Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 54: Chuẩn Đoán
Cập nhật lúc: 2026-02-27 08:39:37
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói thì, với phận của Hồ Quốc Công – Tần Bảo Lâm, việc cưới cho trưởng t.ử một tiểu thư chính thất của quan Nhị phẩm Tam phẩm cũng chẳng hề mất phận. Vậy mà để trưởng t.ử cưới trưởng nữ dòng thứ của một quan Tam phẩm chức nhàn.
Nhìn bề ngoài thì dường như mưu cầu quyền thế, cũng lấy hôn sự của con cái để kết đảng, thực sự chỉ định một kẻ phú quý nhàn nhã.
thực tế, Tần Bảo Lâm Triệu thị thật sự chỉ ý đó thôi ?
"Nhanh, bảo nó !"
Triệu thị lập tức đáp lời: "Thân thể nó yếu, thể để nó chờ ngoài , mau mời !"
Hoa Mộ Thanh xoay mắt liền thấy ngoài cửa chính phòng, một mỹ nhân yếu ớt uyển chuyển bước : khuôn mặt trái xoan, mày liễu dài, dung nhan thật sự khiến cá lặn chim sa, nhưng mang nét yếu đuối bệnh tật như Tây Thi.
Hơn nữa, còn tỏa mùi hương nồng đậm, ngào ngạt đến mức khiến cảm thấy nhức đầu.
Trong lòng thầm nghĩ, xét về ngoại hình thì nàng và hiện giờ cũng thuộc cùng một kiểu.
Xem , Triệu thị thật sự yêu thích loại con dâu mềm mại yếu đuối thế .
Đang nghĩ , thì Hà thị bước đến, định hành lễ, nhưng Triệu thị vội vàng đỡ dậy: "Nhanh xuống nào. Đã bao nhiêu , mặt đừng khách sáo như , thể con yếu, quý trọng hơn."
Mắt Hà thị đỏ hoe, nhưng vì ngại ngoài ở đây, nên cố kìm nén, giọng yếu ớt như tơ: "Đa tạ mẫu quan tâm, hôm nay đỡ hơn nhiều ạ."
Triệu thị vẫn chau mày: "Thật sự khá hơn ? Thuốc uống đều ? Còn kinh nguyệt..."
Chưa kịp xong, bên Tần Thiệu Nguyên lúng túng dịch .
Triệu thị lúc mới nhớ , lập tức trừng mắt : "Chuyện nữ nhi, cần con chen ! Mau về thư phòng học hành !"
Tần Thiệu Nguyên lầu bầu: "Con lớn thế , còn học hành gì nữa chứ..."
Triệu thị nghiêm mặt chỉ : "Phụ con tuổi còn học đấy! Con đừng học thói ăn chơi lêu lổng như đại ca con, mau ngay!"
Tần Thiệu Nguyên thật sự nỡ rời khỏi Hoa Mộ Thanh, lúc chỉ hận thể kéo nàng để hàn huyên thêm đôi câu...
cũng dám cãi lời mẫu , đành ba bước ngoái đầu một mà rời .
Triệu thị tức buồn , lắc đầu mắng: " là tiểu t.ử nghịch ngợm! Vừa gặp trong lòng chẳng còn lọt lời nữa."
Hà thị giật , lúc mới chăm chú kỹ Hoa Mộ Thanh, lập tức lộ vẻ kinh ngạc, ngưỡng mộ: "Đây chính là… cô nương trong lòng Nhị ? Quả nhiên xinh ! Ta từng thấy ai giống như bước từ tranh vẽ thế ."
Hoa Mộ Thanh vội vàng dậy cảm tạ: "Không dám nhận Đại thiếu phu nhân khen ngợi quá lời. Dung mạo là do phụ mẫu ban tặng, Mộ Thanh dám tự phụ."
Triệu thị gật đầu, vẻ mặt hài lòng: "Đây chính là nhị tiểu thư Hoa gia mà hôm qua nhắc với con đấy. Ta đặc biệt mời nàng tới để khám bệnh giúp con."
Trong lòng Hà thị vốn còn chút nghi ngờ, giờ thấy nữ nhi dung mạo xuất chúng như , càng thêm tin tưởng y thuật của nàng.
là do chồng an bài, nàng cũng chỉ coi như ứng phó cho xong.
Vì thế liền mỉm gật đầu với Hoa Mộ Thanh: "Vậy thì phiền Hoa Nhị tiểu thư."
Rồi nàng đưa cổ tay để Hoa Mộ Thanh bắt mạch.
Một lúc .
Hoa Mộ Thanh thu tay , đảo mắt quanh một vòng.
Triệu thị đặt chén xuống, bình tĩnh dặn dò: "Các ngươi lui hết ."
Chốc lát, trong phòng chỉ còn ba : Triệu thị, Hà thị và Hoa Mộ Thanh.
Lúc Hoa Mộ Thanh mới dậy, hành lễ với Triệu thị và Hà thị, đó mỉm ôn hòa:
"Trước hết xin phu nhân và đại thiếu phu nhân lượng thứ cho Mộ Thanh nếu lời mạo phạm."
Triệu thị , ánh mắt khẽ biến đổi: "Cứ , thể đại thiếu phu nhân chỗ nào ?"
Hà thị cũng Hoa Mộ Thanh, vẻ mặt đầy căng thẳng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-54-chuan-doan.html.]
Hoa Mộ Thanh cụp mắt, mím môi, trầm ngâm một lát mới thẳng Hà thị: "Xin mạo hỏi đại thiếu phu nhân một câu, tại sử dụng loại hương xông nặng mùi đến thế?"
Triệu thị vẫn hiểu đầu đuôi câu chuyện.
Hà thị thì bỗng trừng to đôi mắt hạnh, ánh mắt như ngân ngấn nước, đó gương mặt lập tức đỏ bừng lên, bối rối về phía Triệu thị, cúi gằm mặt, chỉ nắm c.h.ặ.t khăn tay, chịu nửa lời.
Triệu thị nhíu mày, nhưng vẫn dịu dàng an ủi: “Có chuyện gì ? Mộ Thanh hỏi, con cứ việc thẳng .”
Hà thị vẫn c.ắ.n môi chịu mở miệng.
Lúc , Hoa Mộ Thanh áy náy mỉm , nhẹ nhàng : “Là Mộ Thanh lỡ lời mạo phạm. đại thiếu phu nhân , nếu chuyện mà ngày ngày chịu thưa bẩm với phu nhân, thì bệnh tình của e rằng mãi cũng chẳng thể giải quyết .”
Nghe , cả hai chồng nàng dâu đều giật kinh hãi.
Lần , Hà thị mới vội vàng lên tiếng: “Hoa Nhị tiểu thư, ý là gì?”
Hoa Mộ Thanh liếc nàng một cái, khẽ lắc đầu: “Đại thiếu phu nhân, dùng loại hương nồng nặc , chẳng là để che đậy một mùi khác , một mùi mà khó mở miệng, đúng ?”
Mặt Hà thị lập tức trắng bệch.
Triệu thị cũng nhận điều bất , liền : “ . Ta nhớ năm ngoái con vẫn còn thích dùng loại hương sen nhè nhẹ, thanh tao mà, bây giờ đổi sang mùi đậm đặc tục khí thế ? Chuyện rốt cuộc điều gì khuất tất mà ?”
Hà thị hoảng hốt ngẩng đầu chồng, hai mắt lập tức đỏ hoe, òa quỳ sụp xuống đất, lắc đầu: “Con dâu chỉ e mạng chẳng còn dài, còn khiến mẫu bận lòng, đều là của con dâu, xin mẫu trách phạt.”
Hoa Mộ Thanh nhận rằng, dù phu nhân của phủ Quốc Công xuất từ quê mùa, vẻ ngoài thì hiền hậu hòa nhã, nhưng từ gia nhân trong phủ cho tới con cái đều cực kỳ lời bà, thậm chí là phần e sợ.
Nàng thầm bật , nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh.
Triệu thị nghiêm giọng: “Connói gì kỳ quái !”
Rồi sang Hoa Mộ Thanh: “Nó rốt cuộc mắc bệnh gì?”
Hoa Mộ Thanh dịu dàng khom đáp: “Kính xin đại thiếu phu nhân vén áo váy lên để tiện khám xét.”
Hà thị hoảng hốt, trông như ch-ết , cực kỳ tình nguyện.
khi thấy ánh mắt của Triệu thị sang, ánh ... khiến nàng bất giác lạnh toát cả , đành trắng bệch mặt, run rẩy dậy, từ từ vén chiếc váy thêu đầy hoa lựu lên.
Một luồng mùi hôi thối nồng nặc lập tức ập thẳng mặt.
Triệu thị nghẹn thở, suýt chút nữa thì nôn .
Hoa Mộ Thanh từ sớm nín thở, thầm nghĩ, quả nhiên.
Giống hệt như đời , căn bệnh của một tài nhân trong hậu cung của Đỗ Thiếu Lăng!
Khi đó, vị tài nhân Đỗ Thiếu Lăng sủng ái trong một thời gian, Hoa Tưởng Dung bày mưu cho một thị vệ trong cung cư-ỡ-ng bức nàng .
Ban đầu định dàn cảnh bắt quả tang để hãm hại, nào ngờ thị vệ vì sợ hãi bỏ trốn khi sự việc thành công.
Nửa tháng , vị tài nhân đau đớn tột cùng, chạy đến mặt Hoa Mộ Thanh, lóc sắp ch-ết, cả bốc lên một mùi thối rữa khủng khi-ếp.
Khi , Ám Phượng, một cao thủ y thuật tuyệt đỉnh, đang ở bên cạnh Hoa Mộ Thanh kiểm tra và phát hiện nguyên nhân là do lây nhiễm từ nam giới.
Tài nhân buộc tội Hoa Tưởng Dung âm mưu hãm hại, thậm chí những manh mối tìm ở Lâm Linh Các cũng đều chỉ thẳng về phía Hoa Tưởng Dung.
Thế mà lúc , nàng vẫn một lòng tin tưởng rằng Hoa Tưởng Dung đơn thuần, chỉ là khác lợi dụng.
Thật sự ngu ngốc hết chỗ !
Mà lúc , Triệu thị vội vàng hiệu cho con dâu buông váy xuống, uống liền mấy ngụm nước mới gắng định thở.
Trên gương mặt thể nào giấu nổi vẻ kinh hãi và chấn động, bà sang Hoa Mộ Thanh: “Căn bệnh , chẳng lẽ là...?”