơi hẻo lánh của , chẳng chuyện gì ?”

 

 

 

Vương San Nhi giả vờ trách yêu, trừng mắt nàng một cái: “Muội gì kỳ ? Chúng vốn là quen cũ, đến thăm , xem là phiền toái ?”

 

Hoa Mộ Thanh cúi mắt, khẽ , ngẩng đầu, trong ánh mắt chẳng mấy vui vẻ mà Vương San Nhi, chậm rãi : “Người quen cũ? Tỷ tỷ chẳng lẽ quên, hiện nay của Cửu Thiên Tuế, từ bao giờ giao tình cũ với tỷ?”

 

Ánh khiến Vương San Nhi thoáng ngẩn , sống lưng bất giác lạnh buốt.

 

nàng lập tức lấy nụ , vỗ nhẹ tay Hoa Mộ Thanh, che miệng khanh khách: “Ôi, là lỡ lời ! Thôi thôi, nhắc chuyện cũ thì nữa. Tỷ tỷ xin , ?”

 

Vương San Nhi mà cũng thể mềm mỏng chịu nhún như thế với ?

 

Hoa Mộ Thanh mỉm , thấy nàng cũng hề ý định quỳ xuống tạ .

 

Chỉ thấy nàng , ngoắc tay hiệu cho cung nữ phía : “Mau mang đồ dâng lên.”

 

Cung nữ vội bước nhanh lên vài bước, nâng cao chiếc hộp gỗ khắc hình mẫu đơn vàng rực rỡ, tượng trưng cho sự phú quý, lên quá đầu.

 

Vương San Nhi mỉm , tự tay mở hộp.

 

Một làn hương ngọt ngào xen lẫn chút mùi lạ kỳ xộc thẳng mặt.

 

Hoa Mộ Thanh liếc qua một cái, liền vẻ kinh ngạc.

 

Vương San Nhi thấy vẻ mặt đó thì lộ rõ vẻ đắc ý, liền : “Đây là cao A Giao bổ huyết thượng hạng. Ngoại tổ nhà vốn là Sơn Đông, cũng đấy, cao A Giao ngon nhất trong cung cũng là từ một trang trại ở đó mà . Mà đó chính là trang trại của nhà ngoại đấy.”

 

Vừa , nàng , nụ phần tự nhiên nhưng mang theo chút ban ơn, sang Hoa Mộ Thanh : “Lần thấy sắc mặt tái nhợt, khí huyết dường như . Vì thế nhờ phụ mang từ ngoài cung một hộp cao A Giao, hôm nay đặc biệt mang đến tặng , để bồi bổ sức khỏe.”

 

Chuyện đúng là tốn ít tâm tư.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-217-hau-ha-thi-tam.html.]

Chưa bàn đến việc Vương San Nhi đang toan tính gì, chỉ riêng hộp cao A Giao cố nguyên thượng hạng thôi cũng là món xa xỉ trong cung.

 

 

 

Trước , chỉ Hoa Tưởng Dung mỗi mới ăn hai miếng.

 

Bản nàng vốn ưa mấy thứ đồ "nữ nhi gia" , nhưng cũng từng mỗi năm Hoa Dung Cung phân phát cao A Giao, đó là một khoản tiêu phí cực kỳ lớn!

 

Một hộp cao như , e rằng giá trị ngang bằng cả năm chi tiêu của một hộ dân bình thường ngoài cung.

 

Hoa Mộ Thanh liếc món đen đen , khẽ mỉm : “Món đồ quý giá thế , Mộ Thanh thật dám nhận, xin tỷ…”

 

Vương San Nhi dường như đoán nàng sẽ từ chối, lập tức cắt ngang, nắm lấy tay nàng, ân cần: “Đã gọi một tiếng ‘tỷ’, thì hãy xem như tỷ tỷ ruột, đừng khách sáo như . Thứ , tuy ngoài cung đắt đỏ, nhưng với nhà thì chỉ là món ăn thường ngày. Muội cứ lấy mà dùng, nếu ăn hợp, sẽ thường xuyên mang đến cho .”

 

Hoa Mộ Thanh vẻ “ sủng mà lo”, bối rối : “Thế thì …”

 

Rồi ngay đó sang dặn dò Tố Cẩm: “Mau, mang một hộp son mới xong, tặng tỷ tỷ.”

 

Cũng loại son , nàng từng tặng cho Bạch Lộ một hộp.

 

Tố Cẩm hiểu ý, lập tức xoay lấy.

 

Trong mắt Vương San Nhi lóe lên tia khinh miệt, nhưng ngoài mặt vẫn nở nụ cảm kích: “Vậy thì đa tạ . Nghe son , ngờ cũng phúc dùng thử.”

 

Hoa Mộ Thanh ngượng ngùng , ghé sát gần, nhỏ giọng thì thầm: “Ca ca Cửu Thiên Tuế , Hoàng Thượng thích hương hoa phượng tiên. Muội dùng loại hoa đó hai hộp son. Hôm nay nhận lễ quý của tỷ, tất nhiên hồi lễ thật xứng đáng!”

 

Sắc mặt Vương San Nhi lập tức đổi!

 

Mùi hương son mà Hoàng Thượng yêu thích?!

 

Quả nhiên là của Cửu Thiên Tuế, đến cả những chuyện riêng tư thế cũng nắm rõ trong tay!

 

Xem hôm nay đúng là vô tình trúng đích!

 

Vương San Nhi liền nắm c.h.ặ.t t.a.y Hoa Mộ Thanh, nụ càng thêm rạng rỡ, thậm chí mang theo chút cảm động: “Vậy thì, xin đa tạ !”

 

 

 

Hoa Mộ Thanh chỉ đành bất lực lắc đầu: “Chỉ tiếc là, loại son phấn , giờ cũng chẳng dùng tới. Ngược là tỷ tỷ, nếu cơ duyên diện thánh, e rằng… sẽ trở thành đầu tiên trong đám tỷ chúng Hoàng Thượng sủng ái đấy!”

 

Lời , ngụ ý rõ ràng đến mức thể lẫn .

 

 

 

Chỉ bằng mùi thơm của hộp son phấn đó, thể khiến Hoàng Thượng lập tức bằng ánh mắt khác ư?

 

Chẳng lẽ... hoa phượng tiên đối với Đỗ Thiếu Lăng còn mang ý nghĩa đặc biệt nào khác?

 

Vương San Nhi đảo mắt một cái, mỉm gật đầu: “Vậy tỷ xin nhận lời chúc phúc của .”

 

Hai hàn huyên thêm vài câu, Vương San Nhi liền dậy cáo từ.

 

Hoa Mộ Thanh viện cớ thể khoẻ, bảo Tú Hỷ tiễn nàng ngoài.

 

Chẳng bao lâu , Tú Hỷ .

 

Chỉ thấy hộp cao A Giao cất , giờ đưa đặt trở mặt Hoa Mộ Thanh.

 

Xuân Hà bưng một bát nước nóng hổi, dùng kẹp gắp một miếng cao từ trong hộp, thả một bát trống bên cạnh, chậm rãi rưới nước nóng lên đó.

 

Tú Hỷ ngạc nhiên bước gần.

 

Sau đó liền thấy miếng cao A Giao bắt đầu tan chảy, hương thơm ngòn ngọt lẫn với chút vị tanh nhẹ đặc trưng của cao A Giao toả .

 

Thoạt đầu gì khác thường, nhưng lâu , Tú Hỷ nhíu mày, nghi hoặc cúi sát hơn, ngỡ ngửi nhầm.

 

Lúc đó, Hoa Mộ Thanh khẽ bật : “Tú Hỷ ở trong cung bao năm, chắc hẳn từng ngửi qua mùi chứ?”

 

Mùi đó thoang thoảng nhẹ, nếu nước nóng bốc đẩy lên, e rằng khó lòng phát hiện.

 

Sắc mặt Tú Hỷ đổi rõ rệt, Hoa Mộ Thanh, dè dặt hỏi: “Tiểu chủ… chẳng lẽ đây là…”

 

Hoa Mộ Thanh gật đầu.

 

Tố Cẩm bưng khăn tay sạch bước tới, đưa cho Xuân Hà lau tay, đậy bát cao đang còn bốc , : “Hợp hoan tán, còn tên khác là Hương sủng. Đây là thứ đồ cổ trong cung .”

 

Tố Cẩm vốn là xuất từ trong cung, đương nhiên hiểu rõ thứ là gì.

 

Xuân Hà lau tay xong, liền hỏi: “Mùi hương lạ lành… rốt cuộc tác dụng gì ?”

 

 

 

Tú Hỷ liếc Hoa Mộ Thanh, đáp: “Thứ , vốn là do Hoàng Hậu khi còn sống năm xưa phát hiện trong cung của một vị quý tần kiêu ngạo ngang ngược. Quý tần giữ chân Hoàng Thượng, liền âm thầm dùng loại mê d.ư.ợ.c , khiến Hoàng Thượng mỗi đến đều k*ch th*ch h*m m**n, lưu luyến rời.”

 

“Về Hoàng Thượng vì thế mà sinh trọng bệnh, Thái y chỉ là long thể quá sức, cần tĩnh dưỡng, nhưng Hoàng Hậu thấy điều , liền lệnh lục soát cung điện, cuối cùng phát hiện thứ . Khi đó nhiều phi tần và cung nữ mặt, Hoàng Hậu yêu cầu tất cả ngửi thử mùi hương để nhận , ban lệnh: bất kỳ ai phát hiện tàng trữ, sẽ lập tức đ-ánh ch-ết tại chỗ!”

 

Tú Hỷ , vẻ mặt mang chút cảm khái: “Hồi đó theo Nhu phi, nên cũng mặt, nhờ mới ngửi thử hương vị của thứ . Ta còn nhớ, Tố Cẩm lúc đó cũng ở đấy, đúng ?”

 

Tố Cẩm khẽ gật đầu, nhớ chuyện xưa, trong lòng vẫn còn đầy căm phẫn và cam tâm: “Hồi đó, khi phát hiện mùi hương , Tống Hoàng Hậu còn đích điều chế t.h.u.ố.c bổ dưỡng tinh thần để dâng lên Hoàng Thượng. Không ngờ, lúc t.h.u.ố.c đưa tới, Cửu Thiên Tuế dẫn theo một nữ t.ử mới đến mặt Hoàng Thượng. Không những , còn khiến Hoàng Thượng để mắt đến ngay lập tức, đêm đó cho nàng thị tẩm. Ta vẫn còn nhớ rõ, đêm đó, Tống Hoàng Hậu cứ lặng lẽ trong cung, một lời, cũng chẳng hề nhúc nhích...”

 

 

 

Nói đến đây, vành mắt Tố Cẩm đỏ lên.

 

Hoa Mộ Thanh mà họ nhắc đến là ai, chính là đêm Hoa Tưởng Dung nhập cung.

 

Loading...