HOÀNG PHI LÝ THIẾT TRỤ - Chương 5.
Cập nhật lúc: 2026-03-21 11:41:14
Lượt xem: 41
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
5
Chúng chính thức thành hôn ngày hai mươi lăm tháng giêng năm Hồng Đức thứ hai mốt.
Đêm tân hôn, Ngụy Nghiệp Chiêu trông ưa , tỏ điềm tĩnh, khiến cảm thấy là thể nên việc lớn.
Hắn vững vàng bên giường, cũng bình thản hỏi một câu:
“Ngươi nhũ danh ?”
Ta hiểu tâm trạng của . Không đàn ông nào trong đêm động phòng ôm một cô gái tên Thiết Trụ mà âu yếm.
Vì thế gật đầu.
Hơi ngượng ngùng với :
“Trụ Tử.”
Thật lừa rằng tên “Kiều Kiều” gì đó dễ hơn, để đỡ khó chịu. sợ khi gọi “Kiều Kiều”, chính là “Kiều Kiều”, từ đó lộ chuyện dối.
Quả nhiên Ngụy Nghiệp Chiêu mấy dễ chịu.
Hắn im lặng lâu.
Ngay lúc nghĩ đả kích nhẹ, lượt lui , khí chất “ việc lớn” lập tức biến mất. Hắn cúi đầu, mặt đỏ bừng, bắt đầu bứt ngón tay.
Rất lâu mới thành khẩn đề nghị rằng chúng nên nghỉ sớm.
Phải rằng, khi Ngụy Nghiệp Chiêu cúi xuống hôn , thật sự kinh ngạc.
Dựa theo trường hợp của Trương thư sinh, một đàn ông loại tệ bạc, khi trong lòng, thể sẽ giữ vì đó.
Mà Ngụy Nghiệp Chiêu thực chất là tinh thần phản kháng khá mạnh.
Hồi nhỏ thích ăn vỏ bánh chẻo, Hoàng đế vì chuyện mà dạy dỗ , bắt hoặc ăn cả cái bánh, hoặc chỉ ăn mì luộc.
lựa chọn của Ngụy Nghiệp Chiêu là từ đó ăn bánh chẻo nữa, cũng ăn vỏ bánh chẻo. Vì vỏ bánh nhân thì thể gọi là vỏ bánh chẻo.
Có thể thấy là bề ngoài phục tùng nhưng trong lòng ngang ngạnh.
Vì , một như , khi hôn nhân sắp đặt, thể sẽ chọn cách chấp nhận nhưng thuận theo. Giống như chấp nhận ăn vỏ bánh chẻo, nhưng cũng ăn bánh chẻo, tức là chấp nhận hôn nhân, nhưng “động” đến .
Cho nên ngờ “động”, mà còn “động” khá nỗ lực.
Năng lực của Ngụy Nghiệp Chiêu trong chuyện rõ ràng xuất sắc như khi chọi dế, thậm chí còn phần vụng về.
đổi là tính hiếu thắng của . Hắn ngừng mò mẫm tìm cách, cuối cùng cũng dần dần nắm .
Quá trình đó mấy dễ chịu, ngừng nhớ đến cảnh cha ngày rèn sắt.
Cũng như thợ rèn hiểu tâm trạng của sắt, Ngụy Nghiệp Chiêu cũng hiểu tâm trạng của . Trong lúc bận rộn còn tranh thủ , tỏ vẻ vui, nhắc cần vẻ mặt dữ tợn như .
Sau đó nghĩ , lẽ trong một khoảnh khắc nào đó, nảy sinh ý định g.i.ế.c chồng.
Xong việc, Ngụy Nghiệp Chiêu vẻ mặt trầm ngâm, ánh mắt xa xăm, màn giường mà thất thần, lẽ đang tổng kết kinh nghiệm, cũng thể đang suy ngẫm về cuộc đời.
Ta đàn ông mắt đầy vẻ “trí tuệ”, bỗng nhiên sinh vài phần khâm phục.
Đổi góc mà , giữ sự ngang ngạnh trong lòng, vẫn thể tuân theo, chứng tỏ khả năng nhẫn nhịn chịu đựng, tiến lui, co duỗi linh hoạt.
Vì thế sáng hôm , khi Ngụy Nghiệp Chiêu hỏi cảm nghĩ về đêm qua, khen :
“Điện hạ co duỗi linh hoạt, tiến lui.”
Ngụy Nghiệp Chiêu khi đó khá nghiêm túc.
Hắn dạy dỗ :
“Trời sáng , đừng những lời hổ như .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoang-phi-ly-thiet-tru/chuong-5.html.]
Thời gian đầu khi thành hôn, gặp một vấn đề khó khăn, đó là trở thành một vợ , tức là vai trò thê t.ử của Ngụy Nghiệp Chiêu.
Ông ngoại là một mổ heo, lúc trẻ hàng xóm khen là “Tây Thi bán thịt”. Người nghề mổ heo thường yêu cầu cao đối với d.a.o, vì thế thiết lập mối quan hệ ăn mật thiết với tiệm rèn nhà .
Mỗi nhận d.a.o mới hoặc mài d.a.o cũ, cha Lý Khang đều tự mang sản phẩm đến tận nhà, giới thiệu cách sử dụng và bảo dưỡng, còn dẫn tích Bào Đinh giải ngưu trong Trang T.ử để ca ngợi nghề mổ là một nghề đầy trí tuệ.
Điều khiến ông ngoại vui, cũng học thức và tinh thần “hậu mãi” của cha cảm động sâu sắc, cuối cùng nên duyên với tiệm rèn.
Là con gái của một mổ heo, tính cách mạnh mẽ và thể khỏe khoắn. Bà quản cha khá nghiêm, còn cha thì dần dần tự rèn cho phẩm chất nhẫn nhịn thuận theo.
Rõ ràng quan hệ của cha thể áp dụng và Ngụy Nghiệp Chiêu, vì đối tượng học hỏi chủ yếu là chồng, Thái t.ử phi.
Ta nhiều cơ hội quan sát chi tiết cách bà và Thái t.ử chung sống, chỉ thể học theo qua những việc cụ thể.
Ví dụ, để ý bà chuẩn những món gì cho Thái t.ử, thì cũng dặn chuẩn y như cho Ngụy Nghiệp Chiêu.
Quan tâm đến chồng từ chuyện ăn uống, thể hiện sự hiền thục và chu đáo của vợ, vì thế mà khá đắc ý.
Ngụy Nghiệp Chiêu mấy cảm kích “hiền thê” như . Hắn thường sắc mặt khó coi, ánh mắt phức tạp, thậm chí còn từ chối ăn.
Sự cảm kích của khiến giữa chúng nảy sinh vài phần khó chịu, đồng thời hôn nhân cũng bao phủ bởi một tầng u ám lớn hơn.
Có ít bên cạnh với rằng, phu quân của bên ngoài khác. Mọi cùng chung một lòng khuyên nên “trị” con hồ ly tinh .
Hồ ly tinh đương nhiên là Trịnh Nguyệt Hằng.
Ta vì chuyện mà rơi phiền não.
Bởi kinh nghiệm “trị yêu”, hơn nữa còn nghĩ đến một vấn đề sâu xa hơn, đó là sự chênh lệch phận giữa và Ngụy Nghiệp Chiêu.
Tạm đến địa vị, ngay cả trong gia đình bình thường, đàn ông thường ở thế , còn phụ nữ ở thế .
Trong lúc hiểu và cũng hài lòng với hiện tượng , từng hỏi chồng:
“Vì quen để đàn ông ở ?”
Phản ứng của bà đáng suy ngẫm.
Đầu tiên bà đỏ mặt, đó với :
“Trụ Tử, chuyện , con nên đóng cửa mà bàn với Nghiệp nhi. Vợ chồng cần phối hợp, con cần với .”
Đêm đó, Ngụy Nghiệp Chiêu thẳng giường, dang tay dang chân, như thể sẵn sàng chịu c.h.ế.t mà :
“Đến ! Không ngươi hài lòng !”
Xét thấy hai con họ đều suy nghĩ khá kỳ lạ, vẫn tìm câu trả lời, cũng xác định quyền lên tiếng về việc Ngụy Nghiệp Chiêu “ bên ngoài” .
Khi còn nghĩ cách “trị yêu”, Ngụy Nghiệp Chiêu chủ động ngả bài với .
Hắn đưa cho xem một tập thơ.
Đó là một quyển sổ nhỏ, tỏa hương thơm, chữ , quan trọng là nội dung thể hiện rõ tâm tư say mê của một thiếu nữ.
Tác giả, Trịnh Nguyệt Hằng.
Lúc đó lòng lạnh .
Còn Ngụy Nghiệp Chiêu thì chăm chú .
Hắn hẳn gây áp lực với từ ba phương diện: tài hoa của Trịnh Nguyệt Hằng, tình cảm sâu đậm của nàng, và cả cái tên dễ của nàng.
Để buộc chấp nhận phụ nữ .
Ta lâu gì.
Cuối cùng, Ngụy Nghiệp Chiêu hỏi :
“Trụ Tử, ngươi xem, Trịnh Nguyệt Hằng ý đồ bất chính với ?”