Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 241: Vật Phẩm Vi Phạm Quy Định

Cập nhật lúc: 2026-04-28 19:49:57
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đỗ Thiếu Lăng thu ánh mắt , cuốn sổ trong tay : “Ta chuộc cho nàng, theo rời khỏi đây.”

 

Trong lòng Dao Cơ siết c.h.ặ.t nắm tay, vui mừng tột độ, Huyết Hoàng quả nhiên lợi hại!

 

vẻ mặt nàng tỏ kinh ngạc, lắc đầu giễu, đầy bất đắc dĩ: “Quan nhân đừng đùa giỡn nữa. Những năm qua, chuộc cho , ít nhất cũng cả ngàn .”

 

cuối cùng, chẳng vẫn ở chốn , ngày ngày sống mòn . Quan nhân đừng nữa, chỉ coi như một câu chuyện thôi.”

 

Đỗ Thiếu Lăng chẳng thêm lời nào, chỉ khẽ phất tay lệnh cho Phúc Toàn ngoài cửa: “Đi lấy khế bán của nàng .”

 

 

 

Dao Cơ trợn tròn mắt.

 

Không ngờ, chỉ đầy nửa tuần , tú bà thanh lâu Mộng Tiên Lâu theo Phúc Toàn bước , mặt mày nịnh nọt.

 

Vừa thấy Đỗ Thiếu Lăng, bà vội vàng quỳ rạp xuống, rõ ràng định hô “vạn tuế”, nhưng nhớ lời Phúc Toàn dặn là lộ phận, nên chỉ run giọng : “Nô… nô tì mắt thấy núi Thái Sơn, chủ t.ử giá lâm hàn lâu, tạ ơn chủ t.ử ban ân!”

 

Đỗ Thiếu Lăng chỉ lặng lẽ uống , một lời.

 

Trong lòng tú bà kinh sợ, nhưng vốn là lọc lõi, sắc mặt đoán ý nhanh.

 

Nghĩ ngợi một chút, lập tức sang Dao Cơ, như hoa nở: “Cô nương phúc lớn , hôm nay chủ t.ử chuộc cho. Tương lai vinh hoa phú quý, đều là phúc phận của cô nương cả!”

 

Nói xong, bà đích đặt khế bán của Dao Cơ lên bàn, để ngay mặt nàng, mặt mày tươi như hoa nở đầy nếp nhăn: “Khế bán của cô nương, lão lấy một đồng bạc nào, xin giao trả . Sau nếu cô nương phát đạt, mong cũng đừng quên Mộng Tiên Lâu , thi thoảng ghé qua chiếu cố.”

 

Dao Cơ bao giờ thấy gương mặt của bà nụ cung kính và nịnh nọt đến .

 

Trong lòng dù hiểu rõ ngọn ngành, nhưng mặt vẫn cố tỏ vẻ bối rối, ngỡ ngàng:“Ma ma gì thế? Mau dậy !”

 

Nàng đưa tay định đỡ bà chủ đang quỳ đất.

 

vội lắc đầu liên tục, chỉ len lén liếc Đỗ Thiếu Lăng.

 

Từ đầu đến cuối dám thẳng mặt , chỉ dám bàn tay đặt bên bàn mà thầm than. là thiên t.ử, đến cả bàn tay cũng toát lên phong thái phi phàm!

 

Đỗ Thiếu Lăng khẽ gật đầu với Phúc Toàn.

 

Phúc Toàn bước tới, như xá-ch con gà mái già, nhấc bổng tú bà ném ngoài.

 

quăng hành lang, khiến những xung quanh đều chằm chằm.

 

cũng chẳng mấy để tâm, vội vàng bò dậy, lau mồ hôi. Trong lòng tuy chút tiếc nuối với “cây tiền rung rinh” , nhưng dẫu , cần chuộc hôm nay là Hoàng đế đương triều!

 

 

 

luyến tiếc đến , cũng chẳng thể so với tính mạng của và sự tồn vong của Mộng Tiên Lâu!

 

Chợt nghĩ đến tương lai huy hoàng của Dao Cơ, trong lòng dâng lên một trận ghen tị.

 

bĩu môi một cái bước xuống lầu, thấy một nha đầu mới đang khách nhân đẩy đẩy , liền sải bước tới quát mắng.

 

Còn bên trong phòng khách lầu, Dao Cơ ngơ ngác tờ khế bán bàn.

 

Biểu cảm trong khoảnh khắc đó, là giả vờ.

 

Từ năm mười tuổi bán kỹ viện, suốt bảy tám năm qua, những tháng ngày nàng sống như thế nào, chỉ chính nàng , từng đêm âm thầm rơi lệ, gắng gượng chịu đựng.

 

Chỉ một tờ giấy mỏng như , định đoạt cả cuộc đời nàng.

 

Đột nhiên, nàng vươn tay, xé nát tờ giấy thành từng mảnh.

 

Đứng bên cạnh, Đỗ Thiếu Lăng thấy , ánh mắt hiện lên chút kinh ngạc, khoảnh khắc , thần thái của Dao Cơ chút gì đó giống với Tống Vân Lan.

 

… dù giống đến mấy, cũng thể so với cô nương mà giấu kín trong cung .

 

Nghĩ đến Hoa Mộ Thanh, nghĩ đến chuyện thị tẩm tối nay, trong mắt Đỗ Thiếu Lăng hiện lên một nụ nhẹ.

 

lúc , Phúc Toàn nhận tin từ một thị vệ Long Vệ, liền nhanh ch.óng bước đến gần Đỗ Thiếu Lăng, nhỏ: “Chủ t.ử, trong cung náo loạn .”

 

Lúc cũng chẳng kiêng dè Dao Cơ.

 

Dao Cơ mặt , tỏ vẻ như đang thu dọn hành lý, giả vờ như thấy gì, nhưng nửa nghiêng về phía cuộc trò chuyện, chẳng lẽ Huyết Hoàng gặp chuyện ?

 

Sau đó liền Phúc Toàn tiếp: “Thái Hậu lên cơn đau đầu, mời pháp sư đến, trong cung xuất hiện yêu vật. Giờ đang truy bắt yêu nghiệt, lục soát cả hoàng cung.”

 

“Rầm!”

 

Đỗ Thiếu Lăng đập mạnh tay xuống bàn, ấm cũng đổ xuống.

 

 

 

“Chúng thật to gan! Cả hoàng cung của trẫm mà chúng dám tự tung tự tác như ! Hồi cung!”

 

Nói xong, sải bước rời .

 

Dao Cơ bên tủ y phục, ánh mắt mang chút nghi hoặc theo bóng dáng Đỗ Thiếu Lăng rời khỏi.

 

Lúc , một nam nhân mặc áo giáp thị vệ bước từ ngoài cửa, Dao Cơ, trầm giọng : “Tiểu thư cần thu dọn hành lý nữa, tự nhiên sẽ thứ hơn. Giờ theo bệ hạ hồi cung .”

 

Dao Cơ hồn, ngập ngừng một chút, giả vờ ngạc nhiên: “Hồi cung? Vừa đó… là Hoàng Thượng ?!”

 

Điệu bộ khoa trương , chẳng khác gì Vương San Nhi trong cung.

 

Người mặc áo vệ binh Long Vệ khẽ gật đầu.

 

“...”

 

“Bang!”

 

“Phịch!”

 

“Lách cách loảng xoảng!”

 

Nếu khám xét hậu cung thì thôi, nhưng một khi khám, thật sự phát hiện đồ vật cấm.

 

Nào là sách tranh d-â-m loạn cấm tuyệt đối trong cung, nào là d.ư.ợ.c phẩm chứa chu sa và đan hồng vượt liều cho phép.

 

Nào là túi gấm thêu hoa văn dung tục tiện nhắc đến, còn cả đồ ăn thức dùng lén đưa từ ngoài cung .

 

Các phi tần phát hiện vi phạm thì nhân lóc kêu trời, náo loạn cả một vùng.

 

La Đức Phương hôm nay quả thực dịp thị uy, để Hoa Tưởng Dung lên tiếng, liền mở miệng lệnh xử phạt những phi tần bình thường vốn ăn diện lòe loẹt khiến bà chướng mắt, hoặc đ-nh roi, hoặc cấm túc, hoặc trừ bổng lộc cả tháng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-241-vat-pham-vi-pham-quy-dinh.html.]

Ban đầu là nhân cơ hội trừng trị Hoa Mộ Thanh, ngờ khiến Hoa Tưởng Dung thơm lây một phen. Xem như ngoài ý niềm vui bất ngờ.

 

Những món đồ phát hiện đầu tiên đều trong các cung điện gần Dưỡng Tâm điện.

 

La Đức Phương quanh một lượt, gần như ai cũng đồ cấm phát hiện, chỉ riêng Hoa Dung Cung của Hoa Tưởng Dung là chẳng tra gì.

 

 

 

rõ ràng tin, liền hỏi viên đội trưởng Vệ quân chỉ huy: “Hoa Dung Cung thật sự khám kỹ ?”

 

Lời rõ ràng mang hàm ý nghi ngờ.

 

Thế nhưng Hoa Tưởng Dung vẫn nở nụ dịu dàng đoan trang, sang với viên đội trưởng : “Bàng Lâm, cần e dè. Bổn cung dĩ nhiên cũng giống như các vị tỷ khác, nên khám xét cẩn thận như mới đúng.”

 

Viên đội trưởng tên bàng Lâm lập tức chắp tay, nghiêm túc đáp: “Không phát hiện bất kỳ vật phẩm phạm quy nào trong Hoa Dung Cung.”

 

Sắc mặt La Đức Phương sầm , rõ ràng vui khi Bàng Lâm lên tiếng bênh vực Hoa Tưởng Dung. Trong mắt bà ánh lên tia âm u độc địa.

 

Hoa Mộ Thanh trong đám đông, ánh mắt dừng Bàng Lâm.

 

Tuổi chừng hơn ba mươi, diện mạo mấy nổi bật, chỉ vóc dáng khá cường tráng.

 

Với độ tuổi mà chỉ mới là đội trưởng một phân đội trong Ngự Lâm quân, quả thật tiền đồ mịt mờ.

 

Người như bợ đỡ La Đức Phương, ý đồ chẳng cần cũng hiểu.

 

Không vì tiền thì cũng vì… quyền.

 

Bằng , một nam nhi trai tráng như , cúi đầu hầu hạ mụ già phóng túng như La Đức Phương chứ?

 

Chẳng lẽ… là vì sắc?

 

Hoa Mộ Thanh khẽ nhếch môi, mang chút giễu cợt.

 

Ngay lúc , một đội Ngự Lâm quân khác bước .

 

Người đầu cầm theo một vật gì đó.

 

 

 

Mấy phía khiêng một đống thứ trông như củi mục, rách nát, tiến sân lớn của Khôn Ninh cung, đặt tất cả xuống đất.

 

Vương San Nhi lập tức mừng rỡ như điên.

 

Hoa Mộ Thanh thì khẽ nhướng mày, thật sự tìm .

 

Chưa kịp tên Ngự Lâm quân báo cáo, thì bên cạnh, Tưởng Vi đột nhiên run lên dữ dội, đến mức suýt vững, thở dồn dập.

 

Hoa Mộ Thanh vội đỡ lấy nàng, sang thì thấy gương mặt Tưởng Vi tái nhợt, đôi mắt dán c.h.ặ.t vật mà Ngự Lâm quân đang cầm trong tay.

 

Chính là một chiếc túi thơm của nam giới.

 

Giờ đây Hoa Mộ Thanh luyện nội lực, ngũ quan cực kỳ nhạy bén.

 

Từ xa nàng cũng thấy rõ túi thơm thêu hoa sen kết đôi, rõ ràng là vật đính ước!

 

Nàng nhanh ch.óng liếc Tưởng Vi, khẽ nhíu mày, xem là thật .

 

Trước đây khi thấy Tưởng Vi lén giấu một túi thơm của nam giới, nàng đoán rằng khi cung, lẽ Tưởng Vi trong lòng.

 

Không vì lý do gì mà ép tiến cung, thậm chí còn thị tẩm, nhưng trong lòng vẫn thể buông bỏ , mà nàng cả gan giữ vật trong cung.

 

Nếu phát hiện, chỉ Tưởng Vi mà cả nàng, Phiêu Kỵ Tướng Quân Tưởng Hách Đình cũng khó thoát khỏi tai họa.

 

Tưởng Hách Đình là cựu thuộc hạ trung thành của nàng, tuy tính tình cứng rắn nhưng là một lính hết mực trung nghĩa với triều Đại Lý.

 

Nàng chăm sóc Tưởng Vi cũng chính vì vị tướng quân , mong ông yên lòng giữ vững biên cương, để dân chúng Đại Lý rơi cảnh lầm than.

 

Nếu Tưởng Vi La Đức Phương, mụ hồ ly gài bẫy, để Tưởng Tướng quân liên lụy, thì chỉ quân quyền, mà cả biên giới Đại Lý cũng sẽ gặp nguy hiểm.

 

Hoa Mộ Thanh nhíu mày, lập tức cân nhắc đối sách.

 

 

 

Lúc , bên Ngự Lâm quân bẩm báo: “Hồi bẩm Thái Hậu, Quý phi. Trong điện Lan Hinh tìm thấy một túi thơm nam nhân, là vật cũ từ nhiều năm .”

 

Vật cũ nhiều năm ? Rõ ràng là quà mới để dâng Hoàng Thượng!

 

Ngay cả cái cớ cuối cùng cũng xóa sạch.

 

Mắt La Đức Phương bỗng sáng rực, nhưng đập mạnh tay lên thành ghế, quát lớn: “Điện Lan Hinh? Là ai? Cút đây cho ai gia!”

 

Lúc , cả Khôn Ninh Cung như chìm trong sự run rẩy, ai nấy đều nín thở dám lên tiếng, chỉ còn tiếng thút thít của mấy phi tần phạt.

 

Thấy La Đức Phương nổi giận, tất cả rùng , đồng loạt về phía Hoa Mộ Thanh.

 

Tưởng Vi lảo đảo, siết c.h.ặ.t nắm tay, đang định bước , nhưng Hoa Mộ Thanh liền nắm lấy tay nàng đang run rẩy .

 

Tưởng Vi nàng, chỉ thấy trong đôi mắt đen trong trẻo , là sự bình tĩnh lạnh lùng và điềm đạm trấn an.

 

Nỗi hoảng loạn bấy lâu cách nào giải quyết trong lòng nàng bỗng chốc xoa dịu nhiều.

 

Nàng khẽ mở to mắt, liền thấy Hoa Mộ Thanh thấp giọng nhanh: “Đừng hoảng, cách. Lát nữa nàng chỉ cần phối hợp với .”

 

Tưởng Vi há miệng : “Không , thể liên lụy đến nàng…”

 

Hoa Mộ Thanh quát khẽ: “Nàng liên lụy cả phụ nàng ? Sau lưng là Cửu Thiên Tuế, chẳng ai dám động đến .”

 

Toàn Tưởng Vi run lên, nàng khẽ nghiến răng.

 

Bên , giọng La Đức Phương càng lúc càng the thé, quát lớn: “Còn mau cút đây! Có gan chuyện đồi bại, gan nhận !”

 

 

 

Tiếng mắng mỏ quả thật chẳng khác gì mụ nữ nhân chanh chua nơi đầu phố.

 

Còn Hoa Tưởng Dung thì ung dung một bên, đưa tay nhận tách Hàm Thúy dâng lên, thong thả nhấp một ngụm.

 

Cứ như thể đang tra hỏi hậu cung, mà là đang xem trò vui.

 

Tưởng Vi liếc Hoa Mộ Thanh, khẽ gật đầu.

 

Hai cùng bước .

 

Loading...