Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 226: Ngụy Biện Và Ăn Vạ
Cập nhật lúc: 2026-04-27 11:20:24
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoa Mộ Thanh còn kịp mở miệng, thì ở bên cạnh, Tưởng Vi lên tiếng : “Ồ, nàng ! là từng thấy ai mặt dày như ! Mộ Thanh một chiếc quạt , vốn là do Cửu Thiên Tuế điện hạ tặng. Ấy thế mà nàng cứ nhất quyết là trộm đồ của , còn tối hôm đó thì đến tận cung loạn. Mộ Thanh còn cách nào, đành trốn sang chỗ . Giờ thì nàng ?”
Lời kể đầu đuôi, hợp tình hợp lý.
Hơn nữa, Tưởng Vi xuất từ gia đình võ tướng, kiểu dối giở trò lừ-a lọc.
Đỗ Thiếu Lăng từ xa , cũng nhận ngay rằng Tưởng Vi hề sai.
Hắn cúi đầu, thoáng qua cung nữ mềm nhũn ngã xuống đất, đó khẽ gật đầu với Phúc Toàn.
Phúc Toàn lập tức bước lên, tay điểm huyệt khiến cung nữ ngất lịm, giao cho Long Vệ mang trong lặng lẽ.
Còn bên , Hoa Tưởng Dung sớm hiểu rõ: đêm nay giăng bẫy ép Hoa Mộ Thanh chỗ ch-ết là chuyện thể, chỉ đành nhẹ một tiếng: “Vậy ? Tuyết… Ngày cũng từng thấy đồ , giờ đặc biệt thèm món đồ của ? Có thể lấy cho tỷ tỷ xem thử ?”
Hoa Mộ Thanh do dự, liếc mắt Mộ Dung Trần.
Thấy sắc môi tím tái, lòng nàng càng thêm bất an.
mắt, nàng chỉ thể đối phó với nữ nhân rắc rối mặt, cùng Đỗ Thiếu Lăng, kẻ vẫn luôn ẩn trong viện, từng lộ diện.
“Chuyện … chỉ là một chiếc quạt ngọc thôi, ca ca đưa cho chơi đùa.”
Nói , nàng khẽ sờ tay áo rộng của , tựa như chiếc quạt đang trong đó, nhưng chịu lấy .
Càng lấy , Hoa Tưởng Dung càng sinh nghi.
Không thể dồn nàng chỗ ch-ết, nếu thể lợi dụng chiếc quạt khiến Đỗ Thiếu Lăng sinh lòng chán ghét, thì cũng coi như đạt một phần mục đích.
Nàng nhạt, tiếp: “Chẳng lẽ thích tỷ nên mới đến mức một chiếc quạt cũng nỡ để tỷ ngắm nghía ?”
Hoa Mộ Thanh tỏ vẻ kinh ngạc, định mở miệng biện minh. Hoa Tưởng Dung cho nàng cơ hội, : “Được thôi, nếu để tỷ xem, để bệ hạ xem thì ?”
“Bệ hạ?”
Hoa Mộ Thanh giật , vội vàng về phía trong viện, như thể thật sự thấy bóng dáng áo long bào màu vàng rực đang hiện .
Ngay đó, ánh mắt nàng dừng nơi nhóm thị vệ tầng tầng lớp lớp trong viện, giữa họ là mấy mặc quan phục võ tướng và một nam nhân dáng vẻ vô cùng t.h.ả.m hại đang sấp đất chính là La Thiên Hựu.
Trong lòng Hoa Mộ Thanh lạnh, nhưng bất chợt quỳ sụp xuống.
Sắc mặt Mộ Dung Trần lạnh , dường như vui mà về phía Hoa Mộ Thanh đang quỳ đất.
"Thần ... thần Hoàng Thượng mặt ở đây, thật thất lễ, xin Hoàng Thượng giáng tội."
Nàng vẻ thực sự hoảng sợ, giọng gần như trở nên lộn xộn, thành lời.
Hoa Tưởng Dung cao xuống nàng, đây là Hoa Mộ Thanh mà mẫu năm xưa từng gửi thư nhắc đến.
Là Hoa Mộ Thanh đổi? Hay ngay từ đầu nàng từng thật sự nhận rõ thứ hai , kẻ chút huyết thống nào với ?
Dù là thế nào nữa, nàng cũng dần hiểu .
Hoa phủ... rốt cuộc hủy hoại trong tay nữ nhân như thế nào.
Xem , chính quá chủ quan.
Nàng khẽ mỉm , định đưa tay đỡ Hoa Mộ Thanh dậy, thì ở bên trong, Đỗ Thiếu Lăng lên tiếng: “Chỉ là một cây quạt thôi mà, gì đáng tranh cãi? Người cũng bắt , về tiếp tục yến tiệc !”
Giọng hạ thấp, cố ý nghiêm nghị hơn, khác hẳn sự nhẹ nhàng khi nãy lúc chuyện với Hoa Mộ Thanh.
Động tác của Hoa Tưởng Dung khựng . Xem , kế hoạch đêm nay... sớm Hoa Mộ Thanh phát hiện. Hành động nàng sắp đặt, là chẳng đạt gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-226-nguy-bien-va-an-va.html.]
Chỉ điều...
Bạch Lộ, nàng cử sắp xếp việc, rốt cuộc ?
Ở phía , La Thế Toàn đang quỳ giữa sân, lóc cầu xin: “Xin Hoàng Thượng tha mạng! Thiên Hựu... nó chỉ là tính tình bướng bỉnh, nhất định hiểu lầm gì đó! Hoàng Thượng, Hoàng Thượng...”
Đỗ Thiếu Lăng còn kịp mở miệng, thì Lâm Vũ Kiệt giận dữ quát lên: “Bướng bỉnh gì chứ! Ta thấy cả nhà ngươi đều là phường quê mùa vô học, dựa việc Hoàng Thượng hiện là thiên t.ử mà vênh váo, thật tưởng là quyền quý chắc?! Phi! Đồ ăn mày rách nát, đến cả nữ nhân của Hoàng Thượng mà cũng dám mơ tưởng, còn định gả nhà ?! Không soi gương xem là thứ gì !”
Lời của Lâm Vũ Kiệt dứt...
Bên ngoài gần như kiệu chạy vội tới cửa Du Nhiên Cung.
Thái Hậu loạng choạng xông từ ngoài, bước mấy câu cuối cùng của Lâm Vũ Kiệt, lập tức như sét đ-ánh, La Thiên Hựu thật sự dám động đến nữ nhân của nhi từ bà ?
bà vẫn tức giận đến bốc hỏa, gào lên: “Vô lễ! Ngươi là cái thứ gì mà dám sỉ nhục nhà đẻ của Ai gia như !!”
Mọi đều ngẩn , một cung nhân lập tức quỳ xuống: “Tham kiến Thái Hậu nương nương.”
Hoa Mộ Thanh vốn đang quỳ, nên cũng động tác gì khác.
Mộ Dung Trần khẽ nhướng mày, bước đến bên cạnh Hoa Mộ Thanh, dùng mũi giày da đen nhọn khẽ đá chân nàng.
Hoa Mộ Thanh run lên, giơ tay đẩy .
Không những đẩy , mà nàng còn giẫm lên vạt váy.
Bất đắc dĩ, nàng đành mạnh tay véo bắp chân một cái, Mộ Dung Trần khẽ bật , rốt cuộc cũng chịu yên.
Những động tác nhỏ bên ai thấy, bởi tất cả sự chú ý đều La Đức Phương, đang lao viện ầm lên thu hút.
Vừa thấy La Thiên Hựu sợ đến mức mềm nhũn ngã đất, còn lấy một mảnh áo lành, bà suýt nữa tức đến phát điên.
Lập tức lệnh cho thái giám bên cạnh cởi áo khoác phủ lên , giận dữ chất vấn Đỗ Thiếu Lăng: “Hoàng Thượng! Nó là cháu ruột của ngài, ngài thể đối xử với nó như ? Về danh tiếng, tiền đồ của nó tính đây?”
Những lời quả thật là chuyện mơ giữa ban ngày!
Lâm Vũ Kiệt bên lạnh: “Thái Hậu nương nương đúng là to gan lớn mật thật! Một tên tiểu tặc dám nhòm ngó nữ nhân của Hoàng Thượng, còn trông mong Hoàng Thượng giữ danh tiếng và tương lai cho ư?”
La Đức Phương đương nhiên rõ sự thật.
bản tính ngang ngược cố chấp thành thói, bà liền mắng : “Vô lễ! Ai gia đang chuyện với Hoàng Thượng, ngươi chỉ là một thần t.ử, lấy tư cách gì mà dám xen !”
Lâm Vũ Kiệt vốn quen bá chủ một vùng, chẳng khác gì hoàng đế cục bộ.
Ngoài Đỗ Thiếu Lăng mà buộc kính trọng vì phận, cùng với Cửu Thiên Tuế Mộ Dung Trần khiến dè chừng, thì chẳng mấy ai lọt nổi mắt .
Lập tức lùi mà còn phản bác thẳng: “Sao? Kẻ chuyện đê tiện như , chẳng lẽ bản tướng quân vài lời? Hơn nữa, là hiền tế mà Hoàng Thượng đích ban hôn cho phủ của !”
“Giờ gây trò nhục nhã thế , bản tướng quân đ-ánh ch-ết , là nể mặt mang họ La lắm !”
“Thái Hậu nương nương chẳng lẽ đến cả một lời cũng cho bản tướng quân ?”
La Đức Phương cho tức đến bốc hỏa bảy khiếu. Dù bà là ăn vạ, mồm mép lanh lợi, nhưng suy cho cùng vẫn còn đầu óc để suy xét.
Sau một hồi xoay chuyển trong đầu, bà mới bỗng chốc nhận , nam nhân đang mặt đây…chính là “nhạc phụ tương lai” mà bà hao tâm tổn trí chọn cho La Thiên Hựu!
Trước , bà tình cờ thấy Đỗ Thiếu Lăng bàn chuyện cùng các đại thần, nhắc đến việc chuẩn trọng dụng “Vinh Uy Tướng quân” ở Sơn Tây.
Bà lập tức cho rằng Đỗ Thiếu Lăng nâng đỡ vị tướng quân , nên ngày đêm suy tính, bằng giá đưa đó về La gia.
Sau đó còn cử dò hỏi thêm thông tin...