Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc - Chương 85: Bạch Lê Hoa

Cập nhật lúc: 2026-03-10 13:07:12
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai ám vệ ẩn mái nhà liếc mắt , từ ánh mắt của đối phương đều thấy vẻ kinh ngạc. Chủ t.ử hôm nay thật dễ chuyện đến mức khó tin!

 

Hoa Mộ Thanh bĩu môi, đến xuống mặt Mộ Dung Trần, lưng tựa vách gỗ của căn nhà nhỏ, mắt là cảnh đêm kinh thành bao la hiện tầm mắt.

 

Vạn vật lặng yên, chỉ còn lác đác ánh đèn leo lét.

 

Kinh thành náo nhiệt, sầm uất ban ngày giờ chìm tĩnh lặng.

 

Hoa Mộ Thanh khẽ mỉm , tự tay rót cho một ly rư-ợu.

 

 

 

Hương rư-ợu dậy lên, nàng mới phát hiện là “Bạch Lê Hoa” mà kiếp nàng yêu thích nhất.

 

Nàng sững , nhưng mỉm , nâng chén hướng về phía Mộ Dung Trần: “Điện hạ, ly kính . Cảm tạ nhiều cứu mạng Mộ Thanh trong cơn nguy hiểm, cũng cảm tạ nguyện ý giúp Mộ Thanh thành tâm nguyện, và cảm tạ đêm nay đưa Mộ Thanh đến một nơi thư thái khoan khoái như thế .”

 

Mộ Dung Trần nhấc chén, bật khẽ: “Chỉ một ly thôi mà cảm tạ nhiều ?”

 

Hoa Mộ Thanh cũng khách sáo, mỉm : “Vậy thì ba ly.”

 

Mộ Dung Trần nhướn mày, quả nhiên thấy nha đầu ngửa đầu, dốc cạn một ly.

 

Rồi tiếp luôn hai ly nữa, nghỉ lấy một , uống liền mạch.

 

Đến ly cuối cùng, lẽ quá sức, nàng sặc một chút, một giọt rư-ợu theo cằm lăn xuống, trượt cổ áo.

 

Ánh mắt Mộ Dung Trần từ xuống, dừng ở nơi giọt rư-ợu cuối cùng tan biến, đôi mắt phượng khẽ nheo .

 

Còn Hoa Mộ Thanh thì chỉ cảm thấy thật sảng khoái!

 

“Bạch Lê Hoa” khi cổ họng thì êm dịu ngọt ngào, nhưng hậu vị thì mạnh, dư vị lan tỏa khiến say mê.

 

Kiếp nàng yêu thích chính là cái vị đậm đà khi nuốt xuống .

 

Kiếp , bởi thể yếu ớt, từng uống rư-ợu, chỉ ba ly mà cổ họng nóng rát chịu nổi, hậu vị dâng lên khiến nàng bắt đầu choáng váng.

 

Nàng đặt ly xuống, uống thêm.

 

 

 

Chợt Mộ Dung Trần lạnh nhạt : “Đó là ‘Bạch Lê Hoa’ ủ năm mươi năm, mỗi chén đáng giá trăm lượng vàng, mà ngươi nốc một như .”

 

“….”

 

Hoa Mộ Thanh giật giật mí mắt: “Bạch Lê Hoa… vốn nên uống như ?”

 

Lời thốt , nàng lập tức cảm thấy gì đó một tiểu thư khuê các từng uống rư-ợu như nàng, thể đến ‘Bạch Lê Hoa’?

 

Nàng định mở miệng tìm lý do để giấu giếm thế kiếp thì Mộ Dung Trần chẳng vẻ gì truy hỏi, ngược còn nhấc chén rư-ợu trong tay , đưa đến bên môi nàng, đôi mắt nửa nửa đầy tà khí, chăm chú nàng.

 

Hắn nâng tay lên, khẽ : “Phải uống như thế .”

 

Vừa dứt lời, chén rư-ợu đưa sát môi Hoa Mộ Thanh, rư-ợu theo khe môi chảy nhẹ miệng nàng.

 

Dòng rư-ợu mảnh như tơ, mềm mại như mưa xuân thấm vạn vật tiếng động, chỉ trong chớp mắt, hương rư-ợu lan tỏa khắp khoang miệng, dịu dàng mà sâu lắng.

 

Nàng mở to mắt kinh ngạc, thế mà ngoan ngoãn theo tay Mộ Dung Trần uống hết một chén Bạch Lê Hoa!

 

Mà còn là… dùng chính chén rư-ợu của !

 

Hương rư-ợu còn tan, điều khiến nàng chấn động hơn cả là Mộ Dung Trần đích đút rư-ợu cho nàng uống!

 

Chẳng xưa nay cực kỳ ghét ai động chạm ?

 

Hắn uống say ư? Lỡ lát nữa tỉnh , khi nào sẽ nổi giận gi-ết nàng ?

 

Mộ Dung Trần nghiêng mắt liếc dáng vẻ ngây ngốc sửng sốt của nàng, khẽ bật khinh mỉa, xoay tiếp tục uống rư-ợu bằng chính chiếc chén đó.

 

Hoa Mộ Thanh liếc , mím môi nhỏ giọng: “Cái đó… điện hạ, ngài…”

 

Mộ Dung Trần chẳng buồn để tâm, chỉ ngẩng cằm, hiệu về một hướng: “Đến .”

 

“Hửm?”

 

Hoa Mộ Thanh mặt, theo ánh mắt của , chỉ thấy ở góc tây nam của Đăng Tiên Lâu, chính là phủ Khai Quốc Hầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-85-bach-le-hoa.html.]

 

 

 

Từ một cửa nhỏ bên hông phủ, một đang lén lút x-ách đèn l.ồ.ng bước .

 

Ngoài cửa nhỏ đó, một cỗ xe ngựa đang chờ sẵn, cạnh xe là hai cũng đang cầm đèn l.ồ.ng.

 

Từ khi luyện nội lực Thiên Âm, cảm quan của Hoa Mộ Thanh trở nên nhạy bén hơn hẳn. Lần thông kinh mạch xong, càng tiến bộ rõ rệt.

 

Tuy nhiên, dù nơi cũng cao, đêm tối, dù nàng nheo mắt cỡ nào cũng rõ ba là ai, chỉ cảm thấy hai bên xe ngựa trông quen.

 

Mộ Dung Trần dáng vẻ nàng rướn chăm chú, giống hệt một con vịt con ngốc nghếch đáng yêu, môi khẽ cong lên, thản nhiên : “Người bước từ phủ Khai Quốc Hầu là Nhị công t.ử chính thất sinh — Tư Không Lam.”

 

Tư Không Lam? Là của Tư Không Lưu?

 

Hoa Mộ Thanh nhíu mày Mộ Dung Trần: “Còn hai ? Dáng vẻ như là nữ nhân…”

 

Mộ Dung Trần khẽ , lắc nhẹ chén rư-ợu trong tay: “Là vị nữ t.ử nổi danh thiên hạ, tạm trú ở Hoa phủ mấy ngày nay, ‘ nhất tài nữ kinh thành’.”

 

Hoa Mộ Thanh mất một khắc để xâu chuỗi đầu mối, sững , ngạc nhiên kêu lên: “Trữ Tư Tuyền?”

 

Ngừng một chút, nàng vội vàng phía : “Nàng … hẹn gặp Tư Không Lam trong đêm? Tại chứ???”

 

Có lẽ là do uống rư-ợu, phản ứng của Hoa Mộ Thanh lúc mơ màng ngơ ngác, ngây thơ đến mức khiến nhịn mà bật .

 

Mộ Dung Trần quả nhiên , gương mặt tuấn mỹ tựa yêu nghiệt trời sinh , ánh trăng như phủ thêm một tầng sáng rực rỡ như trời rơi xuống.

 

 

 

Hoa Mộ Thanh thấy trả lời, đầu thì đập ngay mắt là gương mặt yêu nghiệt tuyệt thế , nàng sững một chút, đột ngột ôm mặt , thì thào lẩm bẩm: “Ch-ết mất… đến mức … đáng tiếc… là… thái giám.”

 

Nụ mặt Mộ Dung Trần bỗng khựng .

 

Ánh mắt trầm xuống, lạnh lẽo bóng lưng Hoa Mộ Thanh: “Đáng tiếc là thái giám? Nếu , thì ngươi thế nào?”

 

Hoa Mộ Thanh lúc chắc thật sự say .

 

Nghe thấy câu hỏi của , nàng mặt , đột nhiên khúc khích mấy tiếng.

 

Sau đó, vươn tay , nâng lấy gương mặt của Mộ Dung Trần, kéo về phía !

 

Chỉ là kéo nổi, khiến chính lảo đảo ngã về phía , ngã luôn !

 

Thế mà nàng chẳng hề tức giận, dứt khoát quỳ mặt .

 

Nhìn chằm chằm gương mặt đến nghẹt thở , suy nghĩ nghiêm túc một lát, bật :

“Đẹp thế … chi bằng… nam sủng cho .”

 

“!!!”

 

Hai ám vệ mái nhà suýt chút nữa thì lăn xuống !

 

Mộ Dung Trần đột ngột cong môi : “Nam sủng? Tiểu nha đầu, ngờ ngươi cũng đa tình thật đấy. Trong lòng sớm tính chuyện tìm nam nhân ?”

 

Không ngờ, Hoa Mộ Thanh lắc đầu vẻ khổ nã-o: “Nam nhân … Kiều Kiều… Kiều Kiều thích nam nhân.”

 

Kiều Kiều?

 

Đây là nhũ danh của nàng ?

 

Mộ Dung Trần im lặng, Tống Vân Lan cũng từng một nhũ danh, chính là Kiều Kiều.

 

Hắn ánh mắt mờ mịt của Hoa Mộ Thanh, hai gò má đỏ bừng, môi khẽ nhếch lên đầy ẩn ý:

“Không thích nam nhân? Vậy chẳng là thích Bổn Đốc ?”

 

Hoa Mộ Thanh cảm thấy giọng như lượn lờ quanh đầu , say đến mức chỉ ngủ một giấc, nhưng đành lòng buông tay khỏi gương mặt mê hồn .

 

Nàng ngốc nghếch gật đầu, ngu ngơ: “Ừm, thích! Ngài lắm! Ngài nam sủng của nhé! Ta nuôi ngài, cho ngài ăn ngon mặc !”

 

Nữ thổ phỉ!

 

Rõ ràng say trời đất là gì, mà vẫn còn chằm chằm như nhào tới ăn tươi nuốt sống.

 

Mộ Dung Trần xưa nay vốn thích trêu đùa khác.

 

Thấy nàng như , khựng một chút, bất chợt vươn đầu lưỡi, nhẹ nhàng l**m môi , ánh mắt lướt về phía nàng, khẽ trầm thấp: “Tiểu thư đây… nuôi kiểu gì đây?”

Loading...