Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 230: Dược Thạch
Cập nhật lúc: 2026-04-27 11:20:28
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoa Mộ Thanh từ từ siết c.h.ặ.t ngón tay, ánh mắt về phía Mộ Dung Trần, khẽ hỏi: “Nếu như vượt qua ... sẽ thế nào?”
Vẻ khinh thường trong mắt Lâm Tiêu giảm đôi chút, đó như thể chẳng chuyện gì đáng bận tâm, thản nhiên đáp: “Nếu nội thương nặng đến quá nửa thì... là ch-ết đấy.”
Mu bàn tay Hoa Mộ Thanh đang siết c.h.ặ.t khẽ run lên dữ dội.
Nàng về phía Mộ Dung Trần, dẫu châm cứu xong nhưng sắc tím âm u vẫn tan.
Gương mặt vốn trắng đến mức giống sống, lúc càng trắng bệch đến rợn .
Ngày luôn là ánh mắt tà mị lười biếng, nay vì nhắm nghiền mà mất hẳn vẻ tà khí thường ngày.
Dù hôn mê còn tri giác, đôi mày kiếm vẫn nhíu c.h.ặ.t như đang chịu đựng đau đớn khó nhẫn, khiến thấy chút mong manh và bất lực hiếm thấy.
Nàng c.ắ.n c.h.ặ.t môi.
Lâm Tiêu liếc nàng một cái, bỗng nhiên : “Có điều cũng may nha đầu nàng còn chút y thuật, ở trong cung kịp thời cho trích huyết, ép độc Quỷ Yểm ngoài. Nếu chỉ chậm thêm nửa nén hương, đám Quỷ Vệ e là mang đến cho một xá-c ch-ết .”
Lại nghiêm trọng đến ?
Hoa Mộ Thanh lặng lẽ hít sâu một , cố gắng trấn tĩnh giọng đang run rẩy, mới tiếp tục hỏi: “Công pháp Thiên Âm của ... chẳng lẽ cứ mãi tích độc hàn trong cơ thể như ?”
Lâm Tiêu khoanh tay, lười biếng một bên: “ thế! cũng nặng như bây giờ. Hình như là mấy năm thì , cái lão yêu quái sợ ch-ết đó, hiểu hàn khí thấu xương một , khí lạnh xâm kinh mạch, khiến hàn độc bộc phát. Khi đó suýt chút nữa mất mạng. Từ đó trở , hàn độc trong mỗi tích tụ càng nặng.”
Vừa , nhận sắc mặt Hoa Mộ Thanh đang ngày một tái nhợt.
Mấy năm gặp hàn khí thấu xương?
Điều duy nhất nàng thể nghĩ tới, chính là... đó nàng và Mộ Dung Trần mai phục, rơi xuống khe núi, những ngày cô lập ai giúp đỡ, chăm sóc.
Chẳng lẽ, Mộ Dung Trần chính là lúc đó... thương đến kinh mạch?
Nàng hỏi rõ thời gian cụ thể, nhưng thể nào thốt nên lời.
Nàng sợ, câu trả lời ... hoặc là điều nàng vẫn luôn hy vọng, hoặc là điều nàng dám đối mặt.
Nàng siết c.h.ặ.t cánh tay, cơ thể khẽ run lên thể khống chế.
lời hỏi là câu khác: “Vậy... chẳng lẽ cách nào giải trừ độc của công pháp ?”
Lâm Tiêu trả lời ngay, ngược nhếch môi đầy ẩn ý, Hoa Mộ Thanh, định mở miệng...
Thì bỗng nhiên, trong hồ t.h.u.ố.c, Mộ Dung Trần đột ngột lao về phía , “Phụt!” – phun một ngụm má-u đen lớn!
Má-u đen, đặc quánh như mực, nhanh ch.óng loang trong làn nước t.h.u.ố.c đặc sệt.
Lâm Tiêu hoảng hốt, lập tức nhảy xuống hồ, cầm kim châm đâ-m liền mấy mũi đỉnh đầu của .
Sau đó rút kim xem, vạch mắt kiểm tra, liền mắng to: “Ch-ết ch-ết ! Ông đây mang danh là khắc tinh của Diêm Vương, phen thật sự ngươi cho mất mặt , lão yêu quái !”
Mắng xong, nhảy lên bờ, chạy thẳng ngoài.
Hoa Mộ Thanh chặn : “Ngươi đó!”
Lâm Tiêu khựng , nhất thời gương mặt lạnh lùng đầy sát khí của Hoa Mộ Thanh dọa cho giật , liền hất tay nàng , cau mày : “Hai nhân ngưc ngươi đúng là trời sinh một cặp! Gặp chuyện là hung dữ với gia gia ! Ta lấy t.h.u.ố.c giữ mạng đây! Mẹ nó, cũng giữ nổi cái mạng yêu nghiệt nữa!”
Dứt lời, lao ngoài.
Hoa Mộ Thanh nguyên tại chỗ, bối rối về phía Mộ Dung Trần trong hồ.
Bỗng nhiên, phun một ngụm má-u nữa.
Má-u đen như thể mang theo hồn phách, từng tia từng sợi tỏa , quấn lấy trung.
Hoa Mộ Thanh cuống cuồng đến mức chỉ xoay vòng tại chỗ. Đột nhiên, từ trong tay áo nàng, cây quạt xương xanh cất giấu bấy lâu, “phạch” một tiếng rơi xuống đất.
Ánh mắt nàng lập tức dừng viên d.ư.ợ.c thạch đỏ như má-u treo quạt.
Không nàng chợt nghĩ đến điều gì.
Bỗng nàng nghiến răng, giật mạnh viên d.ư.ợ.c thạch xuống, siết c.h.ặ.t trong lòng bàn tay, Mộ Dung Trần đang lung lay sắp ngã giữa làn nước trong hồ.
Nàng liền nhảy thẳng xuống hồ!
Dược tính mãnh liệt như ngàn vạn cây kim đâ-m xuyên qua lớp y phục ướt sũng, dữ dội và tàn nhẫn mà xuyên làn da mềm mại của Hoa Mộ Thanh!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-230-duoc-thach.html.]
Trong khoảnh khắc, cơn đau khiến nàng gần như ngất xỉu vì nghẹt thở.
nàng nghiến c.h.ặ.t đ.ầ.u lưỡi, đến khi mùi má-u tanh tràn khắp khoang miệng, mới gắng gượng mở to mắt, cố gắng tiến gần Mộ Dung Trần.
Mỗi một bước chân, như giẫm lên núi d.a.o biển lửa nơi địa ngục.
Nàng đau đến run rẩy, liên tục hít thở sâu.
Thế nhưng đôi chân từng ngập ngừng chậm dù chỉ một chút.
Vạch làn nước dày đặc, cuối cùng, khi đến mặt Mộ Dung Trần. Nàng như trải qua ngàn sinh t.ử, khắp đầy thương tích, tê dại.
Thế nhưng, nàng vẫn vươn tay , nhẹ nhàng và dịu dàng đỡ lấy .
Đưa viên d.ư.ợ.c thạch đỏ má-u, gần như đông cứng trong tay , đến bên môi , cố gắng đút miệng .
Mộ Dung Trần vẫn nghiến c.h.ặ.t răng, dấu hiệu buông lỏng.
Hoa Mộ Thanh c.ắ.n môi.
Dù cố gắng mấy , nàng vẫn thể đưa viên t.h.u.ố.c miệng .
lúc , Mộ Dung Trần bỗng run lên, đó, từ kẽ răng đang nghiến c.h.ặ.t, trào một dòng má-u đen.
Hoa Mộ Thanh gần như bật ngay tại chỗ.
Nàng đỡ lấy , lúng túng gì mới .
Bất chợt, nàng nghiêng gần tai Mộ Dung Trần, nhẹ giọng thì thầm: “A Trần... A Trần... ngoan nào, mở miệng ? A Trần…”
Tiếng gọi dịu dàng , lẫn trong làn nước lững lờ, như dải lụa mộng mơ trong giấc mộng, bao phủ lấy nỗi nhớ sâu tận linh hồn của một .
Lông mày đang nhíu c.h.ặ.t của Mộ Dung Trần, mà dần dần giãn .
Trong vô thức, đôi môi tím nhợt cũng khẽ mấp máy.
Hoa Mộ Thanh như trút bỏ gánh nặng trong lòng, định đưa viên t.h.u.ố.c miệng , thì chợt thấy thì thầm một tiếng khẽ: “Kiều Kiều…”
Kiều Kiều?!
Đôi mắt nàng bỗng co rút , gọi ai ? Là Tống Hoàng Hậu? Hay là nàng?
Không đúng... Dù là Tống Hoàng Hậu Hoa Mộ Thanh…
Cũng chỉ là “một nàng” mà thôi.
Nàng vội cụp mi mắt xuống, ngẩng lên, đưa viên t.h.u.ố.c miệng , để ngậm lấy.
Thầm cầu nguyện... hy vọng là tác dụng.
Chốc lát .
Màu tím đậm môi Mộ Dung Trần quả thật dần phai , gương mặt cũng bắt đầu chút sắc khí trở .
Hoa Mộ Thanh khẽ thở phào một .
Chân bỗng nhũn , nàng tựa Mộ Dung Trần.
Thuốc trong nước vẫn đang âm thầm k*ch th*ch làn da nàng, đau đến mức khiến như tê dại.
Hoa Mộ Thanh nghiêng mặt, bên cạnh, thể tưởng tượng nổi... rốt cuộc trải qua những gì, chịu đựng bao nhiêu cay đắng.
Tại luyện thứ nội công âm độc như Thiên Âm Chi Công?
Tại cùng nàng chinh chiến, gây dựng giang sơn Đại Lý?
Và tại … thể gọi một tiếng “Kiều Kiều” đầy thương nhớ đến thế?
Có những điều, dường như đang che lấp trong làn sương đặc quánh của d.ư.ợ.c trì .
Chỉ cần vén màn sương lên… là thể hiểu rõ.
nó vấn vương, lượn lờ, như hái hoa trong sương, rõ, nắm chẳng .
Nàng đưa tay, vén mớ tóc ướt sũng của , khẽ chạm đường nét gương mặt trắng trẻo của , nhẹ nhàng tựa đầu vai .