Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 1204
Cập nhật lúc: 2026-04-03 23:27:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hàn Oánh Oánh chột , chút tâm tư nhỏ đó của cô đều trúng phóc.”
Minh Châu gật đầu:
“Tớ thích con Chu Tuấn Hùng lắm, nhưng đây là quan hệ xã giao của , cần nhận sự công nhận của tớ, tớ chỉ là huyết thống và là bạn học của thôi, tớ thể chịu trách nhiệm cho cuộc đời của , chuyện của thì vẫn tự quyết định.
Nếu cảm thấy thể mang cho giá trị về mặt tinh thần, xứng đáng để tiếp tục qua thì cứ tiếp tục, chỉ là bất kể quan hệ của hai đến , đều khả năng chịu trách nhiệm cho hành vi của .
Còn nữa... về phương diện quan hệ nam nữ, bảo vệ chính ."
Cô xong, nhún vai tiếp tục tới.
Hàn Oánh Oánh cảm thấy, Minh Châu quá chủ kiến, lẽ cách nào khiến cô đồng cảm với giá trị quan kết bạn của .
Vậy thì nữa .
Suốt một buổi sáng học tập, Hàn Oánh Oánh giảng nghiêm túc, ngừng ghi chép sách theo lời giảng của giáo viên.
Thực tế thì đại đa bạn học đều như .
Cho nên Minh Châu ở chỗ , tay trái chống đầu giảng, tay thì xoay b.út máy trong tay chơi đùa trông đặc biệt nổi bật.
Giáo viên giảng bài cũng chút lọt mắt nữa, trực tiếp gọi cô dậy trả lời câu hỏi.
Cô hề căng thẳng, trái Hàn Oánh Oánh bên cạnh lo lắng đến phát khiếp, bận rộn tìm đáp án trong sách giúp Minh Châu.
cô còn tìm thấy thì Minh Châu trực tiếp trả lời xong câu hỏi của giáo viên.
Sự nghi ngờ ban đầu trong mắt giáo viên lập tức chuyển thành kinh ngạc:
“Em chuẩn bài ?"
Minh Châu :
“Vâng thưa thầy."
Giáo viên hài lòng gật gật đầu:
“Ừm, trả lời , xuống , các em, học tập chính là như , mỗi ngày học môn nào thì nhất định chuẩn bài , khi lên lớp mới thể dùng tốc độ nhanh nhất để hấp thụ những kiến thức giáo viên giảng thành kiến thức của chính , bạn Minh Châu , các em đều học tập bạn ."
Hàn Oánh Oánh kinh ngạc sang Minh Châu, chờ đến khi tan học mới chút thắc mắc hỏi:
“Cậu chuẩn bài thật ?"
“Tất nhiên ."
“... mỗi ngày về về đường mất bao nhiêu thời gian, buổi tối về nhà bầu bạn với , lấy thời gian mà học chứ."
“Tớ ..."
Minh Châu vẻ mặt đau khổ:
“Vì học tập mà hy sinh thời gian ngủ thôi, ngày nào tớ cũng học đến mười hai giờ đêm đấy."
Hàn Oánh Oánh chút kinh ngạc, xem mỗi tối mười giờ ngủ vẫn là quá lười biếng , tiếp tục cố gắng thôi, thể để Minh Châu bỏ xa quá .
Nhìn dáng vẻ Hàn Oánh Oánh đang quyết tâm hối cải, Minh Châu cúi đầu nhịn , cô bé thật dễ lừa quá .
Học xong các tiết buổi sáng, Minh Châu dọn dẹp cặp sách, sang Hàn Oánh Oánh:
“Đi thôi, căng tin ăn cơm."
Hàn Oánh Oánh căng thẳng:
“Hôm nay về ?"
“Ừm, việc gì quan trọng thì buổi trưa tớ đều về ăn cơm nữa," Tuy nhiên thấy phản ứng của Hàn Oánh Oánh, Minh Châu nghi hoặc:
“Sao , hẹn ?"
Hàn Oánh Oánh chột , “Thì... sáng nay lúc Chu sư đưa tớ tới đây giảng cho tớ mấy câu hỏi chuyên môn, để cảm ơn... tớ mời trưa nay ăn cơm cùng."
Minh Châu gật gật đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoi-uc-ao-blouse-mang-theo-khong-gian-linh-tuyen-lam-giau-giua-thoi-bao-cap/chuong-1204.html.]
“Ra là , chúng cùng căng tin, ăn riêng ."
Hai cùng tới căng tin, Hàn Oánh Oánh từ xa thấy Chu Tuấn Hùng liền vẫy tay với đối phương.
Chu Tuấn Hùng cũng quang minh chính đại sự chú ý của nhiều đàn em khóa mà vẫy tay với Hàn Oánh Oánh:
“Tới ."
Anh xong, ánh mắt rơi mặt Minh Châu:
“Minh Châu sư , em cũng tới , chuyện hôm qua thật sự xin nhé, Oánh Oánh cho tình hình của em , là hiểu lầm ý của Oánh Oánh, cứ tưởng em ở nhà ức h.i.ế.p và bóc lột nên giúp em một tay, ngờ là nghĩ nhiều quá."
“Không , Chu sư cũng là lòng mà."
“Vậy... trưa nay chúng cùng ăn cơm , coi như tạ với em."
“Thôi thôi, gia giáo nhà em thật sự nghiêm," Cô xong, gật đầu xa cách với Chu Tuấn Hùng căng tin.
Sau khi ba xếp hàng lấy cơm xong, Minh Châu liền tách khỏi hai họ, ở giữa cách ba bốn cái bàn.
Bên cạnh Chu Tuấn Hùng rõ ràng đang chuyện với Hàn Oánh Oánh, nhưng dư quang cứ kìm mà liếc về phía Minh Châu.
Người phụ nữ dường như chút thích .
Chuyện gì chứ?
Chẳng lúc nào cũng biểu hiện ?
Nữ sinh trường đều chinh phục, phụ nữ ... rốt cuộc là đang thanh cao cái gì chứ?
Anh đang mải suy nghĩ thì thấy một đàn ông trông thanh tú trai, nho nhã, bưng khay cơm đến bàn của Minh Châu:
“Xin hỏi, thể đây ?"
Chu Tuấn Hùng bĩu môi, cái tên mặt trắng từ ?
Sao lúc từng thấy qua?
Tuy nhiên ánh mắt cũng tồi, thể liếc mắt một cái tìm phụ nữ nhất trường để chung bàn, chỉ tiếc là định sẵn sẽ từ chối thôi.
Mà Minh Châu khi thấy giọng chút quen thuộc , đột ngột ngước mắt lên.
Nhìn thấy tới, mắt cô sáng lên ——
Chương 1037 Cố nhân trùng phùng
“Minh Lãng?
Sao ở đây?"
Minh Châu thật sự là vạn ngờ tới, cô thể gặp Phương Minh Lãng ở trường, chẳng vẫn đang bác sĩ lành ở thành phố Nam ?
Phương Minh Lãng đặt khay cơm xuống, vặn đối diện cô, giọng vẫn ôn nhu khiêm tốn như cũ:
“Chúng thủ đô tu nghiệp, tiếp theo sẽ ở ngôi trường cùng với mười mấy học viên đến tu nghiệp khác, học qua một chút kiến thức y học mới trong nước tiếp thu, đó sẽ đến mấy bệnh viện ở thủ đô để thực tập."
Minh Châu đặt đũa xuống, chằm chằm :
“Chuyện lớn như gọi điện báo một tiếng chứ."
“Hôm nay mới là ngày đầu tiên , chờ báo danh xong, sắp xếp thỏa mới định đến nhà cô út thăm ."
“Vậy đừng đợi nữa, tối nay qua luôn , lâu gặp , em đích xuống bếp món ngon tẩy trần cho ."
Phương Minh Lãng , gật đầu:
“Được, cơm cô thì ngày nào cũng mong mỏi đấy, còn ồn ào chờ khi nghỉ hưu sẽ cùng bố thủ đô định cư, ngày nào cũng đến nhà cô ăn chực."
Minh Châu khẽ :
“Vậy thì em cầu còn chứ, cả một đại gia đình tụ họp với sẽ náo nhiệt hơn nhiều."