Hoàng Hậu Thật Khác Biệt - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-24 11:35:11
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Minh Sơ — kẻ còn chẳng bằng , đôi mày thanh tú thường ngày nhướn lên, giọng khàn đặc: "Nàng xem?"

Được ! Ta thừa nhận là đỏ mặt. lý trí của vẫn còn... nhỉ?

"Minh Sơ, ngươi còn nhớ chúng giao kèo gì ?"

Minh Sơ nhướn mày, vẻ chẳng quan tâm: "Giao kèo của chúng sẽ thả nàng khi Hoàng đế, còn giờ nàng là Thái t.ử phi. Thái t.ử phi thì trách nhiệm và nghĩa vụ của Thái t.ử phi. Đừng với nàng là kẻ vô trách nhiệm nhé, như yên tâm giao quân đội cho nàng ."

Mấy lời ma quỷ của cũng gì và nọ, khiến gật đầu đầy suy tư.

"Nói sớm hơn !" Ta lật đè ngược Minh Sơ xuống , trong sự ngỡ ngàng của mà thô bạo tháo thắt lưng áo.

Nhìn vóc dáng , chút khinh thường. Eo nhỏ thế , chắc là cũng "yếu" thôi. Ta cứ coi như ch.ó c.ắ.n một cái, nhịn một chút là qua mà.

"A Dung," đôi môi lạnh của mang theo sự dịu dàng quyến luyến hôn lên khóe mắt , "Đừng như thế."

"Nàng sẽ hối hận đấy..."

Ta khinh bỉ. Hừ! Đàn ông!

... Rất nhanh đó, lóc t.h.ả.m thiết. Sao cái eo nhỏ thế khỏe như trâu hả trời!

Trong lúc chìm nổi mê man, chỉ thấy bên tai một giọng chứa chan niềm vui và ái tình: "A Dung, hạnh phúc vì nàng thể gả cho ."

7.

Từ khi bắt đầu hiểu chuyện, lão cha suốt ngày lải nhải về chiến công hiển hách của nhà Đoan Mộc. Ta cũng thường nghĩ, tài năng và bản lĩnh thế tự lập môn hộ riêng, khi truyền đến đời cũng nếm mùi Nữ hoàng .

Cuối cùng, sự thật phơi bày khi ở trong Đông Cung đến mức sắp mọc rêu — nhà họ Minh quá giỏi "văn vở"!

Đêm tân hôn, dùng trách nhiệm Thái t.ử phi để lừa lên giường.

Năm đầu tiên, dùng trách nhiệm Thái t.ử phi để lừa sinh một mống con.

Năm thứ hai, ôm con trai ánh trăng quạnh quẽ, cùng con dùng trách nhiệm Thái t.ử phi để lừa sinh thêm một đứa con gái.

Năm thứ ba... Không! Không năm thứ ba nào hết! Nhà Đoan Mộc đến đời cuối cùng thức tỉnh ! Thời khắc " săn" bắt đầu!

Sao thể cứ đè đầu cưỡi cổ một mà lừa lọc thế hả?!

Ta hất tung bàn, giận quá hóa : "Được thôi! Thiếp thấy Đông Cung cũng quạnh quẽ, là nạp thêm vài . Thứ nhất là để khai chi tán diệp, giúp cha con các toại nguyện. Thứ hai là cũng khỏi mang danh đố kỵ, nhỏ mọn!"

Nói đến là bực! Rõ ràng là cái tên Thái t.ử thối tha Minh Sơ sợ những nữ nhân khác đưa tới mục đích thuần, nên mới từ chối hết, rêu rao là do "quản phu nghiêm", biến thành con hổ cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoang-hau-that-khac-biet/chuong-3.html.]

Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, cái danh tiếng hiền thục mà lão cha tốn bao nhiêu tiền quỹ đen mới gây dựng , nay tan thành mây khói sạch bách!

Minh Sơ thấy giận cũng hoảng hốt, thong thả đưa con trai cho An Nhược.

"Không bế!"

"Bế xuống ." Minh Sơ khẽ, nhưng một sự uy nghiêm khiến An Nhược dám trái lời.

"A Dung," Minh Sơ chậm rãi bước tới mặt , cho đến khi bóng dáng cao lớn của che khuất ánh trăng, mới giật nhận thiếu niên năm nào giờ cao hơn nhiều đến thế, "Thu hồi lời ."

"Thu hồi , cô vẫn sẽ là Minh Sơ của một nàng."

Lời bình thản, nhưng phảng phất vẻ thê lương, cảm thấy cứ như một kẻ phụ tình bạc nghĩa bằng!

"Minh Sơ..." Ta thấy nên dùng lý lẽ với học.

"Đừng nữa." Hắn dùng nụ hôn khóa c.h.ặ.t môi .

Hắn hôn sâu đậm đến thế, nhưng đôi bàn tay run rẩy thôi. Trong gian tĩnh lặng, Minh Sơ — kẻ vốn luôn ung dung tự tại — nở nụ khổ: "A Dung, nàng vẫn thích , đúng ?"

Ta há miệng, nhưng còn sự quyết đoán như hai năm nữa. Sống chung sớm tối bấy lâu, thật sự còn ghét Minh Sơ như lúc đầu ?

8.

Tiếc là thế gian chẳng cho thời gian để nghĩ thông suốt. Hoàng thượng khi đếm năm việc của các đời hoàng đế, thực chất là tìm cớ để nghỉ hưu sớm, đưa mẫu hậu yêu quý của du sơn ngoạn thủy.

Nhận tin, chỉ thể : là "chó" di truyền!

Minh Sơ vẻ chẳng mấy vui vẻ với việc lên ngôi sớm, suốt ngày ủ rũ như ai nợ một cô vợ .

Tinhhadetmong

"Còn ba ngày nữa..." Đêm xuống, Minh Sơ ôm lẩm bẩm.

Ta hiểu ý nghĩa của ba ngày đó. Ba ngày nữa sẽ đăng cơ, và thể .

"Nàng sẽ nhớ Ninh nhi, và cả..." Từ "" cuối cùng vẫn thốt .

Ta vốn vui nhất, mà tim bỗng nhói đau một cái.

"Ta sẽ về thăm nó. Lần tìm kế hậu, hãy chọn kỹ một chút, tìm trung trinh hiền thục ." Nói khẽ vuốt ve đuôi mắt đỏ của Minh Sơ.

"Minh Sơ, đừng mà. Không vợ ngươi, vẫn là thần t.ử của ngươi mà, bệ hạ."

Minh Sơ đột ngột , bóng nến lay động cũng che nỗi bi thương nồng đậm trong mắt . Trong cơn mê , tiếng tự giễu của vang lên rõ mồn một:

"A Dung, vẫn đ.á.n.h cược thua đúng ? mà, cam tâm chút nào..."

Loading...