11.
Ta vẫn gặp Trịnh nội quan. Hắn chẳng gì, chỉ đưa cho một cuốn sổ nhỏ.
Ta thầm cảm thán cái nghề của đúng là quá nhàn hạ, truyền tin mà chẳng thèm hé răng lấy một lời!
Trịnh nội quan vỗ vỗ cái mặt muỗi đốt sưng như đầu lợn, dùng đôi mắt híp tịt thầm mắng là quân bóc lột. Ta hì hì giật lấy cuốn sổ, bồi thêm cho hai đ.ấ.m để trông "phúc hậu" hơn.
Trịnh nội quan: Về khoản thì đúng là ai bằng cô!
Cuốn sổ trông vẻ nhiều năm tuổi, nhưng giữ gìn kỹ, trang nào cũng phẳng phiu, hề rách nát. Còn về nét chữ, một cái là ngay của Minh Sơ.
Hồi mới phủ, để một quý nữ, việc quản gia vẫn . Chỉ điều, chữ của trông như thể ai đó đạp cho mấy chục nhát . Ta tuy thô lỗ, nhưng Trương Phi còn thêu hoa, đây thêu "bướm lượn" tất nhiên tâm hơn một chút.
Thế là vòi vĩnh Minh Sơ hộ, nhưng cũng bận, để giải quyết tận gốc rễ, tự dạy chữ. Hắn bảo , nét chữ nết .
Ta lườm , hỏi đang phân biệt đối xử về ngoại hình .
Hắn lắc đầu, thâm trầm bảo: "Không, là nàng đáng ăn đòn."
Ta phục, nhưng đối diện với những nét chữ Khải cương nhu hài hòa của Minh Sơ, câm nín. Cuối cùng, thời gian dài "cày cuốc" cải tạo, chữ của vài phần giống chữ của Minh Sơ.
Ta đắc ý đem khoe với . Hắn những nét chữ tương đồng bật thành tiếng. Hắn bảo : "A Dung, đây gọi là phu xướng phụ tùy."
12.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoang-hau-that-khac-biet/chuong-5.html.]
Gạt giọt nước mắt chua xót vì Minh Sơ "văn vở" lừa lọc bao năm qua, bắt đầu lật xem cuốn sổ.
"Ngày 13 tháng 4 năm Trinh Minh thứ 7: Mẫu hậu bảo phụ hoàng định hôn sự cho , là đích trưởng nữ của phủ Trung Quốc Công. Ta lo, đều bảo con gái giống cha, Thái t.ử phi của trông hung thần ác sát giống Đoan Mộc tướng quân ."
Tinhhadetmong
"Ngày 2 tháng 11 năm Trinh Minh thứ 7: Nàng cung bái kiến mẫu hậu. Ta sợ thất lễ, chỉ thể bảo A Trịnh đỡ leo lên tường trộm nàng. Nàng trông như một viên bột nhỏ hồng hào, tiếc là thể ôm nàng một cái. Nghe nàng tên Dung, A Dung, cái tên thật ."
Xem đến đây, khẽ mỉm . Không ngờ Minh Sơ vốn dĩ thanh cao thoát tục bộ dạng "si tình" như thế. Ta kìm mà tiếp.
"Ngày 2 tháng 2 năm Trinh Minh thứ 11: Mẫu hậu ngày càng lo âu, bà cứ luôn xin , là tìm cho một cô con dâu hổ báo. Ta thì chẳng bận tâm, mỗi loài hoa một hương thơm riêng, A Dung của nên dáng vẻ của riêng mới . Điều duy nhất hài lòng là thời gian trôi quá chậm, đợi bao nhiêu năm mà A Dung của mới chỉ chớm tuổi trăng tròn."
"Ngày 4 tháng 3 năm Trinh Minh thứ 12: Ta xem hội mã cầu, nàng giống như một vầng thái dương nhỏ, giữa đám đông náo nhiệt sân, vẫn nhận nàng ngay từ cái đầu tiên. A Trịnh khuyên sức khỏe đừng nên đến thường xuyên, nhưng đến thì nàng cũng chẳng bao giờ góp mặt ở mấy buổi yến tiệc linh đình . Muốn gặp nàng, chỉ thể đến đây thôi."
"Ngày 3 tháng 3 năm Trinh Minh thứ 14: A Dung của lễ cập kê , vui đến mức cả đêm ngủ . Ta nghĩ, đợi bao nhiêu năm, cuối cùng cũng thể cưới nàng ."
"Ngày 2 tháng 6 năm Trinh Minh thứ 15: Thám t.ử báo tin A Dung đào hôn. Ta đợi nàng lâu như , yêu nàng sâu đậm như , nỡ buông tay. Lần đầu tiên bất chấp lễ nghi đến Đoan Mộc phủ gặp nàng, kỳ vọng nàng thể hồi đáp tình cảm của . A Dung thích . Để giữ nàng , dối. Thật cũng chẳng dối, đúng là thích nàng, mà là YÊU nàng."
"Ngày 17 tháng 12 năm Trinh Minh thứ 16: Tuyết rơi trắng trời, A Dung diện bộ hồng y rực rỡ như nắng tàn nhuốm m.á.u. Nếu đời nhất định ngắm một cảnh , thì A Dung trong bộ hồng y chính là phong cảnh nhất đời . Và cũng ngừng tự nhủ rằng, chỉ cần nỗ lực, nhất định thể giữ cảnh sắc tuyệt mỹ ."
...
Đọc tiếp xuống , cũng chỉ là những chuyện vặt vãnh hàng ngày của và Minh Sơ, ngay cả một câu dịu dàng hiếm hoi của cũng ghi . Xem cuốn sổ , trái tim như một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau đến mức chỉ trào nước mắt. Ta vội vàng lật đến mấy trang cuối, xem Minh Sơ ghi những gì, và điều gì mà bỏ lỡ.
"Ngày 18 tháng 10 năm Trinh Minh thứ 17: Ta và A Dung con. Nghe tiếng con , gần như rơi lệ. Từ nay về , giữa và nàng cuối cùng một sợi dây liên kết thể cắt đứt. Ta đặt tên con là Ninh, chỉ cầu mong nó bình an vô sự, cần lập công trạng gì lớn lao. đứa trẻ giống hệt , lòng vẫn thấy thỏa nguyện. Ta một đứa con gái, một đứa con gái giống hệt A Dung."
"Ngày 1 tháng 2 năm Trinh Minh thứ 19: Phụ hoàng bảo ông nghỉ hưu. Ta hiểu, ông đang cho cơ hội. Cho một cơ hội thể thực sự khiến A Dung đến gần hơn. hoảng hốt, sợ ngay cả sự hạnh phúc bề nổi cũng duy trì nổi nữa, sợ nàng sẽ rời bỏ . A Dung cũng tin , nàng bận rộn ngược xuôi, chợt bàng hoàng nhận bấy nhiêu năm trôi qua, vẫn thể biến thành cái cớ để nàng ở ."