Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 57: Tuyệt Sắc Giai Nhân Của Thiên Hạ
Cập nhật lúc: 2026-02-27 08:39:40
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6jTbQune
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn bật thành tiếng.
Trước mắt là sắc trắng như tuyết, quả thực là tuyệt sắc giai nhân thiên hạ hiếm .
Một mỹ nhân thế , cho dù che giấu thế nào, nét mê hoặc đến tận xương tủy , chỉ cần theo năm tháng trưởng thành, cố ý dạy dỗ và khai mở, ắt sẽ hóa thành nhan sắc diễm lệ khuynh quốc khuynh thành như hồ ly Đát Kỷ năm nào!
Ngón tay trỏ của Mộ Dung Trần nhẹ nhàng lướt làn da mịn màng, phớt hồng như phát sáng , ánh mắt lạc trôi tới nơi nào.
"Điện hạ?"
Hoa Mộ Thanh dường như chịu nổi sự trêu đùa, khẽ gọi một tiếng.
Ánh mắt Mộ Dung Trần cụp xuống, khựng trong giây lát, ngón tay nhẹ điểm huyệt Đại Chùy lưng nàng.
Luồng hàn khí thấm đẫm công pháp Thiên Âm bất ngờ rót thẳng , ồ ạt xuyên qua những kinh mạch bế tắc, lan khắp tứ chi bách hài!
Đau đớn đến mức Hoa Mộ Thanh suýt bật tiếng kêu, nhưng nàng lập tức c.ắ.n răng, níu c.h.ặ.t lấy chăn, kiên quyết nhẫn nhịn.
Mộ Dung Trần nhướng mày, ngón tay tiếp tục trượt xuống.
Cơn đau càng lúc càng dữ dội.
Cả Hoa Mộ Thanh tự chủ mà run rẩy co giật nhẹ.
Thế nhưng đầu ngón tay lạnh lẽo, sắc bén như đâ-m da thịt của Mộ Dung Trần, ý thức của nàng vô cùng tỉnh táo.
Nàng hiểu rõ, Mộ Dung Trần đang tiêu hao nội lực của để giúp nàng khai thông kinh mạch.
Tại ?
Tại tiếc bản để tới mức ?
Bên ngoài chẳng đều đồn rằng là kẻ tàn nhẫn, bá đạo và vô cùng ích kỷ ?
Đang lúc hoang mang hiểu, bỗng ngón tay nhấn mạnh một điểm nơi hõm thắt lưng, nơi thẳng hướng về Đan Điền.
Tất cả những đau đớn đó cộng dồn cũng bằng cơn đau nhói bùng lên tại chỗ .
"Á..."
Hoa Mộ Thanh khẽ bật tiếng rên đau, nhưng ngay đó c.ắ.n c.h.ặ.t môi, bấu lấy chăn, co rúm , đau đến mức gần như quỳ rạp chăn.
Thế nhưng nàng vẫn cắm đầu, ngừng run rẩy, gắng gượng chịu đựng.
Mộ Dung Trần chút bất ngờ, khẽ: "Nha đầu, sức chịu đựng cũng tệ."
Lời còn dứt, nhận trạng thái của Hoa Mộ Thanh gì đó .
Ánh mắt khẽ tối , vội vươn tay nhấc bổng nàng lên, xoay nàng , ngẩng mặt lên .
Đôi môi nàng c.ắ.n đến bật má-u!
Khuôn mặt diễm lệ tuyệt trần lúc trắng bệch còn chút huyết sắc!
Hắn nhíu mày thật sâu.
Hắn lập tức ấn c.h.ặ.t lấy kinh mạch của nàng, đó, gương mặt vốn luôn lạnh lùng thâm trầm , bất ngờ xuất hiện một vết rạn!
Tựa như phát hiện một sự thật kinh hoàng đủ khiến biến sắc.
Mộ Dung Trần kinh ngạc liếc Hoa Mộ Thanh, vẫn còn đang đau đến mơ hồ, chốc lát , như dám tin, nữa bắt mạch cho nàng.
Sau đó, vẻ kinh ngạc dần tan , đó là một nụ khó dò hiện lên môi.
Hắn buông cổ tay nàng , vươn tay, mạnh mẽ bẻ mở hàm răng đang c.ắ.n c.h.ặ.t của nàng.
Khẽ : "Con mèo nhỏ , tâm tính tệ. Có điều, cách tự hành hạ bản như trông chẳng chút nào. Chậc chậc, đôi môi xinh thế , cắ-n đến rách mất ."
Hoa Mộ Thanh nặng nề th* d*c mấy , cơn đau như sóng dữ lúc nãy cuối cùng cũng dần qua .
Toàn náng ngay lập tức cảm nhận luồng sinh khí trỗi dậy, kinh mạch lưu thông rõ rệt.
Nàng từ từ mở mắt, định lên tiếng cảm tạ Mộ Dung Trần, phát hiện từ lúc nào dậy.
Còn Mộ Dung Trần thì đang nửa nửa đối diện, ánh mắt... đang xuống.
Nàng theo bản năng cúi đầu .
Chỉ thấy chiếc áo ngủ vén lên tới nách, để lộ chiếc yếm buộc lỏng lẻo, cùng với những đường cong tuyết trắng ẩn hiện!
"Ngài!"
Hoa Mộ Thanh lập tức đỏ bừng cả khuôn mặt, hổ tức giận, vội lấy tay che ngự-c, giật lấy một chiếc gối hung hăng ném tới, hét lên: "Đồ vô ! Không !"
"Phập!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-57-tuyet-sac-giai-nhan-cua-thien-ha.html.]
Chiếc gối trúng ngay bả vai Mộ Dung Trần, nhướng mày, bật : "Con mèo nhỏ , mặt lúc nào cũng dám càn."
Hoa Mộ Thanh luống cuống vội vàng kéo áo ngủ xuống, nhưng yếm buộc nên dám cử động mạnh, chỉ thể vòng tay ôm lấy cơ thể, đề phòng ánh chằm chằm Mộ Dung Trần.
Mộ Dung Trần đưa tay chỉ nàng, nhếch môi: "Đồ nha đầu vô tâm vô phế."
Hoa Mộ Thanh định mím môi , nhưng chỗ vết thương vẫn còn đau, đành bĩu môi lí nhí: "Ai bảo ngài... mấy chuyện đó..."
Mộ Dung Trần nhịn bật : "Không ngươi vẫn luôn xem là nam nhân ?"
Hoa Mộ Thanh ngẩn , chớp mắt, nghiêm túc gật đầu: "À đúng ."
Mộ Dung Trần suýt nữa thì tức ch-ết tại chỗ.
Thật đè ngã nha đầu xuống, để cho nàng rốt cuộc là nam nhân !
cuối cùng, vẫn nhịn xuống, gì cả.
Hắn vung tay áo, bước xuống giường, tự vận động mấy động tác : "Cuốn bí kíp mà nữ nhân để , hiện giờ ngươi thể sử dụng. Trước tiên hãy tự luyện thổ nạp. Sau đó, cứ cách ba ngày, sẽ tới giúp ngươi vận chuyển nội lực một nữa. Phải một năm mới thể bắt đầu tu luyện võ công."
"Hả?"
Hoa Mộ Thanh ngẩn : "Tại còn chờ thêm một năm?"
Đến lúc đó, Thịnh Nhi cũng bò , nàng thể đợi lâu như ?!
Mộ Dung Trần chẳng hề để ý đến suy nghĩ của nàng, chỉ nhàn nhạt đáp: "Ta dùng nội lực bản để thông kinh mạch cho ngươi, bên trong cơ thể ngươi lưu vài phần hàn khí đặc trưng của Thiên Âm Chi Công. Nếu cố tình luyện công lúc , chỉ khiến cho kinh mạch hàn khí xâm thực, cuối cùng huyết mạch nghịch chuyển mà ch-ết."
Hoa Mộ Thanh , mới chợt nhớ nội lực của … là Thiên Âm Chi Công!
Nàng giận , bứt tay bứt ngón, thể quên mất chi tiết quan trọng thế ?
Giờ thì đây?
Thấy nàng im lặng, Mộ Dung Trần cũng chẳng buồn thêm, xoay tới cửa, khi ngoài còn đầu , thấp giọng : "Nữ nhi của Hà Thu Thực, ngươi thu phục tệ. Ngày mai, mời của Thái Sư phu nhân sẽ tới, ngươi chuẩn cho ."
Nói , mở cửa, nghênh ngang bước ngoài!
Hoa Mộ Thanh yên giường, lông mày chau thật sâu, Hà Thu Thực là mẫu của đại thiếu phu nhân phủ Hồ Quốc Công. Những việc , quả nhiên giấu ánh mắt .
Chỉ là, Mộ Dung Trần xưa nay từng lời thừa.
Việc đặc biệt dặn dò chuyện mời của Thái Sư phu nhân, rốt cuộc là ý gì?
Thế nhưng, điều khiến nàng đau đầu nhất lúc , vẫn là nội lực Thiên Âm Chi Công.
Kiếp , khi vô tình nội lực của , nàng từng lật hết thư tịch trong tay, mới phát hiện đó là một loại tà công cổ xưa!
chỉ một dòng ghi chép như thế, tìm thêm bất kỳ tư liệu nào khác.
Giờ đây, một tia tà công xâm nhập cơ thể nàng, nàng còn thể vận dụng nội lực cũ của ?
Quả nhiên, tên Cửu Thiên Tuế ch-ết tiệt , tuyệt đối thể tin tưởng!
Hoa Mộ Thanh hối hận bất đắc dĩ, ít nhất bây giờ kinh mạch khai thông, thể chậm rãi xây dựng nền tảng, từ từ triệu tập đội Ám Phượng.
Bên ngoài, Xuân Hà thản nhiên mỉm bước . Thấy Hoa Mộ Thanh giường quần áo xộc xệch, khóe môi còn vương má-u, nàng cũng tỏ kinh ngạc, chỉ dịu dàng hỏi: "Tiểu thư điều gì cần dặn dò ạ?"
Hoa Mộ Thanh còn kịp mở miệng.
Phúc T.ử bên ngoài cũng chạy , thấy bộ dạng của nàng thì giật kinh hãi: "Tiểu thư, ?"
Hoa Mộ Thanh hé môi, nhưng thốt lời.
Ngay lúc đó, Thanh Trúc hốt hoảng lao tới cửa, lớn tiếng kêu: "Ôi chao, tiểu thư, xong ! Bên ngoài, Thất tiểu thư với Tứ tiểu thư cư-ớp mất cỗ xe mới của !"
Trong mắt Hoa Mộ Thanh ánh lên một tia lạnh lẽo, mới một chút nhịn nổi ?
Nàng cũng chẳng buồn quan tâm, chỉ bảo Xuân Hà và Phúc T.ử hầu hạ tắm rửa y phục.
Sau khi đả thông kinh mạch, cả nàng mồ hôi dính nhớp khó chịu.
Đột nhiên, nàng nhớ tới bàn tay khi nãy Mộ Dung Trần đặt lên nàng, chắc hẳn cũng dính đầy mồ hôi...
Không lúc đó, sắc mặt sẽ nhỉ?
Hoa Mộ Thanh nóng mặt, trong lòng nàng cũng lặng lẽ xao động.
Mà lúc , Mộ Dung Trần về đến Ty Lễ Giám.
Vừa bước căn phòng nơi ở, bên ngoài liền theo .
Đỗ Thiếu Quân tươi như gió xuân: "Thế nào, mất hai mươi năm công lực, mà ngươi vẫn còn vui thế ?"