Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 260: Cú Tát Trời Giáng
Cập nhật lúc: 2026-05-02 19:31:56
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nỗi đau từ cú giẫm lên của vó ngựa như dự đoán... hề xảy đến.
Tiểu Trác T.ử mở mắt , liền thấy giữa trung, một bóng áo choàng tím xoay tròn như đóa yêu liên, trong đó là một đóa nh** h** mềm mại mảnh mai bao bọc bên trong.
Theo gió mà lượn xuống, lơ lửng mấy vòng, đáp nhẹ xuống lưng một con ngựa đen trán trắng, vóc dáng vô cùng xuất chúng.
Tiểu Trác T.ử thở phào nhẹ nhõm, nhưng còn kịp kinh ngạc...thì liền thấy từ lưng ngựa đen , tay áo rộng màu tím bất ngờ hất về phía như mây cuộn.
Rõ ràng là mềm mại phiêu diêu, mà mang theo một luồng cuồng phong mãnh liệt như lật sông dời biển, x.é to.ạc khí, lao tới như d-ao bén!
Hắn hoảng sợ vội giơ tay lên chắn.
Không ngờ cơn cuồng phong như linh khí, lướt qua , chia hai luồng...
Đâ-m thẳng về phía !
“Á!”
“A!!”
Hai tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên.
Tiểu Trác T.ử đầu .
Chỉ thấy Lâm Vũ Kiệt đ-ánh bật lùi mấy bước, khóe miệng rỉ má-u.
Con ngựa đỏ thẫm suýt nữa giẫm lên Hoa Mộ Thanh cũng chưởng phong đ-ánh trúng, ngã lăn đất!
Người nữ nhân mặc trang phục cưỡi ngựa đỏ rực mang phong cách dân tộc, từ ngựa ngã lăn xuống, t.h.ả.m hại kêu gào!
Nàng lập tức bật dậy, màng bụi đất , giận dữ hét về phía đang con ngựa đen: “Ngươi là ai! Lại dám vô lễ với bản cách cách! Mau quỳ xuống cho !”
Người lưng ngựa, Mộ Dung Trần, khóe môi nhếch lên đầy lạnh lùng, cúi đầu liếc Hoa Mộ Thanh đang nhíu mày.
Sau đó ánh mắt lướt sang cô nương dân tộc trong bộ y phục đỏ, giọng đầy khinh thường: “Ngươi là thứ gì, dám bắt Bổn Đốc quỳ ngươi?”
Cô nương áo đỏ ngẩng đầu đầy kiêu ngạo, chút khách khí: “A mã của là thủ lĩnh Kim tộc, là nữ nhân út của ông , cách cách Mộc Đóa của Kim tộc! A mã là nghĩa của hoàng đế các ngươi, ngươi vô lễ với tức là vô lễ với hoàng đế! Mau xuống ngựa xin !”
“Hừ.”
Mộ Dung Trần bật khinh miệt.
Sự thờ ơ đầy mỉa mai khiến gương mặt tự xưng là Mộc Đóa đỏ bừng vì tức giận!
Nàng vung roi trong tay, chỉ thẳng Mộ Dung Trần: “Ngươi là cái thứ gì mà dám ngông cuồng như thế!”
Mộ Dung Trần nhướng mày, nhạt: “Ngông cuồng? Bổn Đốc thấy thật sự ngông cuồng là ngươi mới ! Trong trường săn mùa thu mà dám thả ngựa chạy loạn như thế.”
Mộc Đóa trong lời của ẩn ý, ánh mắt đảo một vòng, liếc Hoa Mộ Thanh đang Mộ Dung Trần ôm c.h.ặ.t trong lòng, liền tỏ vẻ khinh thường mà : "Ồ, thì ngươi mặt là để bảo vệ cô nương trong lòng . Sao , chẳng lẽ nàng là tình nhân của ngươi?"
Lời quả thật độc địa.
Hoa Mộ Thanh vốn là phi t.ử của Đỗ Thiếu Lăng, mà Mộc Đóa dám nàng tư thông với Mộ Dung Trần.
Nếu là khác cứu nàng thì e rằng thanh danh nàng hủy hoại một nữa .
Mộ Dung Trần cúi đầu liếc tiểu cô nương trong lòng , chỉ thấy nàng vẫn cau mày, lời nào, rõ thấy lời Mộc Đóa .
Hắn liếc mắt Mộc Đóa đầy giễu cợt, càng đậm, liền siết c.h.ặ.t Hoa Mộ Thanh hơn, ôm nàng một cách ngang tàng, nhếch môi lạnh: "Dù là tình nhân thì ngươi định gì ?"
Mộc Đóa ngờ thể phóng túng đến mức !
Lý do nàng hãm hại Hoa Mộ Thanh là vì nàng cũng bước chân hậu cung!
Nàng ngưỡng mộ phong thái thoát tục của Đỗ Thiếu Lăng, từ lâu ghen ghét Hoa Tưởng Dung – kẻ Đỗ Thiếu Lăng sủng ái độc nhất.
Nào ngờ gần đây thường đồn rằng Đỗ Thiếu Lăng đang ý sủng ái một nữ t.ử tên là Mộ Thanh!
Hôm nay khỏi bãi săn, trông thấy nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành của nàng , lòng càng thêm phục!
Thế là nhân cơ hội cưỡi ngựa, nàng toan giẫm ch-ết yêu nữ một cách “vô tình”!
Nào ngờ một nam nhân còn tuấn mỹ hơn cứu mất!
Cơn giận trong lòng bốc lên ngùn ngụt, nàng liền vu khống Hoa Mộ Thanh để khiến Đỗ Thiếu Lăng chán ghét nàng.
Cho dù thể khiến Đỗ Thiếu Lăng ruồng bỏ nàng , thì cũng khiến Mộ Thanh mất mặt, cúi đầu mặt !
Thế nhưng, Mộ Thanh từ đầu đến cuối hề phản ứng, còn để nam nhân công khai ôm ấp bảo vệ chút kiêng dè khiến nàng tức đến mức nổ tung!
Vừa Mộ Dung Trần , nàng liền lớn đầy châm biếm: "Tình nhân? Ta thấy rõ ràng nàng ăn mặc như phi t.ử hậu cung, ngươi còn dám là tình nhân? À, hiểu , các ngươi tư thông với , hôm nay bản cách cách bắt gặp đúng ? Ha ha, còn tưởng triều Đại Lý các ngươi nghiêm khắc lắm, hóa cũng trơ trẽn như thế..."
"Chát!"
Mặt Mộc Đóa nghiêng hẳn sang một bên.
Ngây trong chốc lát, nàng mới nhận , tát một cái!
Hơn nữa, là nam nhân tuấn tú, vẻ tà mị lưng con ngựa đen , cách một xa như thế thể tát trúng nàng!
Cơn đau khiến nàng suýt chút nữa thì ngất xỉu tại chỗ.
Không thể tin nổi, nàng phắt đầu , hét lên: “Ngươi dám đ-ánh !!”
Mộ Dung Trần lạnh lùng liếc nàng một cái, giọng nhàn nhạt: “Cách cách Mộc Đóa của Kim tộc, tại săn trường hoàng gia thả ngựa càn, ý mưu hại Mộ Tần. Phạt tát năm mươi cái.”
Sắc mặt Mộc Đóa lập tức đổi, gào lên: “Ngươi dám!”
Mộ Dung Trần chẳng buồn liếc thêm một cái, chỉ tiếp: “Thêm nữa, lập tức báo việc hôm nay cho thủ lĩnh Kim tộc, yêu cầu ông đích đến diện thánh tạ tội.”
“Rõ!” – Quỷ Nhị nhận lệnh rời .
Mộc Đóa trợn tròn mắt: “Ngươi quá đáng ! Ngươi là cái thá gì mà dám tùy tiện trách phạt A mã của ! Ta gặp Hoàng đế các ngươi! Ta tố cáo ả tiện nhân mà sủng ái , xem rốt cuộc là yêu tinh vô liêm sỉ đến mức nào—”
“Chát!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-260-cu-tat-troi-giang.html.]
Lại một cái tát giáng xuống.
Mộc Đóa lập tức phun một ngụm má-u.
Mộ Dung Trần lười biếng thu tay , ánh mắt chuyển sang Lâm Vũ Kiệt.
Lâm Vũ Kiệt ho khan một tiếng, lập tức đầu , như hề nhận cú đ-ánh suýt lấy mạng khi nãy.
Ông hiệu cho binh sĩ thả Xuân Hà , vội vã rời , dáng vẻ hết sức chán nản và bối rối.
Mộ Dung Trần thu ánh mắt, khẽ giật dây cương.
Con ngựa đen tuyền với vầng trán trắng như tuyết lập tức chậm rãi cất bước, chở theo Mộ Dung Trần và Hoa Mộ Thanh thong thả rời khỏi nơi đó.
Mộc Đóa ôm mặt, đột nhiên gào lên, giận dữ giơ roi định đuổi theo Mộ Dung Trần nhưng Quỷ Tam ngăn .
“Mời cho, cách cách.”
Giả thái giám lâu, Quỷ Tam cũng học cái giọng điệu chua ngoa mỉa mai trong cung.
Mộc Đóa tức đến giậm chân thình thịch, hung dữ trừng mắt Quỷ Tam: “Các ngươi cứ đợi đấy! Ta sẽ mách với hoàng đế của các ngươi, để xem cái thứ yêu phụ vô liêm sỉ mà sủng ái là hạng gì!”
Nói xong, nàng xoay bỏ chạy!
Quỷ Tam bĩu môi, đầu , thấy Xuân Hà đang xoa cổ tay, liền hỏi: “Không chứ?”
Xuân Hà lắc đầu, ánh mắt về phía Mộ Dung Trần dắt Hoa Mộ Thanh rời , phần lo lắng: “Tâm trạng của điện hạ... dường như .”
Quỷ Tam cũng theo, bất đắc dĩ lắc đầu: “Chuyện chỉ mới bắt đầu thôi. Mấy ngày tới chắc chắn sẽ còn nhiều rắc rối, chúng đều cẩn thận.”
Xuân Hà gật đầu, cùng Quỷ Tam về lều của Hoa Mộ Thanh.
__
“Rào rào…”
Sau khi thúc ngựa lao , Mộ Dung Trần buông lỏng dây cương, mặc cho tuấn mã đưa họ rời khỏi bãi săn, chạy thẳng đến một bãi cỏ dại bên dòng suối róc rách.
Hắn tung xuống ngựa, bế Hoa Mộ Thanh xuống theo. Thế nhưng, nàng, thấy đôi mày nhỏ vẫn còn nhíu c.h.ặ.t.
Hắn nhịn bật : “Sao , càng lúc càng khó chịu ? Vẫn còn giận ?”
Không ngờ, Hoa Mộ Thanh bỗng ngẩng đầu : “Sao đến đây?”
Mộ Dung Trần nhướn mày: “Bổn Đốc thể đến ?”
Hoa Mộ Thanh khẽ cau mày sâu hơn, rõ ràng là hề vui mừng vì sự xuất hiện của .
Ánh mắt Mộ Dung Trần chợt tối , lạnh len lỏi, nhưng khóe môi cong lên một nụ khó đoán: “Sao nào, Bổn Đốc đến phiền nàng hầu hạ long sàng, ngươi lỡ mất cơ hội quyến rũ Hoàng Thượng? Nếu thì… để Bổn Đốc tiễn nàng …”
“Thương thế của khỏi ?”
Hoa Mộ Thanh đột ngột ngắt lời .
Mộ Dung Trần sững hiếm hoi, dường như suy nghĩ một chút mới nhận vì ban đầu nàng tỏ vui.
Thì nàng đến trường săn vì sợ phá hỏng kế hoạch gì.
Mà là vì… thương thế của ?
Nụ môi đổi, nhưng ánh mắt sáng lên như ánh giữa đêm: “Tiểu Hoa Nhi Bổn Đốc thương?”
Hoa Mộ Thanh lập tức như thể một tên ngốc: “Lần tuy giải độc, nhưng phát tác hàn độc, trong vốn suy kiệt, thương thế lành. Vài hôm còn đến cung , bảo xoa bóp vai cho , nhưng để giúp hành khí hoạt huyết. Ta đoán thương thế của chắc vẫn thể vận dụng nội lực. Vậy mà …”
Vì cứu nàng mà dùng nội lực…vì bênh vực nàng mà tiếp tục dùng đến nội lực.
Chính vì thế mà nàng mới tức giận.
Mộ Dung Trần dáng vẻ giận dữ của nàng, khuôn mặt vốn lạnh lùng tà mị dâng lên một nét diễm lệ ma mị, như đóa mạn đà la đỏ rực nở giữa biển má-u.
Hắn khẽ , đưa tay nâng cằm nàng lên: “Sao thế, lo cho Bổn Đốc đến ?”
Lo cái đầu ngươi !
Hoa Mộ Thanh hất tay , xoay , lục lọi trong túi áo, móc một túi hương. Nàng , chỉ nhét thẳng tay : “Cầm lấy, bên trong là d.ư.ợ.c thảo an thần dưỡng khí, đeo thường xuyên sẽ giúp phục hồi nội lực.”
Mộ Dung Trần khẽ nhướng mày, cúi đầu thì thấy túi hương là những đường thêu xiêu vẹo kỳ quặc, đóa sen chín cánh vốn nên đẽ, mà thêu thành như... cỏ đuôi ch.ó.
Khóe mắt giật nhẹ: “Nàng thêu ?”
Hoa Mộ Thanh mặt đỏ bừng, nhưng vẫn ưỡn cổ cứng giọng: “Sao? Không thì trả đây!”
Nói vươn tay định giật .
Mộ Dung Trần bật , xoay cổ tay né tránh, một tay giữ đầu nàng , tay nhét túi hương ngự-c áo: “Đã tặng cho Bổn Đốc thì là của Bổn Đốc, chuyện đòi .”
Hoa Mộ Thanh trợn mắt, hất tay , phịch xuống bãi cỏ bên cạnh, dòng suối nhỏ mặt lấp lánh ánh vàng nắng chiều.
Nàng mím môi, khẽ : “Lần Hoa Tưởng Dung chắc chắn sẽ tay với , sớm đoán . Cũng chuẩn sẵn , ... đến cũng chẳng .”
Mộ Dung Trần cũng xuống bên nàng, co một chân lên, tay đặt hờ lên đầu gối, dáng vẻ nhàn nhã, ung dung mà vẫn toát lên khí chất cao quý, thanh nhã.
Hắn nghiêng đầu liếc Hoa Mộ Thanh, nắng thu dịu dàng, gương mặt nàng dần dần rũ bỏ vẻ non nớt, hiện rõ nét quyến rũ khiến thể rời mắt.
Hắn bật khẽ, giọng thấp trầm: “Đừng tự đa tình. Lần thu săn , Bổn Đốc còn việc khác .”
Hoa Mộ Thanh im lặng một lúc, gật đầu: “Ừ.”
Mộ Dung Trần khẽ , : “Ba ngày nữa, Đỗ Thiếu Lăng nàng hầu hạ qua đêm ở Điện Thang Tuyền?”
Hoa Mộ Thanh gật đầu: “Điện hạ hẳn cũng sớm ?”
Mộ Dung Trần phủ nhận, chỉ cong môi : “Lần nàng định trốn tránh bằng cách gì đây?”
Lần đầu thể là ngẫu nhiên, hai vẫn thể viện cớ là trùng hợp. nếu là ba, bốn, về nữa…thì sẽ lấy lý do gì để thoát ?