Hoàng Hậu Thật Khác Biệt - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-24 11:35:37
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

9.

Minh Sơ dùng hành động để chứng minh sự cam tâm của .

Ngay lúc cởi bỏ y phục thêu trân châu rườm rà, tháo chiếc phượng quán nặng trịch xuống, định dùng tư thế hiên ngang nhất để chào tạm biệt .

! Hãy nhớ kỹ khoảnh khắc ! Ta sẽ nhớ nó cả đời!

đại nội thị vệ bao vây viện của . Nực , tưởng thế là dọa kẻ luyện võ từ nhỏ như ?! Căn bản là... sợ đấy nhé!

Đây chắc là khoảnh khắc huy hoàng nhất đời Minh Sơ, bước với phong thái cực kỳ uy quyền. Mắt đảo liên tục, mồ hôi lạnh bắt đầu chảy ròng ròng. C.h.ế.t tiệt! Không lẽ định diệt khẩu!

Trong lúc đang run rẩy, Minh Sơ mấp máy môi với phong thái thể kháng cự: "Đi y phục Hoàng hậu cho Thái t.ử phi."

"Ngươi giữ lời!"

Ta chạy, nhưng chạy thoát. Lông mi Minh Sơ khẽ run, c.ắ.n môi: "Cứ coi là ."

"Minh Sơ, ngươi là quân t.ử, quân t.ử nuốt lời."

"Chỉ cần thể giữ nàng, trẫm quân t.ử nữa." Đuôi mắt đỏ ửng, sự cố chấp hiện rõ mồn một.

Một đám ùn ùn kéo tới, chỉ còn ôm c.h.ặ.t cột đình gào t.h.ả.m thiết như một con đại ngáo Husky. Mọi đều bó tay với .

Chẳng dè Minh Sơ mang theo ba phần mỉa mai, ba phần lạnh lùng, bốn phần hờ hững mà phân phó: "Cứ để nàng ! Khóc mệt thì lôi trong —— Thị tẩm!"

Ta: ?! Không lẽ trang phục Hoàng hậu nhà ngươi là loại dùng một bỏ ?!

"Minh Sơ, chúng giao kèo . Ta ghét nhất là khác lừa, ngươi đừng để hận ngươi!"

Môi Minh Sơ mở, thần sắc trở nên bàng hoàng. Ngay lúc cung nhân đang tràn đầy sinh lực định lao lôi kéo , Minh Sơ đột nhiên lên tiếng:

"Dừng , để nàng ."

Nói , bước tới ôm lấy , hình run rẩy thôi.

"A Dung, nàng đúng là cậy việc yêu nàng. Nên nỡ, cũng hạ quyết tâm nổi."

Không hiểu , lời bình thản, nhưng từng chữ như kim châm khiến tim đau thắt . Ngày hôm đó, Minh Sơ tiễn rời . Ta tưởng tượng vô cảnh rời , nhưng bao giờ nghĩ nó lưỡng lự thế . Tại chứ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoang-hau-that-khac-biet/chuong-4.html.]

Có lẽ là vì bóng lưng Minh Sơ đơn độc đến mức khiến thấy cô đơn .

10.

Ta ở ngoài biên thùy một thời gian.

Quả thực đây là cuộc sống trong mơ của : quất roi thúc ngựa, ca hát bên đống lửa trại, ăn thịt miếng lớn, uống rượu bát đầy. Chỉ là những giây phút sảng khoái , luôn vô thức nhớ về Minh Sơ.

Nhớ lúc dùng khăn tay tỉ mỉ lau sạch tay cho , nhớ lúc kiên nhẫn cùng xem những trận mã cầu bụi bay mù mịt, nhớ cả đôi mắt đào hoa vốn dĩ luôn lấp lánh sóng nước của giờ chẳng còn chút ánh sáng nào.

"Nghĩ gì thế?" Sau lưng đ.ấ.m mạnh vai một cái.

"Cha?!" Ta như gặp đại địch. Lão già vì bồi dưỡng mà suýt nữa thắt lưng buộc bụng đến mức còn gì. Nay công sức đổ sông đổ biển, chẳng lẽ ông đến để tính sổ với !

Tinhhadetmong

"Cha đến để dạy bảo con ." Cha xua tay, hiệu cho bình tĩnh. "Nói cũng , cha cũng chẳng tư cách gì mà dạy bảo con."

Ta: Lão già gian xảo thật đấy! Định dùng bài tình cảm đây mà!

"Thật cha tại con nhất định . Con giống tính cha, ham bay nhảy quen , thà c.h.ế.t chiến trường còn hơn sống như con chim nhốt trong l.ồ.ng lộng lẫy. Nói thật, tài năng của con những năm qua cha đều thấu, đủ để kế thừa y bát của cha mà tận trung với vương triều."

"Cha từng nghĩ đến chuyện đó, nhưng mà cha..." Lão già nghẹn ngào, đàn ông thép cả đời chinh chiến bỗng rơi lệ, "Cha cả đời vì quốc vì dân, từng tư lợi phân hào. duy nhất chuyện của con, cha nảy sinh lòng riêng."

"A Dung, cha chỉ con là con gái. Đừng chiến trường hiểm nguy cửu t.ử nhất sinh, chỉ riêng con đường nữ nhi tướng đủ gian nan . Cha con c.h.ế.t, càng con khổ cực như . cha cũng dã tâm của con, một vị trí chính thê tầm thường nhốt nổi con . Chỉ ngôi vị Hoàng hậu, họa chăng... mới khiến con dốc hết tâm sức mà đối phó."

" giờ đây, cha cũng thông suốt ." Lão già lấy một vật trong tay áo nhét tay thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt cũng thanh thản hơn nhiều.

thì sững sờ. Thứ cha đưa cho gì khác, chính là Hổ phù.

Cha dậy, khoát tay vẻ hào sảng: "Cái gì thuộc về con thì sẽ là của con, ngăn cũng chẳng ngăn nổi."

Trong phút chốc, nhận lão cha vốn luôn độc đoán chuyên quyền thực sự già . Ta nắm c.h.ặ.t Hổ phù, trong mắt hiện lên một tia cảm xúc khó tả.

"Cha, ai bảo cha đưa Hổ phù cho con?" Dù cha giỏi đ.á.n.h trận đến , ông cũng thể tát lật mặt hết đám quan soi mói .

Cha dừng bước, vọng : "Bệ hạ."

" , con còn con đường thứ hai. Trịnh nội quan đang ở bên sông Salo xa . Nếu con quyết định , thể hỏi xem tại Bệ hạ lựa chọn như ."

Ta : "Lão già, con vất vả chạy tận đây , cha nghĩ con còn thể mủi lòng ?"

Nếu là ngày thường, thấy lời đại bất kính , lão cha chắc chắn sẽ cho một đ.ấ.m. , ông chỉ : "Cho nên mới , A Dung , đây là sự lựa chọn. Chọn thế nào, trái tim con sẽ cho con câu trả lời."

Loading...