HOÀNG PHI LÝ THIẾT TRỤ - Chương 2.
Cập nhật lúc: 2026-03-21 11:40:39
Lượt xem: 47
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
2
Mùa hè năm Hồng Đức thứ hai mươi, mang theo kỳ vọng của bộ dân trong huyện, hành trình dài một tháng lẻ năm ngày, cuối cùng đến kinh thành Nam An.
Cùng lúc đến nơi còn mấy chục cỗ xe từ khắp nơi cả nước, chở các tú nữ tham gia tuyển chọn của từng phủ.
Xe ngựa của chúng lượt tiến thành.
Hôm hiển nhiên ngày lành tháng . Khi còn cách kinh thành đầy năm dặm, trời đổ mưa lớn, kèm theo đó là tiếng sấm vang dội dứt.
Ta và đ.á.n.h xe đều mong sớm thành để định chỗ ở.
trời chiều lòng . Ngay khi xe ngựa của sắp tiến cổng thành, một tiếng sét dữ dội từ trời giáng xuống, đ.á.n.h thẳng cỗ xe đang .
Người đ.á.n.h xe trong lúc nguy cấp phản ứng cực nhanh, nhảy khỏi xe. Còn trong xe, lúc .
Sau một tiếng nổ ch.ói tai và ánh lửa lóe lên.
Cỗ xe tan nát.
Trong cơn mưa xối xả.
Ta sững như gỗ.
Không hề hấn gì.
Thật khó diễn tả tâm trạng khi đó, bởi trong một thời gian khá dài đó, luôn ở trong trạng thái như hồn vía lơ lửng, ăn ngủ nhưng rằng.
Khi hồn phách trở bình thường, ngoài ý vượt qua vòng sàng lọc của Lễ bộ, chỉ chờ cung tham gia vòng tuyển chọn cuối cùng ngự tiền.
Ngày cung, trời trong xanh hiếm .
Ta cùng hai mươi chín tú nữ khác, mặc cùng một kiểu váy xanh biếc, son phấn, dáng vẻ thanh đạm, theo vị quan dẫn đầu, lặng lẽ ngay ngắn bước hoàng thành, đến đại điện nơi diễn vòng tuyển chọn cuối cùng.
Trong đại điện, đó là những tôn quý nhất của đế quốc .
Hoàng đế, Thái t.ử, Thái t.ử phi, và nhân vật chính của tuyển chọn , Hoàng thái tôn Ngụy Nghiệp Chiêu.
Ấn tượng đầu tiên của về Ngụy Nghiệp Chiêu là một tiếng “phụt”.
Ngay lúc bước đại điện, bầu khí trang nghiêm yên tĩnh phá vỡ bởi một tiếng rõ.
Phụt.
Có .
Cười to.
To đến mức theo bản năng liếc về phía phát âm thanh.
Ở phía bên đại điện, một thiếu niên mặc áo đỏ đang lấy tay áo che miệng, cả run lên vì cố nhịn .
Ta nhanh ch.óng thu ánh , bình tĩnh như nước quỳ xuống bóng dáng uy nghiêm phía .
“Dân nữ Lý Thiết Trụ bái kiến Hoàng thượng.”
Trái ngược với sự bình tĩnh của , Hoàng đế tỏ rõ vẻ hứng khởi, dùng giọng đầy kinh ngạc hỏi ba chữ:
“Chính là ngươi?”
Phải lâu mới vì trong cảnh khi , ba chữ thốt .
Chuyện bắt đầu từ ngày sét đ.á.n.h.
Ngày đó, Lễ bộ vì đặc biệt coi trọng việc tuyển chọn, lập tức phái đến hiện trường điều tra.
Nghe tia sét khi , mục tiêu ban đầu là cổng thành chính của Nam An. điều kỳ lạ là, tia sét vốn lao thẳng thành lâu , khi chỉ còn cách mục tiêu mười trượng, đột nhiên đổi hướng, lệch một chút bổ xuống cỗ xe đang thành.
Điều khó mà khiến suy đoán, liệu trong cõi u minh tồn tại một lực lượng nào đó đang bảo vệ thành lâu, bảo vệ Nam An, bảo vệ Đại Chiêu .
Càng kỳ lạ hơn nữa là, cỗ xe Đại Chiêu chịu một kiếp nạn, đ.á.n.h tan tành, nhưng bên trong hề thương, thậm chí còn biểu hiện sự bình tĩnh khác thường.
Những dân hỏi đều kể tình hình khi đó một cách sinh động, cùng với phản ứng của lúc .
Mười thì chín “ ngay ngắn, thần sắc bình thường”, thứ mười còn thêm một câu: “ ánh sáng”.
Quan viên Lễ bộ trung thực báo cáo bộ nội dung điều tra, bao gồm cả câu “ ánh sáng” .
Trùng hợp là, đúng lúc đó, quan viên Khâm Thiên Giám đang bói toán cho việc tuyển phi của Hoàng thái tôn, cũng thu một kết quả ngay khoảnh khắc sét đ.á.n.h.
Quẻ tượng là “Chấn”, mà Chấn chính là sấm. Điều báo hiệu Thái tôn phi tương lai là một cô gái liên quan đến sấm sét.
Những thông tin truyền đến tai Hoàng đế, khiến long nhan vô cùng vui vẻ, nhất định gặp cho vị cô nương Thiết Trụ mang màu sắc truyền kỳ và điềm lành huyền bí .
Vì khi mặt ông, ông kinh ngạc vui mừng thốt lên:
“Chính là ngươi!”
lúc đó hiểu ý nghĩa của ba chữ , chỉ thể giữ lễ đáp:
“Chính là dân nữ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoang-phi-ly-thiet-tru/chuong-2.html.]
Hoàng đế lớn, hỏi một câu:
“Lý Thiết Trụ, ngươi tài nghệ gì ?”
Ta hề rằng hôm đó là duy nhất hỏi về tài nghệ, đó cũng ai nhắc rằng vòng tuyển cuối cần biểu diễn.
Lòng bàn tay bắt đầu toát mồ hôi.
Nói thật hổ.
Dù cha trong lĩnh vực văn chương cũng chút thành tựu, nhưng bản từng dính dáng đến bất kỳ môn nghệ thuật nào.
Cha từng thử bồi dưỡng về văn học, lấy tác phẩm Lao Tao của ông mẫu giảng dạy, nhưng dù ông kiên nhẫn đến , cũng chỉ nhớ hai câu:
“Cha rèn sắt,
Ta cũng rèn sắt.”
Trong lòng rối như tơ vò, thời gian trôi từng chút một, Hoàng đế vẫn kiên nhẫn chờ.
Trong lúc cấp bách, chợt nhớ một kỹ năng miễn cưỡng cũng thể gọi là tài nghệ.
Vì thế đáp:
“Dân nữ hát tới.”
Hát tới là một loại hình nghệ thuật dân gian nhiều ưa thích, biểu diễn phần lớn là ăn xin hoặc tăng nhân trong chùa.
Ta học thứ là nhờ hồi nhỏ thường một lão ăn mày đến nhà xin ăn.
So với thứ văn chương nghiêm túc Lao Tao của cha , tiếng gõ phách tre và lời hát của lão ăn mày rõ ràng hấp dẫn hơn nhiều. Ta học nhanh, từng khiến cha lúc nghi ngờ năng lực dạy dỗ của chính .
Đại điện vốn yên tĩnh càng trở nên im lặng hơn. Ở khóe mắt, thiếu niên áo đỏ cũng còn run nữa, ánh từ bốn phía đều dồn về phía .
Hoàng đế “ồ” một tiếng, phất tay :
“Được! Hát cho trẫm một đoạn!”
Dụng cụ biểu diễn nhanh ch.óng đưa đến tay .
Ta cầm phách tre, hắng giọng, chỉnh nét mặt, bắt đầu biểu diễn đầy hứng khởi:
“Ây! Ây!
Phách tre vang, phách tre dậy.
Bát Tiên Đông du hiển thần tích.
Hồ lô bán t.h.u.ố.c Thiết Quải Lý,
Quạt lá hóa thuyền Hán Chung Ly.
Lữ Tổ bảo kiếm hóa rồng bay,
Trương Quả Lão cưỡi lừa ngược.
Tiên cô ôm sen đến, Lam Thái Hòa ca hát .
Quốc cữu cầm ngọc bản, Hàn Tương T.ử thổi sáo ngang.
Bát Tiên vì cùng hội tụ?
Phù trợ Đại Chiêu Hồng Đức đế!
Hồng Đức đế, mười sáu năm mưa gió.
Mưa gió qua, d.a.o lửa.
Đuổi giặc Hồ, phục Trung Hoa, cứu dân chúng, dựng cương thường!
Bốn bể yên, Hoàng Hà trong, từ đây lương đầy thịt, sông cá, áo, chum gạo!
Bát Tiên cùng giúp Hồng Đức gia, trả Đại Chiêu một trời đất lành!”
Ta mải mê biểu diễn, đến khi dứt lời mới phát hiện một nhịp phách giòn giã khác đang từ xa hòa theo.
Ta dừng , Hoàng đế cũng dừng .
Ông sảng khoái, một câu mà ngoài ông , bất kỳ ai cũng thể mất đầu:
“Năm xưa trẫm xin ăn, thứ trẫm giỏi nhất!”
Buổi tuyển chọn kết thúc trong bầu khí chủ khách đều vui vẻ.
Thay Đại Chiêu chịu một kiếp sét mà hề hấn gì, trùng khớp với điềm báo của trời, hơn nữa còn “gu nghệ thuật” cực kỳ tương hợp với Hoàng đế.
Tất cả đều cho thấy:
Ta, thiếu nữ Lý Thiết Trụ,
chính là lựa chọn thể thế cho vị trí Thái tôn phi.