Hoàng Hậu Thật Khác Biệt - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-03-24 11:36:43
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ngày 1 tháng 1 năm Khang Minh thứ 1: Ngày đại cát đại lợi. chẳng vui vẻ nổi, phái bắt A Dung , nghĩ dù cưỡng ép cũng nàng ở bên cạnh . khoảnh khắc thấy nàng, phát hiện quyết tâm của cũng chỉ đến thế mà thôi. Ta nỡ xa nàng, nhưng càng sợ nàng hận hơn. Thôi , A Dung của vốn dĩ là phượng hoàng nên tung cánh bầu trời cao, mà vì sự ích kỷ của giam cầm bấy lâu nay, giờ đến lúc buông tay ."
"Ngày 3 tháng 3 năm Khang Minh thứ 1: Hôm nay là sinh nhật A Dung, nàng vốn ghét phiền phức, nàng ăn mì trường thọ . Ta bảo Đoan Mộc tướng quân giao binh phù cho A Dung. Ta nghĩ thông , yêu một là thành cho đó. Nguyện cho A Dung của từ nay về sơn cao thủy trường, bách tuế vô ưu."
13.
Ta vốn thích , càng thích mặt khác. ngày hôm đó, đến mức mắt còn sưng hơn cả mắt Trịnh nội quan.
Ta mắng: "Chẳng bảo thả , còn đưa xem cái gì!"
Trịnh nội quan lắc đầu: "Đây ý của Bệ hạ, là nô tài tự ý quyết định. Bệ hạ luôn đợi , từ thuở thiếu thời cho đến nay từng gián đoạn. Nói thật lòng, nô tài luôn ghét , cảm thấy xứng đáng với tình cảm sâu nặng của chủ t.ử, cũng ít hy vọng bên cạnh chủ t.ử xuất hiện nữ nhân khác để chia sẻ tâm tư của ngài ."
" ai cả, nô tài cũng tâm ý của điện hạ vùi lấp như . Bất kể theo nô tài , nô tài nhất định để . Chủ t.ử yêu sâu đậm nhường nào."
Ta chút bàng hoàng, cổ họng nghẹn đắng, thốt nên lời. Gió lạnh thổi qua, rối làn tóc, cũng xao động trái tim. Những hành động của Minh Sơ ngày hiện lên mắt, từ lúc nào Minh Sơ hòa quyện sinh mệnh của .
Ta mỉm với Trịnh nội quan — vốn luôn dành cho sắc mặt lạnh lùng: "Đồ nô tài thối, ngươi cuối cùng cũng một việc hồn đấy!"
Tinhhadetmong
Trịnh nội quan theo bóng xa, hét lớn đầy kỳ vọng: "Nương nương bằng lòng hồi cung ?"
Ta , và trong cái kết đại đoàn viên mà vạn mong đợi, quăng hai chữ: "MƠ ĐI!"
Trịnh nội quan: Quả nhiên kẻ chỉ cô!
Ta ngoái đầu: "Trêu ngươi đấy!"
Trịnh nội quan mắng thành tiếng: "Đồ ch.ó con!"
Tiếng vó ngựa dồn dập, một đêm băng qua nửa biên cương. Ta thấm mệt, nhưng trái tim thôi thúc tiến về phía . Cha thực chỉ đúng một nửa, việc luôn khao khát biên thùy phần nhiều là do chấp niệm, chứ nhất thiết đến. Chỉ là quá đần độn, nhận chấp niệm sớm tình yêu của Minh Sơ tan chảy từ lâu.
Cuốn sổ đó cho chỉ trái tim của Minh Sơ. Mà quan trọng hơn là tình yêu của chính ! Ta yêu Minh Sơ, yêu nhiều!
14.
Chưa đến hoàng thành, gặp Minh Sơ. Hắn vẫn ở Đông Cung, rõ ràng trở thành vị hoàng đế tối cao nhưng vẫn chỉ mặc một bộ tố y, đang cúi đầu bên chiếc bàn mà chúng từng cùng mài mực chữ. Nếu gì khác biệt, thì đó là đống tấu chương cao ngất ngưởng sắp nhấn chìm .
Hắn thấy tiếng động, ngước mắt lên, chỉ : "A Dung, nàng về ."
"Sao ngươi là ?"
Minh Sơ đặt b.út xuống, chậm rãi ngẩng đầu. Lúc mới phát hiện chỉ đang cố tỏ bình tĩnh, thực chất vành mắt đỏ hoe từ bao giờ. "Vẫn luôn đợi, vẫn luôn nhớ. A Dung, chuyện gì cũng , chỉ duy nhất một chuyện , đó là nàng thích ."
"Minh Sơ..." Ta bước nhanh tới .
"Ta..." Đôi mắt thể tin nổi của Minh Sơ phản chiếu hình bóng .
Ta mấy bài thơ tình hoa mỹ, nên chỉ thể dùng nụ hôn để chứng minh bản . Ta bao giờ cuồng nhiệt đến thế, như một mồi lửa thảo nguyên, thiêu rụi sự hoang mang lo sợ của Minh Sơ. Lệ nóng lặng lẽ lăn dài từ khóe mắt hai chúng , rơi nặng trĩu tim.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoang-hau-that-khac-biet/chuong-6.html.]
"Ta ở đây." Lần , đến lượt với Minh Sơ.
Chỉ vỏn vẹn hai chữ khiến Minh Sơ vốn luôn bình lặng như băng tan vỡ lý trí. Nơi hõm cổ ướt đẫm, Minh Sơ run giọng: "A Dung, cứ ngỡ, nàng thực sự cần nữa."
Ta lau vệt nước mắt của , đầu tiên hiền hòa đến : "Minh Sơ, về để cho ngươi , ngươi cược thua . Ta thích ngươi, một chút cũng ."
Sắc mặt Minh Sơ trở nên trắng bệch. ý trong mắt giảm, một nữa dây dưa nơi bờ môi mỏng của Minh Sơ, trong sự dịu dàng quyến luyến, xoáy mắt : "Cũng giống như ngươi, YÊU ngươi."
Trong phút chốc, dòng sông băng trong mắt Minh Sơ gặp nắng xuân tan chảy. Chúng đều hiểu, chúng tìm thấy nơi chốn về của đời .
"Vì ngươi, nguyện ở đây."
Minh Sơ lắc đầu, ấm áp: "Không, A Dung, , thành cho nàng."
Nói đoạn, khựng , nụ càng đậm hơn: "Không, là thành cho nàng, và cho cả nữa."
15.
Trong sự ngơ ngác của , Thái thượng hoàng hậm hực trở về. Phải là con một khi "ác" thì ngay cả bản cũng mắng. Thái thượng hoàng từ lúc về cung cứ chỉ thẳng mặt Minh Sơ mà mắng là "sóng xô sóng ", còn "chó" hơn cả cha .
"Chuyện là thế nào?"
Minh Sơ giúp b.úi tóc: "Ta nhường ngôi cho Ninh nhi ."
Ta kinh hãi: "Minh Sơ, ngươi ! Con trai ngươi còn đầy ba tuổi!"
Minh Sơ vỗ vai , hiệu cho bình tĩnh: "Cho nên mới gọi phụ hoàng về phụ chính cho nó. Như , một là thể cùng nàng biên cương, hai là sợ quyền thần lộng hành."
Ta liếc Thái thượng hoàng đang tức đến dậm chân ngoài : "Ông mà chịu đồng ý ?" Lão già đó nghỉ hưu đến phát điên , giờ bắt thế mà chịu ?!
Minh Sơ hiền lành vô hại: "Ta bảo với mẫu hậu là tôn t.ử nhớ bà ."
Ta thốt lên: Khá khen cho chiêu "g.i.ế.c diệt tâm" !
"Ta còn ..." Giọng Minh Sơ trầm xuống.
"Hửm?!"
"Nói năm sẽ sinh cho bà một đứa cháu gái để bà bế."
"Thế ?" Ta cố tình trêu .
"Nên chúng nỗ lực thôi."
Mười ngón tay đan c.h.ặ.t, tóc xanh quấn quýt, tình ý nồng nàn dứt.
Thế gian an đắc song pháp, bất phụ Như Lai bất phụ khanh!
(Hoàn)