Hoàng Hậu Nàng Quậy Tung Trời - Chương 193

Cập nhật lúc: 2026-03-23 00:51:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chung Niệm Nguyệt: “Ừm, ? Đã các ngươi cũng sẽ , lãng phí nước bọt gì?”

Tướng công t.ử thực sự nhịn , thần tình như giận như vui, hừ : “Chung cô nương thật là, nửa điểm cũng sợ a.”

“Sợ ích lợi gì chứ?” Chung Niệm Nguyệt xong, rụt vai : “Phiền các ngươi ai đó, cởi một bộ y phục cho , trong rừng núi vài phần hàn ý, lát nữa thể chỉ là chuyện hắt . Ta thể nhược lắm, nếu như nhiễm phong hàn, các ngươi e là mời mười tám đến khiêng mới .”

“Nàng thể nhược?” Vũ ca lạnh lùng nàng, đ.á.n.h giá nàng từ đầu đến chân như một lượt.

Tướng công t.ử khẽ thở dài một tiếng, Chung Niệm Nguyệt một chút, xen lời : “Nàng quả thực thể nhược.”

Nói xong, định định nàng : “Ta coi như , Tấn Sóc Đế vì nuôi nàng kiều khí đến mức .”

Chung Niệm Nguyệt thầm nghĩ thì ngươi nghĩ sai , khi gặp Tấn Sóc Đế cái đức hạnh .

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Thuộc hạ của Tướng công t.ử ngược vô cùng tín phục .

Nghe như , Vũ ca liền tình nguyện : “Ta cởi một bộ y phục cho nàng .”

Tướng công t.ử một cái, : “Nàng kiều khí kén chọn như , y phục của ngươi, nàng e là chịu lấy .”

Vũ ca đầu: “Vậy Mai Nương...”

Tướng công t.ử đột nhiên lạnh một tiếng : “Nàng đối với nữ t.ử cũng thương hoa tiếc ngọc lắm, chỉ sợ cũng là chịu lấy .”

Nghĩ là nghĩ đến chuyện Lạc Nương phản bội, nhận định là Chung Niệm Nguyệt bảo Lạc Nương đổi chủ ý.

Tướng công t.ử xong, cởi áo ngoài của xuống, đưa cho Chung Niệm Nguyệt.

Lúc ánh sáng trong rừng mờ ảo, chỉ còn một chút ánh trăng.

Ánh trăng rắc lên khuôn mặt Chung Niệm Nguyệt, càng phác họa ngũ quan tinh xảo xinh , như ngọc, tựa tiên.

Người quả thực sinh một dung mạo , Tô Khuynh Nga sai, là bộ dáng vô thấy đều sẽ nhịn sinh một phần hướng tới và thương xót.

Chỉ là ý nghĩ của Tướng công t.ử mới nổi lên, liền thấy Chung Niệm Nguyệt : “Ai cần y phục của ngươi?”

Nếu Tấn Sóc Đế , là lột da ngươi là lột da ? Trong đầu Chung Niệm Nguyệt chợt nảy câu . Bất quá ngay đó nàng liền lắc đầu, hất chút suy nghĩ khỏi đầu.

Lạ thật, nghĩ cái gì?

Chung Niệm Nguyệt thầm nghĩ.

Ta và Tấn Sóc Đế là thật sự một chân.

“Vậy nàng của ai?” Tướng công t.ử vui hỏi. Nghe ngữ khí của , ngược giống như vì Chung Niệm Nguyệt từ chối , sinh sự bất mãn vì mạo phạm.

“Mai Nương.”

“Nàng ...”

“Ai bảo ả túm tóc ?”

Tướng công t.ử lúc mới nở nụ , lập tức bảo Mai Nương cởi áo ngoài.

Áo ngoài Mai Nương mặc , là y phục màu lông đà điểm hoa văn màu thu hương, màu sắc và kiểu dáng hoa văn đều cực kỳ phù hợp với tuổi tác của ả , nhưng đối với Chung Niệm Nguyệt mà , thì khỏi quá già dặn .

Chỉ là sinh , cho dù mặc lên bộ y phục già dặn nhất , đổi ở hiện đại cũng gọi là “phong cách retro”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoang-hau-nang-quay-tung-troi/chuong-193.html.]

Chung Niệm Nguyệt mắt cũng chớp một cái, nhận lấy mặc .

Y phục của nữ t.ử sạch sẽ mềm mại, phần lớn còn xông chút hương thơm dễ chịu. Chung Niệm Nguyệt đối với điều phân ngoại hài lòng.

Tướng công t.ử là ngơ ngác nàng, chợt : “Nếu như đem tóc đều chải lên, chải thành b.úi tóc đọa mã, thì càng hơn.”

Chung Niệm Nguyệt từng Lạc Nương giống .

Nàng liền nhướng mày : “Nếu như chải b.úi tóc phụ nhân lên, ngươi sẽ nhận nương ? Hảo nhi t.ử.”

Chuyện thực thuộc hạ của Tướng công t.ử đều , nhưng từng ai trào phúng chuyện .

Chỉ vì Tướng công t.ử tính tình quỷ quyệt, chuyện đắn như rơi , bên ngoài cũng dám cảm thấy nực .

Nhất thời sắc mặt cổ quái một cái chớp mắt, bất quá đều gì, thậm chí còn thở phào nhẹ nhõm.

Nương mà Tướng công t.ử từng nhận a, đó thật sự là mười tám , cũng sáu bảy , quản nàng là ai, cuối cùng đều chẳng qua là công cụ trong tay Tướng công t.ử mà thôi. Tướng công t.ử là nhân vật thực sự trong lòng chỉ đại nghiệp!

Bọn họ lúc còn sợ Tướng công t.ử là thật sự Chung cô nương bằng con mắt khác cơ, nay xem , chẳng qua vẫn như cũ là trò cũ mà thôi.

Tướng công t.ử ha ha một tiếng: “Vậy .”

Ngay đó liền chuyện nữa.

Chung Niệm Nguyệt quấn c.h.ặ.t áo ngoài, mấy bước, liền kêu mệt.

“Nàng thật sự yếu đuối đến mức độ ?” Vũ ca nghiến răng nghiến lợi.

“Ừm.” Tướng công t.ử thấp giọng ừ, đầu hỏi Chung Niệm Nguyệt: “Lần ở huyện Thanh Thủy khó chịu ? Nàng chịu tội Tấn Sóc Đế, e là mầm bệnh nay vẫn còn lưu trong xương tủy.”

Mọi tiếng, ánh mắt biến ảo một cái chớp mắt, thầm nghĩ thì là thế.

Loại độc đó quả thực lợi hại.

Công t.ử vì giả bệnh cũng uống loại t.h.u.ố.c giống , chỉ là bớt nhiều liều lượng, nay đều còn đang khó chịu đây.

“Ta cõng nàng .” Tướng công t.ử .

Chung Niệm Nguyệt ngược cũng khách sáo, nàng hành hạ , nhưng bao giờ cảm thấy trong lòng áy náy.

Nàng lập tức bám lên lưng Tướng công t.ử, hô một tiếng: “Giá.”

Vũ ca: “...”

Mai Nương: “...”

Mẹ kiếp.

Bọn họ là rước một vị tổ tông về ?

Tướng công t.ử sắc mặt đổi, đỡ c.h.ặ.t Chung Niệm Nguyệt, chậm rãi bước sườn núi nhấp nhô.

Tướng công t.ử thực từng thực sự gặp qua mẫu của .

Mẫu c.h.ế.t từ sớm, chỉ để một vài bức họa. vẽ tranh, dường như trong lòng quỷ, vẽ phần lớn là bóng lưng, góc nghiêng, hiếm khi mặt chính diện.

Chưa từng gặp mặt , tự nhiên sinh lòng hướng tới.

mẫu cũng gì.

Loading...