Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 235: Hình Nhân Cổ
Cập nhật lúc: 2026-04-27 11:20:33
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sự thật khiến nàng thấy buồn.
Nàng chỉ im lặng mím môi, khẽ “ừ” một tiếng đầy gượng gạo.
Đỗ Thiếu Lăng bật : “Chi bằng hôm đó, đến chúc mừng sinh thần nàng, chứ?”
Hoa Mộ Thanh một nữa dọa sợ, vội vàng lắc đầu: “Vương gia thể! Ta... hiện giờ là phi tần của Hoàng Thượng, ... thể cận với ngài như … Không , Vương gia, chợt nhớ còn việc quan trọng, xin cáo lui .”
Nói xong, nàng đợi đáp , liền đẩy nhẹ cúi đầu chạy .
Trước khi rời , nàng còn đầu bằng ánh mắt đầy bất lực và đau đớn.
Đỗ Thiếu Lăng khẽ lắc đầu, theo bóng dáng đơn độc cho đến khi còn thấy , mới chậm rãi gọi: “Phúc Toàn.”
Phúc Toàn từ nãy vẫn im lặng rặng cây lập tức bước : “Bệ hạ.”
Đỗ Thiếu Lăng chỉ hỏi: “Hoàng cung , thật sự khiến các nàng... khó mà chịu đựng nổi đến thế ?”
Hắn dùng từ “các nàng”.
Một là Hoa Mộ Thanh, chịu nổi sự đấu đá, hiểm độc giữa các nữ nhân trong cung.
Một là Tống Vân Lan, từng bẻ gãy đôi cánh, cư-ỡng ép giữ bên .
Thứ luôn khát khao, dồn hết tâm trí để … vì nàng khinh thường, chẳng mảy may đoái hoài?
Phúc Toàn đáp, Đỗ Thiếu Lăng tiếp: “Bốn ngày nữa là lễ cập kê của Mộ Quý Nhân, sắp xếp Thượng nghi phòng, để nàng thị tẩm.”
Phúc Toàn cúi đầu: “Vâng.”
__
Hoa Mộ Thanh trở về Du Nhiên Cung, đặt giỏ xuống bàn.
Sau đó bảo Tố Cẩm mang nước đến để nàng rửa tay thật kỹ, chỉ một cái chạm nhẹ của Đỗ Thiếu Lăng khi nãy cũng khiến nàng cảm thấy buồn nôn.
Quỷ Tam từ bên ngoài bước , liếc Tố Cẩm.
Tố Cẩm đưa khăn sạch cho Hoa Mộ Thanh lau tay, lặng lẽ lui .
Quỷ Tam : “Tiểu thư, mà nàng đang tìm tung tích .”
Hoa Mộ Thanh khựng giữa chừng: “Hiện giờ đang ở ?”
Quỷ Tam đáp: “Chỉ tra rằng, ngày Tống Hoàng Hậu hại, một thiếu niên mắt xám cầm đao bắt trong cung. Nghe định ám sát Quý phi ở Hoa Dung Cung, nhưng Thái Hậu đưa về Khôn Ninh cung, đó… ai còn thấy nữa.”
Khôn Ninh cung?
Chẳng lẽ La Đức Phương giữ bên ?
theo hiểu của nàng về La Đức Phương, một khi phận thật của đứa trẻ đó, bà thể vẫn ngông cuồng, ngang ngược như thế ?
Hay là… bà động tĩnh gì?
Hoa Mộ Thanh cau mày, đang còn nghi hoặc.
Lúc , ngoài cửa vang lên tiếng Xuân Hà nhỏ nhẹ: “Tiểu chủ, Phủ Nội Vụ đưa hầu mới đến, xem qua ạ?”
Đám nô tài việc tắc trách đó, Mộ Dung Trần lệnh một tiếng, lập tức b-ẻ gã-y c-ổ, quẳng hết bãi tha ma mồi cho sói.
Hoa Mộ Thanh liếc Quỷ Tam, lạnh nhạt dặn: “Tiếp tục âm thầm điều tra.”
Rồi rời khỏi phòng.
Ra đến sân, thấy hơn chục cung nữ, thái giám mới, ai nấy vẻ mặt thành thật, ngoan ngoãn.
Thái giám nhị đẳng của Phủ Nội Vụ – Hà Đào, khúm núm, nịnh nọt: “Quý Nhân, là do nô tài sơ suất, khiến đám điều dám mạo phạm Quý Nhân. Lần , tất cả đều do nô tài đích chọn lựa. Xin xem qua, hài lòng chăng?”
Hoa Mộ Thanh thèm để tâm, chỉ lặng lẽ đưa mắt đảo qua đám đó.
So với đám , quả thật vài gương mặt quen mắt hơn.
Quả nhiên, nàng nhận ít từng gặp trong cung.
Trong đó, chẳng một cung nữ từng chuyên lo việc quét dọn ở Khôn Ninh Cung ?
Kiếp , ngay khi nàng phong Hoàng Hậu, liền La Đức Phương chèn ép.
Nàng phạt cửa Khôn Ninh Cung, chịu sỉ nhục.
Khi đó, chính cung nữ sai ngoài quét bụi, cố tình quét đám tro bụi về phía nàng.
Giờ đây, thấy kẻ đó trong đám mới đưa tới.
Hoa Mộ Thanh khẽ bật , xem miếng mồi nàng tung , hiệu quả.
La Đức Phương, quả nhiên kìm mà tay .
Nàng liền mỉm , chỉ vài trong đó, bao gồm cả cung nữ , : “Chính mấy , công công chọn thì hẳn là . Đa tạ công công.”
Xuân Hà bước lên, kín đáo nhét tay Hà Đào một túi hồng bao.
Hà Đào gượng, dám nhận công: “Không dám dám, đây là việc nô tài nên . Tạ ơn Quý Nhân ban thưởng.”
Sau đó, như lệ thường, ông mắng mỏ, căn dặn đám thái giám cung nữ mới tới một hồi dẫn còn rời .
Hoa Mộ Thanh cũng thêm gì, giao việc cho Phúc Tử, về phòng.
Đêm đó.
Nàng bên cửa sổ, lặng lẽ vầng trăng non treo lơ lửng ngọn cây.
Trăng lạnh, thanh tĩnh, chẳng một áng mây trôi.
Khi tiếng mõ báo canh ba ngoài cung vang lên thứ ba, Quỷ Tam lặng lẽ xuất hiện bên khung cửa sổ.
Trên tay là một vật gì đó, đưa đến mặt Hoa Mộ Thanh.
Xuân Hà liếc một cái, sắc mặt lập tức đại biến, tái nhợt còn chút má-u.
Tố Cẩm hừ lạnh, thấy Hoa Mộ Thanh định đưa tay nhận lấy, bèn giơ tay cản , tự đón lấy vật , đặt lên bàn .
Phúc T.ử và Tú Hỷ cũng ghé mắt sang.
Trên bàn chính là một con b.úp bê cổ chú mặc áo đỏ, má hồng rực, là một con b.úp bê Nhân Cổ!
Con b.úp bê đó vốn dĩ ngũ quan u ám, đôi mắt dài hẹp híp thành một đường mảnh, còn miệng thì khâu bằng nhiều sợi chỉ.
Dáng vẻ kỳ dị như , đặt trong đêm tối âm u, thật sự khiến rợn tóc gáy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-235-hinh-nhan-co.html.]
Đáng sợ hơn nữa là ngự-c con b.úp bê còn ghim một tờ giấy bằng mấy chiếc kim vàng, đó hàng chữ đỏ như má-u!
Nhìn mà rợn tả xiết.
Phúc T.ử sợ hãi nép sát bên Tú Hỷ.
Tú Hỷ thấp giọng : “Tiểu chủ, đây là nhân cổ (bùa chú dùng vật dẫn). Bệ hạ vô cùng căm ghét những chuyện tà ma yêu thuật thế . Trong cung từng một phi tần vì dùng nhân cổ nguyền rủa Tống Hoàng Hậu mà bệ hạ đá ch-ết ngay tại chỗ, đó còn liên lụy đến cả chín đời tộc.”
Hoa Mộ Thanh nhớ tới vị phi tần đó, mơ hồ là lúc Hoa Tưởng Dung mới cung, các phi tần đều lạnh nhạt, sinh lòng oán hận, liền đến tìm nàng xin chủ.
Nàng xưa nay vốn chẳng dính dáng những chuyện tranh giành hậu cung, càng chứng kiến vẻ mặt châm chọc lạnh lùng của Đỗ Thiếu Lăng, nên chỉ ngơ.
Ai ngờ, một Quý tần đổ hết oán hận lên đầu nàng, dùng loại nhân cổ độc ác để nguyền rủa nàng.
sự việc tố giác, trực tiếp bẩm lên Đỗ Thiếu Lăng.
Đó là đầu tiên nàng thấy nổi giận đến , cũng là đầu tàn nhẫn, lạnh lùng .
Dù là nữ nhân từng hầu hạ , vẫn hề thương xót, đá ch-ết ngay tại chỗ.
Chưa dừng , còn rút kiếm đâ-m liên tục lên xá-c nàng Quý tần đó!
Lúc má-u chảy đầm đìa, nhuộm đỏ cả nền đất trong ngự thư phòng.
Cũng từ sự việc đó, đám tần phi trong cung mới hiểu: Dù Tống Hoàng Hậu sủng ái, nhưng Hoàng Thượng tuyệt đối cho phép bất kỳ ai x.úc p.hạ.m nàng.
Cũng từ lúc đó, Hoa Tưởng Dung mới chủ động đến gần nàng, ân cần hầu hạ, thiết như tỷ .
Cho đến khi biến cố xảy ở Phụng Loan Đài, nàng mới nhận , nữ nân dịu dàng, đoan trang nội tâm méo mó, độc ác đến nhường nào.
Không ngờ ngần năm, nàng một nữa tận mắt thấy thứ .
Hoa Mộ Thanh khẽ , mặc kệ Tố Cẩm cản , trực tiếp cầm con b.úp bê lên.
Thậm chí còn lật qua lật , xem xét đầy hứng thú.
Quỷ Tam ngoài cửa sổ, thấp giọng : “Cung nữ giấu thứ trong một chiếc hộp, chôn gốc cây hạnh tòa điện phụ.”
“Ừm—”
Hoa Mộ Thanh kéo dài giọng gật đầu, mỉm : “Là tòa điện phụ nơi đặt long sàng?”
Quỷ Tam gật đầu: “Vâng.”
Hoa Mộ Thanh khẽ bật , lắc đầu: “La Đức Phương cũng xem như thông minh hơn , nhưng vẫn đủ khôn ngoan. Muốn dùng cách để kéo xuống ?”
Vừa , nàng con b.úp bê Nhân Cổ trong tay, thì thầm: “Rốt cuộc là… vì lý do gì đây?”
Ánh mắt nàng khẽ chuyển, sang Quỷ Tam: “Đi tra cho , phía La Đức Phương còn điều gì ngoài .”
“Tuân mệnh.” - Quỷ Tam đáp lời.
Hoa Mộ Thanh nhặt tờ giấy dán con b.úp bê lên, dòng chữ đó, hỏi: “Đây là bát tự của ai?”
Tú Hỷ một hồi đáp: “Là của Quý phi nương nương.”
Hoa Mộ Thanh khẽ nhướng mày, lúc mới nhớ , quả đúng là bát tự của Hoa Tưởng Dung.
Nàng tờ giấy, chậm rãi : “La Đức Phương một mũi tên trúng hai đích? Nghĩ cũng thật … chỉ là… bà đủ bản lĩnh .”
Nói , nàng ném con b.úp bê trở bàn, khẽ lạnh: “Đổi thành bát tự của .”
Xuân Hà cùng sắc mặt đồng loạt biến đổi, đồng thanh ngăn cản nàng.
Tuy Hoa Mộ Thanh tin những chuyện quỷ thần, nhưng dân chúng Đại Lý quốc vô cùng kính sợ loại bùa ngải .
“Tiểu thư, !” - Xuân Hà liên tục lắc đầu.
Hoa Mộ Thanh chỉ khẽ , giọng điệu thản nhiên: “Có gì mà ? Chỉ là một món đồ mà thôi. Ta thật xem thử, thứ thực sự nguyền rủa ?”
Nàng vốn là ác quỷ, còn sợ quỷ ?
Xuân Hà vẫn đầy lo lắng, nhưng Tú Hỷ liếc Hoa Mộ Thanh, dè dặt hỏi: “Tiểu chủ kế hoạch gì chăng?”
Hoa Mộ Thanh khẽ , đầu Quỷ Tam ngoài cửa sổ: “Sau khi đổi bát tự, đem thứ chôn gốc cây long hoè Dưỡng Tâm Điện của Đỗ Thiếu Lăng.”
Mọi trong phòng đều đồng loạt biến sắc.
Quỷ Tam Hoa Mộ Thanh, chỉ thấy nàng khẽ mỉm , nụ nhẹ như trăng, tựa tiên nữ rơi chốn hồng trần mờ ảo.
Trong khoảnh khắc , nàng như hoá thành yêu mị trong giấc mộng, ánh mắt xoay chuyển, đầy mê hoặc khiến lòng nghiêng ngả.
“La Đức Phương, sẽ chơi với ngươi một ván thật vui.”
Nàng khẽ, môi son cong cong, sắc lạnh như má-u.
__
Hôm .
Hoa Mộ Thanh lặng lẽ xiêm y của Xuân Hà, lén đến lãnh cung.
Vốn là lén đến thăm Thịnh Nhi một chút, nào ngờ bắt gặp Mộ Dung Trần cũng đang ở đó.
Kẻ xưa nay ngạo mạn, lạnh lùng , mà đang đệm lớn giữa lãnh cung, tay cầm một món đồ chơi khéo léo, trêu chọc khiến Thịnh Nhi khanh khách dứt.
Từ góc nghiêng của , thể thấy rõ nét dịu dàng vui vẻ hiếm gương mặt .
Hoa Mộ Thanh lặng lẽ ở cửa, cảnh tượng mắt, trong lòng bỗng dâng lên một dòng cảm xúc ấm áp, lặng lẽ mà sâu nặng, chậm rãi lan tỏa khắp tâm can.
Nếu Mộ Dung Trần, chỉ e nàng và Thịnh Nhi, thậm chí là chính nàng của hiện tại, chẳng còn cơ hội gặp cõi đời .
Nàng khẽ bật , dịu dàng.
đúng lúc đó, Mộ Dung Trần bất chợt mặt , thẳng về phía nàng.
Ánh mắt hai giao , Mộ Dung Trần khẽ nhếch môi .
Hoa Mộ Thanh thoáng sững , nhanh ch.óng dời mắt, bước nhanh tới chỗ Thịnh Nhi, quỳ xuống tấm đệm, đưa tay lăn quả bóng vải Tố Cẩm may xong đến mặt con.
“Thịnh Nhi xem, mẫu mang đến cho con món đồ chơi .”
“Mẫu ! Mẫu ~”
Đứa bé chập chững lảo đảo, lập tức nhào lòng Hoa Mộ Thanh.
Nàng bé đâ-m trúng ngã xuống đất, bật thành tiếng, nhưng vẫn nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy, bảo vệ cẩn thận cho Thịnh Nhi.
Mộ Dung Trần bên cạnh, một tay chống khuỷu lên đầu gối, chống cằm hai mẫu t.ử, vẻ mặt thư thái ung dung.
Ánh mắt phảng phất ý , nha đầu rõ ràng vẫn còn nhỏ xíu, mà dám tự xưng là "mẫu " của !