Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 44: Triệu Chứng

Cập nhật lúc: 2026-02-26 05:25:48
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6jTbQune

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thái Phó phu nhân vốn nhút nhát, dọa đến tái mặt, vội vàng cúi đầu xin rối rít, mạnh tay kéo Trương Nghi tận chỗ cuối cùng!

 

Trương Nghi tức đến mức giậm chân thình thịch.

 

Cuối cùng tai mắt cũng yên tĩnh, Hoa Mộ Thanh mỉm sang với Quốc Công phu nhân: “Đây là triệu chứng thường gặp ở nữ nhân, chỉ cần giữ tâm bình lặng, kiên nhẫn vượt qua vài năm là thôi.”

 

Quốc Công phu nhân dịu dàng hỏi : “Vài năm ? Hoa Nhị tiểu thư dường như am hiểu những triệu chứng thì ?”

 

Hoa Mộ Thanh giấu giếm, khẽ gật đầu: “Vâng. Khi còn ở nhà, mấy thím trong viện cũng từng gặp tình trạng tương tự, nên xem kỹ ghi chép y thuật.”

 

 

 

Sự thật là, ngoài những kỹ năng xử lý chấn thương mà nàng học khi lăn lộn nơi sa trường, phần lớn kiến thức y thuật của nàng đều đến từ thời gian khi cung. Những ngày dài đằng đẵng việc gì , bảo vệ đứa con của , cũng như để ứng phó với những âm mưu trong cung, nàng đặc biệt học thêm y thuật.

 

Kiếp , nàng từng tuyển một nữ t.ử am hiểu y thuật, nuôi dạy thành “Ám Phượng” — một là hộ vệ, là thầy t.h.u.ố.c, dạy nàng y thuật.

 

Nữ t.ử đó những kiến thức khác biệt với y thuật thông thường ở triều Đại Lý.

 

Hoa Mộ Thanh vẫn còn nhớ, lúc dạy nàng mấy từ nàng chẳng hiểu: nào là “Trung y”, “Tây y”, “kết hợp Đông Tây y”...

 

Vốn dĩ nàng còn định học thêm nhiều nữa, nhưng ngờ, một ngày nọ, Ám Phượng đột ngột rơi xuống Thái Dịch Trì trong ngự hoa viên, từ đó biến mất tung tích.

 

Sự mất tích của đó, đến giờ vẫn là một bí ẩn trong lòng Hoa Mộ Thanh.

 

Tuy , y thuật mà để thì chân thực và hữu ích.

 

Bây giờ, khi thể bộc lộ võ công, thì việc dùng y thuật công cụ bảo vệ bản cũng là một lựa chọn tồi.

 

Quốc Công phu nhân xong, mỉm gật đầu: “Hoa Nhị tiểu thư quả thật là tinh tế và nhân hậu. Vậy là chứ?”

 

Không ngờ, Hoa Mộ Thanh khẽ lắc đầu: “Phu nhân đừng vội mừng. Kinh nguyệt chỉ là chuyện thường tình, nhưng còn một điểm nữa.”

 

 

 

Triệu thị định nhường chỗ cho Bàng phu nhân đang vẻ sốt ruột chờ, nhưng thì đành , hỏi: “Còn một điểm nữa ?”

 

Hoa Mộ Thanh lúc dậy, đưa mắt quanh, đó chỉ về phía bức bình phong nơi Trưởng Công Chúa đang : “Xin phu nhân vui lòng bước sang bên .”

 

Quốc Công phu nhân là hiểu ngay đây là chuyện tế nhị, liền mỉm dậy, theo nàng đến bức bình phong.

 

Trưởng Công Chúa vốn dĩ tò mò từ , cũng bước theo .

 

Ngoảnh thì thấy, ngay cả Bàng phu nhân cũng sốt ruột theo luôn.

 

Chỉ còn một vòng ở bên ngoài, tròn mắt ngó , cố gắng lắng từng chút một.

 

Trước mặt là những địa vị cao quý trong triều Đại Lý cùng cả Công Chúa, Hoa Mộ Thanh cũng vội vàng, chỉ khẽ mỉm với Quốc Công phu nhân nhẹ giọng : “Xin phu nhân đừng trách, Mộ Thanh cần… kiểm tra phần ngự-c của phu nhân.”

 

Sắc mặt lập tức đồng loạt biến đổi.

 

Dù Quốc Công phu nhân hiền hậu đến , thì với ch* k*n đáo thế , thể để khác tùy tiện chạm .

 

Bàng phu nhân thẳng tính, thấy Quốc Công phu nhân vẻ ngại ngùng, khó xử, đồng ý thì sốt ruột hỏi ngay: “Vì kiểm tra chỗ đó?”

 

Người bên ngoài chỉ câu hỏi lớn tiếng thì càng thêm tò mò.

 

Trưởng Công Chúa cũng chăm chú Hoa Mộ Thanh.

 

Hoa Mộ Thanh mỉm nhẹ nhàng, dịu giọng giải thích: “Nếu Mộ Thanh chẩn đoán nhầm, thì ngoài triệu chứng tức ngự-c khó thở, mỗi đến kỳ kinh, ngự-c của phu nhân hẳn cũng thường xuyên đau nhói, đến mức lớp áo lót mỏng chạm cũng khiến chịu nổi, đúng chứ?”

 

Khuôn mặt luôn giữ nụ ôn hòa của Triệu thị cuối cùng cũng biến sắc.

 

 

 

Bà kinh ngạc và sửng sốt Hoa Mộ Thanh.

 

Một lát , mặt đỏ bừng, khẽ gật đầu: “ .”

 

Ánh mắt Hoa Mộ Thanh vẫn bình thản, dịu dàng như nước: “Vì thế, Mộ Thanh mới cần kiểm tra một chút, để x-ác nhận xem triệu chứng đúng như Mộ Thanh suy đoán , từ đó mới thể kê đơn t.h.u.ố.c phù hợp.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-44-trieu-chung.html.]

Căn bệnh , dù triệu chứng rõ ràng, nữ nhân cũng khó để mở miệng , càng thể để những đại phu là nam nhân chẩn đoán .

 

chẩn đoán bệnh, thì cũng thể nào tiến hành kiểm tra theo cách như thế .

 

Trưởng Công Chúa thấy Quốc Công phu nhân đỏ bừng mặt vì hổ, mà Hoa Mộ Thanh vẫn giữ vẻ bình tĩnh như chuyện gì xảy .

 

Bỗng Công Chúa lạnh nhạt lên tiếng: “Hoa Nhị tiểu thư là một cô nương xuất giá, thể kiêng kỵ gì như ?”

 

Quả thật, lời cũng sai.

 

Bàng phu nhân từ sớm nhận điều .

 

Hoa Mộ Thanh chỉ khẽ cúi mắt mỉm : “Từ nhỏ quen hầu hạ mẫu ở nhà. Hơn nữa, chuyện vốn là cứu giúp đời, nếu vì kiêng kỵ mà bỏ qua, thì Mộ Thanh cũng nên chút y thuật gì.”

 

Nói đến đây, nàng c.ắ.n môi, tỏ vẻ hối hận: “Chỉ tiếc khi đó y thuật còn nông cạn, khiến mẫu sớm rời cõi thế. Nếu là bây giờ, e rằng mẫu còn thể sống thêm vài năm nữa.”

 

Mắt nàng đỏ hoe, quỳ xuống mặt Trưởng Công Chúa và Quốc Công phu nhân: “Mộ Thanh chỉ một lòng cứu , ý gì khác. Nếu điều gì khiến Công Chúa và phu nhân vui, Mộ Thanh xin chịu trách phạt, mong lượng thứ.”

 

Quốc Công phu nhân lập tức đỡ nàng dậy: “Không cần như . Tấm lòng của nàng, hiểu rõ. Chỉ là nhất thời kịp tiếp nhận, thể trách nàng .”

 

Bàng phu nhân ở bên cạnh cũng gật đầu tán thưởng: “Không ngờ đứa nhỏ khí khái như , đến cả và Công Chúa điện hạ cũng bằng.”

 

Sắc mặt Trưởng Công Chúa lúc sáng lúc tối, một lúc lâu mới gật đầu: “ , đứa trẻ .”

 

 

 

Phải chăng vì thế mà Mộ Dung Trần mới cố tình đưa nàng đến mặt bà?

 

Thấy nàng mặc bộ váy , yên lặng mặt

 

Bỗng dưng bà nhớ đến năm xưa, từng vẽ từng nét hoa văn bộ y phục một cách tỉ mỉ, chăm chú bao.

 

Năm tháng trôi qua, tình cảm cũng phai nhạt theo.

 

Chỉ còn bà cô đơn một , thời gian mài mòn đến tơi tả.

 

Thế nhưng, giữa ánh nắng chan hòa thế , Quốc Công phu nhân vẫn thể để lộ phần kín đáo đó, chỉ do dự một chút lên tiếng: “Hoa Nhị tiểu thư, nếu chê, ngày mai… thể mời nàng đến phủ một chuyến ?”

 

Ý rõ ràng là khám riêng .

 

Hoa Mộ Thanh đương nhiên đồng ý, mỉm gật đầu.

 

Bên cạnh, Bàng phu nhân thấy liền vội vàng bước đến, nắm tay Hoa Mộ Thanh, hạ giọng :

“Bọn họ còn đợi đến ngày mai, chứ thì chờ nổi . Tiểu nha đầu, nãy con chuyện nguyệt sự , mỗi mỗi kiểu, thì …”

 

Nói đến đây, bà cũng cảm thấy ngượng ngùng vô cùng.

 

Ngay cả Quốc Công phu nhân cũng bật trêu ghẹo: “Tỷ tỷ , cứ tưởng chị mặt dày lắm chứ, ngập ngừng nên lời ?”

 

Bàng phu nhân liếc bà một cái, đẩy nhẹ: “Đi , đừng phá rối!”

 

Nói liền kéo Hoa Mộ Thanh xa một chút, thì thầm: “Nàng bắt mạch cho xem ?”

 

thì... chuyện như , bà tuổi, thậm chí sắp cháu, thực sự khó mà mở miệng nổi.

 

Hoa Mộ Thanh vội bắt mạch, chỉ thấy bên Trưởng Công Chúa cùng Quốc Công phu nhân từ bình phong trở .

 

Nàng mới khẽ , nhỏ giọng hỏi: “Phu nhân gần đây là nguyệt sự hầu như ngừng hẳn, nhưng ban đêm thường cảm thấy nóng bức, mỗi đêm thức dậy vài chục , thậm chí còn nhiều hơn ?”

 

Bàng phu nhân kinh ngạc trợn tròn mắt Hoa Mộ Thanh.

 

 

 

Hoa Mộ Thanh nhớ vẻ mặt nghiêm nghị, cứng nhắc của Lão Thái Sư, ngờ vị phu nhân mà nàng từng thấy ở các yến tiệc trong cung cũng vẻ ngoài nghiêm trang như thế, mà riêng tư dễ thương và thẳng thắn đến .

 

Nàng nhịn bật , vỗ nhẹ tay bà an ủi: “Phu nhân đừng lo, đó là phản ứng bình thường. Một lát nữa con sẽ kê vài thang t.h.u.ố.c, phu nhân mang về sắc uống đúng liều mỗi ngày, thể giúp dịu tình trạng .”

 

“Chỉ thể dịu thôi ?”

 

Loading...