Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 237: Phát Hiện Trong Đêm
Cập nhật lúc: 2026-04-28 19:49:53
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoa Mộ Thanh nghi hoặc liếc trộm , thấy cầm lấy quả bóng vải mang đến, tung lên bắt lấy.
Thịnh Nhi thấy, lập tức vùng khỏi lòng Hoa Mộ Thanh, giọng non nớt reo lên, nhào tới: “Phụ ! Phụ ! Thịnh Nhi , bóng bóng, bóng bóng~”
Mộ Dung Trần cố tình cho, còn tiếp tục tung quả bóng cao hơn.
Thịnh Nhi lập tức mếu máo, miệng há liền òa.
Mộ Dung Trần thấy buồn , định trêu chọc vài câu, thì bên cạnh Hoa Mộ Thanh bỗng lớn tiếng quát: “Ngài bao nhiêu tuổi mà còn tranh đồ chơi của trẻ con! Làm nó gì! Mau đưa cho nó !”
Một tiếng quát vang lên.
Thịnh Nhi ngừng , nét mặt trêu đùa của Mộ Dung Trần cũng khựng .
Cả hai đồng loạt sang nàng.
Hoa Mộ Thanh chớp mắt, mặt bỗng chốc đỏ bừng, nàng… giống hệt dáng vẻ mẫu quát phụ khi xưa thế chứ!!!
__
Chiều hôm đó, Mộ Dung Trần rời khỏi kinh thành.
Hoa Mộ Thanh dỗ Thịnh Nhi ngủ xong, định về Du Nhiên Cung thì là nửa đêm.
Trên đường về cung, một lối nhỏ hẻo lánh ngang gần Khôn Ninh Cung của La Đức Phương.
Để tránh tai mắt, nàng chỉ dẫn theo Xuân Hà, cũng mang đèn l.ồ.ng, chỉ lặng lẽ bước ánh trăng lờ mờ.
Bỗng nhiên, Xuân Hà dẫn đường phía đột ngột dừng .
Hoa Mộ Thanh lập tức cảnh giác, đưa mắt về phía .
Sau đó Xuân Hà thấp giọng : “Phía , tiểu thư, chúng tránh một chút.”
Hoa Mộ Thanh biến sắc, nhanh ch.óng cùng Xuân Hà nấp cổng vòm trăng ven đường.
Chưa đến bao lâu, thấy hai tới, tiếng bước chân thì là một nam một nữ.
“Lâm lang, mấy hôm đến thăm , chẳng lẽ nhớ ?”
Giọng nữ nhân khàn, rõ là giọng của lớn tuổi. , Hoa Mộ Thanh nhíu mày, vẻ ngạc nhiên, mà cũng chẳng bất ngờ.
Nàng len lén qua phía cổng vòm, quả nhiên nữ nhân đang tới ai khác chính là Thái Hậu La Đức Phương, vẫn giữ "xuân tâm bất lão" !
Rõ ràng lớn tuổi , mà vẫn cố vẻ điệu đà như thiếu nữ, uốn giọng nũng nịu mà nổi da gà, phát tởm.
Bà như mất xương, cả dựa nam nhân bên cạnh.
Người nam nhân đó mặc một bộ giáp mềm của cấm quân.
Chỉ trong chốc lát, La Đức Phương c** s*ch bộ giáp .
Hắn th* d*c, cố kiềm chế bàn tay nóng nảy của La Đức Phương, thấp giọng : “Chỗ tiện, đến cung của nàng …”
La Đức Phương kéo váy áo của , vội vàng : “Cung của là , Hoàng Thượng chuyện gì, giờ cho giám sát !”
“… nương nương…”
Vệ binh Ngự Lâm phần khó xử: “Dù đây cũng là bên ngoài, nếu khác thấy thì…”
“Thì ai chứ!”
La Đức Phương cáu, như rắn quấn lấy , gấp gáp : “Nửa đêm , ai qua chỗ hẻo lánh thế chứ! Nhanh lên , Lâm lang, nhớ ch-ết …”
Ngự Lâm quân bà quấn lấy buông, đành nghiến răng, ấn bà lên tay vịn của hành lang và… ngay tại chỗ.
La Đức Phương thỏa mãn, tiếng r*n r* hoan lạc vang lên càng lúc càng cao, lặp ngừng.
Thậm chí còn xen lẫn những âm thanh d-â-m loạn th* t*c khiến dám tiếp.
Xuân Hà sớm hổ đến mức bịt c.h.ặ.t tai .
Còn Hoa Mộ Thanh thì mặt đổi sắc, cổng vòm như thể những gì nàng thấy chỉ là tiếng trò chuyện thông thường.
Cuối cùng, khi La Đức Phương rên lên một tiếng cao v.út, mềm nhũn gục tay vịn hành lang, thở hổn hển, gương mặt đầy mãn nguyện.
Ngự Lâm quân định rút mặc y phục thì La Đức Phương kéo , ấn xuống ghế dài, tiếp tục quấn lấy nữa.
Lần , hai còn quá vội vã như , động tác cũng chậm rãi hơn.
Thậm chí còn thời gian để trò chuyện.
Hoa Mộ Thanh thấy La Đức Phương run rẩy : “Ba ngày nữa, nhất định khiến ả tiện nhân đó ch-ết trong tay !”
Ngự Lâm quân hỏi: “Nương nương cớ kiêng kỵ một phi tần mới cung đến thế?”
La Đức Phương nhếch môi lạnh: “Ngươi , mẫu của nó năm xưa từng là…”
Sắc mặt Hoa Mộ Thanh đổi, đang định lắng tiếp thì La Đức Phương thêm gì.
Chỉ Ngự Lâm quân : “Nói mới nhớ, mấy hôm , trong cung Quý phi cũng từng đưa chút lợi lộc, bảo chiếm đoạt sự trong trắng của vị tân Quý Nhân đó.”
La Đức Phương lập tức nổi giận: “Chàng dám!”
Ngự Lâm quân lớn: “Tất nhiên là dám . Hơn nữa, thứ mà Quý phi nương nương cho chẳng đáng là bao. Làm sánh với đồ mà Thái Hậu tiện tay ban cho!”
Lúc La Đức Phương mới hài lòng, phục vụ đến cực kỳ sung sướng.
Bà tiện tay tháo chiếc vòng tay ngọc Hòa Điền thượng hạng đang đeo, đặt tay tên thị vệ, : “Đó là lẽ đương nhiên. Chàng hầu hạ bổn cung , bổn cung đương nhiên cũng bạc đãi .”
Tên ngự lâm quân ban thưởng liền rạng rỡ, sức thêm một chút.
La Đức Phương hét lên một tiếng thảng thốt.
Không qua bao lâu, đến nỗi hai chân Hoa Mộ Thanh gần như tê rần vì lâu thì hai mới chỉnh xiêm y, tranh thủ bóng đêm rời vội vã.
Lúc , Hoa Mộ Thanh cùng Xuân Hà, mặt đỏ bừng vì hổ mới bước khỏi cổng vòm trăng.
“Tiểu thư, chúng mau thôi.” - Xuân Hà khẽ giục.
Nếu đường về hai chắn mất, nàng sớm kéo Hoa Mộ Thanh tránh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-237-phat-hien-trong-dem.html.]
Phải chứng kiến những hành vi nhơ nhớp đó, thật sự là bẩn mắt tiểu thư!
Xuân Hà đang thúc giục, thì Hoa Mộ Thanh đột nhiên đến chỗ mà La Đức Phương và tên thị vệ “ân ái”.
Nàng khụy xuống, nhặt lấy một vật mặt đất.
Xuân Hà bước gần , lập tức sững , đó là một chiếc yếm thêu hoa đỏ rực bằng lụa gấm.
Không cần đoán cũng , nhất định là của La Đức Phương.
Thứ riêng tư đến thế mà cũng để rơi !
Xuân Hà thấy mặt nóng ran, chau mày ghê tởm : “Tiểu thư mau vứt thứ đó , thật là ghê tởm.”
Hoa Mộ Thanh giơ chiếc yếm lên ngắm nghía, bật khe khẽ: “Vứt gì? Đây là một món đồ đấy.”
Xuân Hà sững , khuôn mặt diễm lệ lạnh lùng của Hoa Mộ Thanh ánh trăng lành lạnh, bỗng cảm thấy như đang đối diện với một nữ quỷ xinh từ địa ngục bước .
Vẻ mặt nàng lúc lộ chút hung tợn, lạnh lẽo đến rợn , khiến ai thấy cũng run sợ trong lòng.
Xuân Hà thấp giọng hỏi: “Tiểu thư nô tỳ gì?”
“Hữu mộc danh đan quế, tứ thời hương phức phức.”
*Bài thơ cổ: Có cây tên là quế đỏ, bốn mùa đều thơm ngát.*
Ba ngày , tiết trời mùa thu khi hoa quế nở rộ, chính là sinh thần của Hoa Mộ Thanh, hai tám xuân xanh, ngày lễ cập kê của nàng.
Trong truyền thống, nếu trong nhà nữ nhi cập kê, dù là nhà quyền quý dân thường, dù là chính thất thứ nữ, thì trong ngày , ít nhất nhà cũng sẽ tổ chức chúc mừng, hoặc linh đình, hoặc đơn sơ.
Cập kê, là ngày nữ nhân coi như trưởng thành, thể bàn chuyện hôn sự, lễ quấn trâm và đặt tên tự.
Đây là một cột mốc quan trọng trong cuộc đời của một cô nương, từ thiếu nữ dần trưởng thành.
Sau sẽ gả thê , thể mẫu .
Trên vai sẽ gánh thêm trách nhiệm và những điều cần gánh vác.
Lễ cập kê chỉ thể hiện sự mong chờ vô hạn đối với tương lai của thiếu nữ, mà còn là lời chúc phúc và kỳ vọng sâu sắc từ .
Thế nhưng với Hoa Mộ Thanh, đúng ngày lễ cập kê của , nàng nhập cung, trở thành một vị Quý Nhân chỉ mang danh là “gả” cho .
Phủ Nội Vụ từ sớm cũng cử đến tặng lễ vật chúc mừng cập kê.
quà gì quý giá, cũng chẳng thể hiện sự coi trọng gì mấy.
Phúc T.ử tỏ bất bình, tức giận cho tiểu chủ.
Song Tú Hỷ nhẹ giọng an ủi: “Phủ Nội Vụ giờ là vật trong túi của Quý phi nương nương. Bọn nô tài đương nhiên xin ý chỉ của Quý phi, nên mới thờ ơ với lễ cập kê của một tiểu chủ nhỏ như .”
“Hơn nữa, đến cả Hoàng Thượng cũng hạ chỉ tổ chức gì đặc biệt, mà Cửu Thiên Tuế điện hạ đang trong cung… Người trong cung tất nhiên cũng chỉ sắc mặt Hoàng Thượng mà hành sự thôi.”
Nghe xong, Phúc T.ử càng tức giận hơn, cũng oán than chốn hậu cung thật đáng ghét, chẳng lấy chút tự do niềm vui.
Ngược , Xuân Hà mang đến một bát mì trường thọ và hai quả trứng luộc lòng đào cho Hoa Mộ Thanh.
Tố Cẩm cũng bưng tới một chiếc hộp, đến mặt nàng: “Tiểu thư, đây là chút tấm lòng của mấy nô tỳ chúng , mong nhận lấy chơi cho vui thôi ạ.”
Hoa Mộ Thanh mỉm , đưa tay đón lấy chiếc hộp.
Vừa mở thấy một chiếc túi hương tinh xảo, thêu thùa khéo léo vô cùng.
Vừa là ngay tay nghề của Tố Cẩm.
Nàng , nhấc túi hương lên, lập tức ngửi thấy một mùi hương thanh mát, dịu nhẹ.
Tố Cẩm liền : “Bên trong là một chút lá bạc hà và hoa quế vàng, là hoa khô do Xuân Hà đặc biệt đấy ạ.”
Xuân Hà đặt bát mì xuống, ngượng ngùng : “Chỉ là chút hoa khô học theo tay nghề của tiểu thư thôi ạ. Còn chỉ bạc túi thì là do Tú Hỷ cô cô, Phúc T.ử và Tố Cẩm cùng góp tiền mua. Mùi hương … tiểu thư thấy dễ chịu ?”
Hoa Mộ Thanh dịu dàng, gật đầu: “Rất , thích.”
Nàng tháo túi thơm do Ngự ban, dệt từ Giang Nam đang đeo bên hông xuống, tiện tay ném sang một bên, đeo túi thơm .
Phúc T.ử và Tú Hỷ vội vàng tiến tới giúp nàng đeo cho đúng.
Hoa Mộ Thanh luôn mỉm , khi xong, còn cẩn thận ngắm nghía chiếc túi hương qua trái qua , rõ ràng ý.
Xuân Hà và mấy hầu bên theo, ánh mắt đều đượm cảm động.
“Tiểu thư, ăn mì ạ.” - Xuân Hà dịu dàng .
Lúc Hoa Mộ Thanh gật đầu, xuống, gắp miếng trứng lên đũa c.ắ.n một miếng to, hề thái độ kiêu kỳ của tiểu thư quyền quý.
Mấy hầu cạnh , Phúc T.ử bỗng đỏ mắt, tránh mặt.
Tú Hỷ vỗ nhẹ vai nàng an ủi.
Ai cũng hiểu, với một thiếu nữ, ngày quan trọng bao nhiêu.
Hoa Mộ Thanh chỉ thể đơn độc trong cung sâu, bên cạnh chăm sóc, cũng chẳng nhận nhiều lời chúc phúc quan tâm.
nàng vẫn cố tỏ vui vẻ, chỉ là an ủi mấy hầu thiết, những vốn chẳng đáng kể.
Phúc T.ử nghiến răng, khẽ : “Ít nhất Cửu Thiên Tuế cũng nên ở bên tiểu thư chứ. Sao ngay cả ngài Cửu Thiên Tuế cũng...”
Chưa hết câu thì bên ngoài, Quỷ Tam xá-ch một hộp nhỏ bước .
Mặt Phúc T.ử sầm , liền trút hết cơn giận lên Quỷ Tam.
Nàng liếc mắt đầy giận dữ khiến Quỷ Tam sững .
Dẫu , vẫn tiến đến mặt Hoa Mộ Thanh đang cúi đầu ăn mì, đặt hộp lên bàn, : “Tiểu thư, đây là lễ vật cập kê do chủ t.ử chuẩn . Chủ t.ử việc gấp thể chờ, khi về sẽ đặc biệt chuẩn lễ khác cho tiểu thư, còn giờ thì... tiểu thư tạm dùng tạm .”
Bản lễ cập kê vốn dành cho linh hồn nàng, kiếp nàng cũng bận tâm đến mấy thứ .