Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 243: Bị Coi Là Yêu Quái
Cập nhật lúc: 2026-04-28 19:49:59
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoa Tưởng Dung do dự một chút, từ từ ngẩng mắt lên, đối diện ánh của Hoa Mộ Thanh.
Từng lời nàng cất lên chậm rãi, rõ ràng, tựa như tiếng vọng từ cõi âm, rít lên như oan hồn đòi mạng: "Tống Hoàng Hậu , nếu chiếc giường đó quá bảy ngày, sẽ nhập , tìm những kẻ từng hại ch-ết ... má-u trả má-u, mạng đền mạng!"
Trong đôi mắt đen thẳm sâu hun hút của nàng, chợt bùng lên cơn sóng dữ tàn độc tựa cuồng phong bão tố, như lật đổ cả trời đất!
Cơn sóng cuộn trào dữ dội, như từ vực tối tràn lên, ào ạt ập tới, nhấn chìm tất thảy!
Thế gian như hủy diệt chỉ trong chớp mắt!
"!!!"
Hoa Tưởng Dung bất giác lùi một bước, đôi mắt phượng mở to kinh hãi đến mức gần như nghẹt thở!
Hàm Thúy vội vàng bước lên phía đỡ lấy nàng, đồng thời cảnh giác về phía Hoa Mộ Thanh, nhưng chỉ thấy cúi đầu, vẫn giữ dáng vẻ ngoan ngoãn dịu dàng như ban đầu.
Hàm Thúy nhíu mày khó hiểu.
Hoa Tưởng Dung vẫn còn ngỡ ngàng, hoảng loạn xen lẫn nghi ngờ, cũng đầu về phía Hoa Mộ Thanh.
Nhíu mày định lên tiếng, thì phía , La Đức Phương vội vàng bước đến, hấp tấp hỏi: "Ngươi … Tống Hoàng Hậu thực sự báo mộng rằng nàng báo thù?!"
Hoa Mộ Thanh ‘sợ hãi’ gật đầu: "Vâng, Thái Hậu nương nương… Chính vì mà thần dám chiếc giường đó. Chỉ sợ sẽ Tống Hoàng Hậu chiếm lấy xá-c, biến thành ác quỷ đòi mạng, đến lúc gây đại họa thì muộn mất ."
Hai chữ “ác quỷ” thốt , sắc mặt La Đức Phương và Hoa Tưởng Dung đồng loạt biến đổi.
Hoa Mộ Thanh liếc cả hai bằng ánh mắt lạnh lùng, tỏ vẻ hoảng sợ, khẽ tiếp: "Chuyện thần cũng dám tự tiện xử lý, đành lén cho chiếc giường . Không ngờ nhanh như phát hiện… Là của thần , xin nương nương trách phạt. Chỉ là… xin đừng để Hoàng Thượng chuyện. Nếu kinh động Thánh giá, dù thần ch-ết vạn cũng khó mà tha thứ."
Tuyệt đối thể để Đỗ Thiếu Lăng !
La Đức Phương và Hoa Tưởng Dung đều hiểu rõ hơn ai hết, bất kể là việc gì, chỉ cần liên quan đến Tống Vân Lan, thì Đỗ Thiếu Lăng chắc chắn sẽ phát điên!
Nếu mà rằng vốn dĩ họ giăng bẫy Hoa Mộ Thanh, mà cuối cùng vì một cái giường mà lôi kéo đến cả vong linh Tống Vân Lan, thì...Đỗ Thiếu Lăng tuyệt đối sẽ quan tâm lời Hoa Mộ Thanh là thật giả.
Chiếc long sàng chỉ là chuyện nhỏ, Tống Vân Lan mới là điểm mấu chốt trong lời của Hoa Mộ Thanh.
Một khi Đỗ Thiếu Lăng Hoa Mộ Thanh long sàng mộng thấy Tống Vân Lan, cơn thịnh nộ của sẽ chỉ trút lên đầu Hoa Mộ Thanh, e rằng ngay cả một vị Thái Hậu và một vị Quý phi cũng khó thoát khỏi họa lớn!
Đến lúc đó… thật sự sẽ mất nhiều hơn !
Lần đầu tiên từ đến nay, hai họ cùng một chiến tuyến.
Họ liếc một cái.
La Đức Phương dịu giọng : "Đã như , thì cũng trách ngươi. Ngươi tháo chiếc long sàng , chẳng cũng là vì suy nghĩ cho Hoàng Thượng ? Không cần quỳ nữa, mau dậy ."
Dù thế nào nữa, cũng tuyệt đối thể để Hoa Mộ Thanh nhắc chuyện về Tống Hoàng Hậu. Nếu để Đỗ Thiếu Lăng khi hồi cung, cơn giận ai thể gánh nổi!
Tâm tư của La Đức Phương lúc , rõ ràng là chuyện chiếc long sàng êm cho qua.
Hoa Mộ Thanh dĩ nhiên hiểu rõ ý bà .
Chuyện kiếp của nàng ở hậu cung, ai dám nhắc tới, nhưng nàng cũng ngờ rằng nay nó trở thành điều cấm kỵ đến mức .
Chỉ cần nàng nhắc đến, ngay cả La Đức Phương, khí thế hùng hổ và Hoa Tưởng Dung, kẻ quyết tâm lấy mạng nàng cũng đồng loạt lùi bước, tránh né chuyện phá hỏng long sàng!
Nàng nghĩ ngợi một chút, liền hiểu .
Hai , chỉ e vẫn còn chiêu đang giấu.
Còn bên , Vương San Nhi thấy La Đức Phương và Hoa Tưởng Dung chỉ vì một giấc mộng hoang đường mà Hoa Mộ Thanh , nhẹ nhàng bỏ qua cho nàng liền lập tức la lớn: "Thái Hậu nương nương, Quý phi nương nương, tự ý hỏng long sàng là tội lớn! Không thể vì nàng ăn bừa bãi mà dễ dàng bỏ qua như ! Chuyện nhất định tấu trình lên Hoàng Thượng, để Hoàng Thượng tự trách phạt!"
Còn để Đỗ Thiếu Lăng chuyện ?!
La Đức Phương lập tức sang trừng mắt lạnh lùng cái nữ nhân ngu ngốc , mắng: "Chẳng qua cũng chỉ là một cái giường mà thôi, Hoàng Thượng nhỏ nhen đến mức đó?! Huống hồ cũng chỉ là vật vô tri vô giác, chẳng trọng tội gì! Phạt Mộ Quý Nhân cấm túc hai tháng là đủ , hà tất vì việc nhỏ nhặt mà quấy rầy Hoàng Thượng! Ngươi là phi tần, nghĩ cho Hoàng Thượng chút nào hả?"
Vương San Nhi La Đức Phương mắng cho một trận, khuôn mặt xinh lập tức đỏ trắng.
Thấy ánh mắt châm chọc lạnh nhạt từ những xung quanh, lòng nàng càng thêm khó chịu.
Vừa định mở miệng phản bác vài câu, thì Hoa Tưởng Dung cũng lên tiếng: "Muội , việc quản lý hậu cung, dường như vẫn tới lượt lên tiếng thì ?"
Vương San Nhi chạm ánh mắt của Hoa Tưởng Dung.
Rõ ràng lời thì nhẹ nhàng, nhưng… nàng cảm thấy như rơi hầm băng lạnh buốt.
Đôi mắt nàng trừng to, sợ hãi.
La Đức Phương lúc đầu hỏi vị pháp sư Tát Mãn vẫn bên xá-c sói má-u: "Pháp sư Tát Mãn, hậu cung cũng lục soát hết , vẫn tìm thấy vật ô uế dùng để nguyền rủa. Chẳng lẽ, thứ đó… trong cung?"
Tát Mãn khẽ nở một nụ bí hiểm, lắc đầu: “Xem yêu vật đạo hạnh cao, cách che giấu phận. Thái Hậu, hãy để bần đạo thêm một pháp sự nữa. Lần , nhất định sẽ tìm yêu vật đó hóa thành gì, đang ẩn náu nơi !”
La Đức Phương mừng rỡ, liên tục gật đầu: “Tốt! Tốt lắm! Vậy thì phiền pháp sư thêm một trận pháp sự nữa cho ai gia!”
Tát Mãn liếc ánh mắt tà ác về phía Hoa Mộ Thanh lúc dậy, ánh mắt lộ rõ vẻ tham lam, đó xoay vội vã bắt đầu sắp đặt pháp sự nữa.
Hoa Tưởng Dung sang Hoa Mộ Thanh, liên tục thoát khỏi bao nhiêu âm mưu hiểm độc, nét mặt nàng càng thêm nhu hòa, dịu dàng, nhưng sâu trong đáy mắt đầy tính toán.
Lần , Tát Mãn lấy một la bàn.
loại tròn thông thường, mà là một chiếc la bàn hình thoi, từ chất liệu kỳ lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-243-bi-coi-la-yeu-quai.html.]
Bên trong một cây kim chỉ màu đỏ.
Lúc đầu vẫn còn yên tĩnh bất động, nhưng ngay khi Tát Mãn đặt lòng bàn tay, nó liền run lên kịch liệt, như thể một luồng sức mạnh vô tướng chấn động.
Cảnh tượng khiến các phi tần xung quanh kinh hồn bạt vía, đồng loạt mở to mắt, nín thở theo dõi.
Chỉ Hoa Mộ Thanh là khẽ nhạt, nàng từng ở trong cung, sớm thấy qua những trò lừ-a bịp như thế của Tát Mãn.
Chẳng qua chỉ là dùng nam châm mạnh, khiến kim chỉ bằng sắt hút loạn lên mà thôi.
Biết rõ gã ngu ngốc bao năm qua vẫn dùng chiêu cũ rích để lừ-a , Hoa Mộ Thanh chuẩn từ .
Nàng khẽ gật đầu với Tố Cẩm, cải trang cung nữ, đang lẫn trong đám phi tần phía .
Tố Cẩm lập tức móc cục nam châm lớn giấu sẵn trong , giấu phía , từ từ bước về phía Dưỡng Tâm điện.
Tát Mãn lầm rầm một tràng chú ngữ khó hiểu, ngầm điều khiển cây kim đỏ dần dần về phía Hoa Mộ Thanh, chân cũng từng bước tiến tới chỗ nàng.
La Đức Phương hưng phấn đến trợn to mắt, nữ nhi của nữ nhân đó, hôm nay sẽ ch-ết tay bà ! Ha ha ha! Ch-ết ! Đồ tiện nhân, để ngươi tận mắt thấy nữ nhi ngươi ch-ết t.h.ả.m thế nào hôm nay!
Hoa Tưởng Dung cũng khẽ nở nụ , ánh mắt liếc về phía cái hộp cung nhân bưng nụ càng thêm sâu thẳm.
"Là ngươi!"
Tát Mãn đột ngột chắn mặt Hoa Mộ Thanh, ánh mắt tà dị kiềm mà chằm chằm nàng: “Chính ngươi là yêu vật!”
Cả đám sắc mặt đại biến, trừ Tưởng Vi, tất cả đều lùi khỏi Hoa Mộ Thanh ba thước!
La Đức Phương còn kinh hãi hét lớn: “Pháp sư! Ngươi Mộ Quý Nhân là… yêu vật?!”
Pháp sư Tát Mãn gật đầu chắc nịch: “Không sai! Chính là nàng ! La bàn trừ yêu , rõ ràng đang chỉ thẳng ngươi!”
Mọi , quả nhiên đúng là như ! Chiếc la bàn màu đỏ nghi ngờ gì đang chỉ thẳng Hoa Mộ Thanh!
Lập tức mấy kìm kêu lên khe khẽ.
Vương San Nhi thì nhanh ch.óng chớp lấy cơ hội, hô lớn: “Thảo nào diện mạo yêu mị như hồ ly, thì là yêu quái hóa thành! Pháp sư, mau bắt lấy nàng !”
La Đức Phương cũng hét lớn: “Yêu vật! Ngươi dám tới hậu cung triều Đại Lý để mê hoặc lòng ! Pháp sư Tát Mãn, gi-ết nàng ! Mau gi-ết nàng !”
Bà đương nhiên là nữ nhi của nữ nhân luôn cao hơn ch-ết!
pháp sư nỡ xuống tay với một mỹ nhân quốc sắc thiên hương thế . Hắn lập tức , hành lễ với La Đức Phương, nghiêm túc thưa: “Thái Hậu, loại yêu vật như thế , dù gi-ết cũng thể tái sinh. Chi bằng giao nàng cho thảo dân, để thảo dân đưa nàng về bộ tộc, dùng lửa thiêu tế trời, vĩnh viễn để nàng hại nữa!”
Nghe thì thật là nghĩa khí ngút trời, như thể vì trăm họ mà lo nghĩ!
thực chất là thiêu sống nàng!
Hoa Mộ Thanh đang định lên tiếng, thì bất ngờ thấy bên ngoài Khôn Ninh Cung tiếng bước chân gấp gáp của ít nhất vài chục đang nhanh ch.óng tiến .
Tai nàng nhạy bén, lập tức nhận đầu, chính là Đỗ Thiếu Lăng!
Tốt lắm!
Cuối cùng cũng đến !
Nàng lập tức điều chỉnh nét mặt, nhanh ch.óng bước ngoài, quỳ sụp xuống, giọng mềm mại mang theo uất ức và sợ hãi xen lẫn tiếng , khẩn cầu từng tiếng: “Thái Hậu nương nương, thần hồ ly tinh, cầu xin … đừng thiêu ch-ết thần … thần ch-ết…”
Hành động bất ngờ của nàng khiến La Đức Phương giật .
Đang định lên tiếng, thì Vương San Nhi là gần nhất nhảy , chút nể nang mà nhạo: “Yêu vật nhà ngươi! Thấy vạch trần liền cầu xin tha mạng ? Khi ngươi dụ dỗ Hoàng Thượng, nghĩ đến ngày hôm nay?! Pháp sư, mau thiêu ch-ết ả !”
Quả đúng là “ thể mặt mà bắt hình dong”.
Bề ngoài rõ ràng là một thiếu nữ yếu ớt yểu điệu, thế mà vì ghen tị trở nên độc ác méo mó đến mức .
Hoa Mộ Thanh rơi nước mắt, run rẩy, sang cầu xin Hoa Tưởng Dung: “Quý phi nương nương, mà… hồ ly tinh… thực sự mưu cầu điều gì, cầu xin … chỉ một chỗ nương thôi… đừng thiêu ch-ết … từng hại ai, cũng hại ai mà…”
Lời của Hoa Mộ Thanh, tầng tầng lớp lớp, hàm ý sâu xa.
Hoa Tưởng Dung đến đây cảm thấy gì đó , mỉm dịu dàng định lên tiếng thoái thác. bên cạnh, La Đức Phương quát lớn đầy uy nghiêm: "Người ! Mau bắt yêu vật cho ai gia!"
Bàng Lâm lập tức tiến lên.
Hoa Mộ Thanh vội vàng né tránh , Bàng Lâm liền đuổi theo, nhưng hiểu , nhất thời thể khống chế nàng!
Trong lúc hai giằng co, bất ngờ, Hoa Mộ Thanh giật mạnh tay áo của Bàng Lâm, kéo một vật từ trong túi tay áo của !
Mọi thấy vật , đồng loạt biến sắc—
Thì đó là một chiếc yếm nữ nhân!
Lại còn là một chiếc yếm lụa đỏ tươi thêu hoa vô cùng diễm lệ!
Bàng Lâm chau mày, còn kịp hiểu chuyện gì xảy .
Hoa Mộ Thanh như thể bỏng tay, lập tức ném chiếc yếm xa, để lộ rõ hình thêu phượng hoàng bằng chỉ vàng ở mặt của yếm.
Cả hậu cung lặng ngắt như tờ…
Bởi vì, ngoại trừ Tống Hoàng Hậu qua đời, thì chỉ một duy nhất trong cung phép sử dụng đồ vật hoa văn phượng hoàng bằng chỉ vàng như thế.
Có thốt lên đầy kinh hãi: "Đây chẳng là của Thái Hậu nương nương …!"