Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 234: Hái Hoa
Cập nhật lúc: 2026-04-27 11:20:32
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lại qua thêm một ngày.
Thu dần trở nên se lạnh, vườn Thượng Uyển rải đầy lá rụng bay bay.
Ở một góc khuất vắng vẻ, nơi các cung nữ kịp quét dọn, một lớp lá vàng trải kín.
Khi qua, thể rõ tiếng lá khô vụn nát chân, cùng âm thanh cọ xát vang lên khe khẽ.
Hoa Mộ Thanh khoác chiếc váy lụa thêu hoa văn trắng óng ánh như mưa hoa đăng, đầu cài một chiếc trâm ngọc trai hình mây cuộn, tay khẽ xá-ch chiếc giỏ tre nhỏ, đang tỉ mẩn hái những bông cúc đỏ mùa thu rực rỡ ở góc vườn, lượt đặt trong giỏ.
Đỗ Thiếu Lăng từ xa về phía nàng, chỉ cảm thấy thiếu nữ rực rỡ pha chút duyên dáng, ánh nắng thu chan hòa càng thêm sinh động, tươi mới.
Ngay cả sắc thu u buồn khắp vườn cũng như bừng sáng, trở nên rực rỡ và đầy thở mùa thu nhờ sự xuất hiện của cô nương .
Hắn hiệu cho nhóm bên ngoài rặng cây, bản bước từng bước nhẹ nhàng tiến gần nàng.
Nàng khom hái hoa, ánh nắng mùa thu lướt qua gò má hồng thắm, như phủ lên khuôn mặt nàng một lớp son ánh vàng.
Không ch.ói lóa, chỉ thuần khiết khiến trầm trồ.
Nàng cúi thấp hàng lông mi, nhẹ rung rinh, hương hoa thoang thoảng lan tỏa như hóa thành một con bướm nhỏ, đậu nhẹ vệt sáng loang loáng.
Môi nàng khẽ cong, nét mặt hân hoan.
Chăm chú hái hoa, phía đang lặng lẽ tiến .
“Đang hái hoa ?”
Đỗ Thiếu Lăng khẽ hỏi.
Hoa Mộ Thanh đang tập trung bỗng giật , né , vội , giỏ hoa trong tay rơi xuống đất.
Chợt thấy Đỗ Thiếu Lăng, ánh mắt lóe sáng nhưng ngay lập tức né tránh, hoảng hốt : “Ta... trộm hoa .”
Trộm hoa?
Đỗ Thiếu Lăng bất chợt nhớ gặp , chính là lúc nàng hái hoa trong vườn Thượng Uyển nên Bạch Lộ phạt quỳ.
Lần vẻ là nàng lén đến một góc khuất như ?
Thảo nào mấy cung nữ theo hầu đều thấy .
Hắn mỉm nhẹ: “Hoa trong vườn Thượng Uyển, Hoàng Thượng vốn cấm hái, gọi là trộm hoa ?”
Nghe , Hoa Mộ Thanh mới thở phào nhẹ nhõm.
Nàng lén liếc một cái, mặt đỏ lên như tránh né, cúi xuống nhặt giỏ hoa, từng bông cúc đỏ rơi vãi đất nàng thu cẩn thận.
Đỗ Thiếu Lăng cũng quỳ xuống, giúp nàng nhặt những bông hoa .
Không ngờ, cả hai cúi xuống nhặt đúng một bông hoa, ngón tay bất chợt chạm .
Đỗ Thiếu Lăng khựng , còn Hoa Mộ Thanh thì như kim châm, vội vàng rụt tay về.
Cắn c.h.ặ.t môi, nàng nhặt hoa nữa, chỉ lúng túng xổm xuống đất.
Ngón tay trắng nõn của nàng còn vương chút sắc đỏ của hoa cúc, thật khiến động lòng.
Đỗ Thiếu Lăng khẽ mỉm , vươn tay khẽ chạm đầu ngón tay nàng, nhẹ giọng : “Chỗ bẩn .”
Hoa Mộ Thanh giật bắ-n , cuống cuồng rút tay , lắp bắp : “Ta… thất lễ . Ta… còn việc quan trọng, xin… xin quấy rầy Vương gia nữa.”
Nói xong, nàng luống cuống như con cáo nhỏ hoảng hốt, định bỏ chạy mà chẳng rõ phương hướng.
Đỗ Thiếu Lăng càng thấy buồn , liền đưa tay giữ lấy cánh tay nàng.
Hoa Mộ Thanh lập tức vùng vẫy, cho chạm .
Đỗ Thiếu Lăng ấn nhẹ vai, khẽ: “Hướng đó là lãnh cung, còn đây mới là đường về cung của nàng.”
Vừa , xoay nàng đúng hướng.
Hoa Mộ Thanh cứng đờ, cả như mất tự nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-234-hai-hoa.html.]
Nàng dường như vẫn nhận , vì nàng ở cung nào.
Cắn môi, nàng gạt tay , khẽ : “Đa tạ… Vương gia.”
Lần , nàng vội vã bỏ nữa, vì Đỗ Thiếu Lăng đang chặn lối duy nhất nàng thể rời .
Nàng do dự liếc , vành tai đỏ ửng, cúi đầu thật thấp.
Đỗ Thiếu Lăng mỉm : “Nghe gần đây… hoàng phong nàng Quý Nhân ?”
Hoa Mộ Thanh chỉ cúi đầu, đáp, chỉ khẽ gật đầu.
Đỗ Thiếu Lăng vẻ thích vẻ e lệ, dám đối mặt của nàng.
Hắn hỏi: “Vậy nàng thấy hoàng thế nào?”
Lần , Hoa Mộ Thanh lắc đầu. Đỗ Thiếu Lăng nhướng mày: “Sao? Không thích Hoàng Thượng ?”
Hoa Mộ Thanh buồn bã đáp: “Ta… từng gặp.”
“Chưa từng gặp?”
Hắn giả vờ kinh ngạc, nhưng trong lòng hiểu rõ, hôm đó cố ý hạ thấp giọng, lẽ nàng thật sự nhận .
Nếu , gặp thế mà vẫn nhận , hoảng hốt đến mức đó, thì quả là diễn quá đạt.
Điều là, từ đầu tiên gặp , Hoa Mộ Thanh mặt luôn chỉ là đang “diễn” mà thôi.
“Vâng.”
Hoa Mộ Thanh siết c.h.ặ.t t.a.y cầm giỏ, nhẹ giọng : “Ta từng gặp Hoàng Thượng… cũng… gặp.”
Nụ mặt Đỗ Thiếu Lăng dần nhạt một chút: “Không gặp? Vì ?”
Hoa Mộ Thanh c.ắ.n môi, hồi lâu mới nhẹ giọng : “Chốn hoàng cung ... thích. Không gặp Hoàng Thượng, ... lẽ thể cầu xin Thiên... ca ca, cho rời khỏi đây.”
Cung đình Đại Lý đúng là từng phi t.ử từng thị tẩm, đó rời cung.
đó chỉ là một trường hợp duy nhất, khi vị hoàng đế còn trẻ lâm bệnh nặng qua đời, lúc mất để di chiếu, cho phép những phi tần từng hầu hạ ngài rời cung, tái giá hoặc sống cuộc đời mới.
Đỗ Thiếu Lăng Hoa Mộ Thanh suy nghĩ như , trong lòng bỗng thấy khó chịu lạ thường.
Ánh mắt đột nhiên trầm xuống, nhưng mặt vẫn giữ nụ , hỏi: “Sao rời cung? Chẳng lẽ nàng lấy phu quân khác?”
Lời thẳng thắn, thậm chí phần sắc bén.
Hoa Mộ Thanh dường như cũng nhận sự vui trong giọng Đỗ Thiếu Lăng, liền lo lắng siết c.h.ặ.t t.a.y cầm giỏ trúc.
Bàn chân nàng cũng khẽ động, tỏ vẻ bất an. Một lúc , nàng mới càng cúi đầu, nhỏ như muỗi: “Ta... thành nữa. Nam nhân... đều tam thê tứ , ... thích như thế, một đám nữ nhân... tranh giành chỉ vì một nam nhân...”
Giọng nàng càng lúc càng nhỏ, cuối cùng gần như chẳng còn thấy gì.
Đỗ Thiếu Lăng dáng vẻ dè dặt của nàng, chợt nhận , từ khi nàng cung, còn là cô nương hoạt bát, tự nhiên như nữa.
Ngược , từng bước cẩn trọng, như băng mỏng.
Dáng vẻ bất an, sợ hãi thật sự quá khác với cô thiếu nữ , dễ thẹn thùng nhưng cũng thông minh lanh lợi.
Nghĩ đến những gì nàng trải qua từ khi cung: Bị tính kế, sỉ nhục, cuốn âm mưu.
Cho dù phản kháng, cũng chỉ là bất đắc dĩ để tự bảo vệ .
Dù chốn thâm cung đầy rẫy hiểm độc, nàng vẫn giữ một tấm lòng lương thiện.
Trong sáng đến mức như thể lẽ nên sinh trưởng nơi .
Hắn khẽ nhíu mày, bỗng : “Vài ngày nữa là sinh thần nàng, ?”
Hoa Mộ Thanh giật : “Sao Vương gia ?”
Đỗ Thiếu Lăng lúc mới nhận lỡ lời, nhưng chỉ : “Ta hoàng và Cửu Thiên Tuế nhắc tới.”
Nếu là khác, Hoàng Thượng quan tâm đến sinh thần đến , hẳn mừng rỡ phát cuồng.
Chỉ riêng Hoa Mộ Thanh, cúi đầu đầy thất vọng, như thể điều đó do Đỗ Thiếu Lăng quan tâm, mà chỉ là từ khác mà thôi.