Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 1233

Cập nhật lúc: 2026-04-03 23:28:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cô lập tức cúi xuống, ôm chầm lấy Giang Đồ, định đưa gian để cho uống nước linh tuyền nhằm ch-ữa tr-ị vết thương, nhưng mà… căn bản thể gian.”

 

Viền mắt cô đỏ bừng trong nháy mắt:

 

“Tại gian trong mơ mất hiệu lực ?”

 

Giang Đồ khó nhọc giơ tay lên, che lấy bàn tay cô:

 

“Châu Châu, thì đừng tốn sức nữa, sắp… xong , cuối đời thể gặp em một nữa, thật sự vui.”

 

Minh Châu lắc đầu:

 

“Không , Giang Đồ, đây chỉ là mơ thôi, thật .

 

Chúng tóm Lan Xuân Cúc , nữa , chúng đổi kết cục mà.”

 

Ngũ quan đau đớn của Giang Đồ nhăn nhúm thành một đoàn:

 

“Lan Xuân Cúc?

 

Kẻ chủ mưu phía , là Lan Xuân Cúc ?”

 

Minh Châu nghi hoặc:

 

“Đây là mơ, cho nên… sự thật ?”

 

“Mơ?”

 

Ngay khoảnh khắc Minh Châu gật đầu, cô chợt phát hiện cổ Giang Đồ mặt một vết sẹo to bằng ngón tay cái.

 

Trên cổ Giang Đồ rõ ràng vết sẹo , hơn nữa vết sẹo trông cũng giống vết sẹo mới trong vòng một năm qua.

 

Ngón tay cô run rẩy, chạm vết sẹo đó, trong lòng đầy nghi hoặc:

 

“Đây là… vết sẹo để từ khi nào?”

 

Giang Đồ về phía Minh Châu:

 

“Em… nhớ ?

 

Đây là hai năm khi đốt pháo hoa, cẩn thận bỏng.”

 

Hai năm ?

 

Khi đó Minh Châu…

 

đang trong cơn hôn mê.

 

Trong đầu cô một ý niệm nào đó bùng nổ, về phía Giang Đồ rõ ràng mệt mỏi đến mức gần như mở nổi mắt, nhưng vẫn đang cố gắng cô, dường như sợ bỏ lỡ mỗi phân mỗi giây, tim cô đau nhói như một con d.a.o sắc bén đ-âm .

 

Giọng của Giang Đồ tiều tụy như sắp tan vỡ:

 

“Cho dù là ở trong mơ, thể thấy em thêm một nữa, cũng… ch-ết hối tiếc .

 

Châu Châu, em cảm kích bao nhiêu, mùa hè năm , thể Từ Khải tính kế, đưa căn hầm đó.

 

Anh thật sự, yêu yêu yêu em, khao khát bao thể cùng em trường tương thủ, nhưng rốt cuộc… nữa , thể gặp gỡ, quen , yêu thương một như em, lẽ dùng hết bộ vận may của .

 

Châu Châu, trời hình như… tối , xin em, rốt cuộc nuốt lời , rốt cuộc để em một thế gian .”

 

“Giang Đồ…”

 

Khoảnh khắc mở miệng, giọng run rẩy đến khàn đặc, cô dùng hết sức lực, ôm c.h.ặ.t lấy :

 

“Đừng để em một , em sợ lắm, gắng gượng thêm chút nữa, gắng gượng thêm chút nữa ?”

 

Minh Châu sắp đến , nhất định gắng gượng, Minh Châu thật sự sắp đến .

 

“Châu Châu, đừng sợ, ch-ết , cũng sẽ hóa thành ánh nắng, hóa thành gió, hóa thành mưa, hóa thành những vì bầu trời đêm thể chiếu rọi lên em, lúc nơi, bên cạnh em, bảo vệ em.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoi-uc-ao-blouse-mang-theo-khong-gian-linh-tuyen-lam-giau-giua-thoi-bao-cap/chuong-1233.html.]

Giọng của Giang Đồ càng ngày càng nhỏ, mí mắt rõ ràng đang cố gắng chống đỡ, nhưng cũng tránh khỏi việc từ từ khép .

 

Anh khó nhọc giơ tay lên, cuối cùng vuốt ve gương mặt Minh Châu, nhưng cuối cùng còn sức lực:

 

“Châu Châu…”

 

Minh Châu thấy , thành tiếng, nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay , áp lên má :

 

“Em ở đây, Giang Đồ, em ở đây.”

 

“Sống nhé… em … sống …”

 

Lời rốt cuộc thể hết, bàn tay Giang Đồ đang chạm mặt cô chợt mất trọng lượng, rơi nhanh xuống trong lòng bàn tay Minh Châu.

 

Minh Châu sững tại chỗ, ôm c.h.ặ.t lấy , đau buồn và bi thống giữa khu rừng rộng lớn, đồng cảm sâu sắc với Minh Châu mà Giang Đồ yêu.

 

Nghĩ đến cái xác hồn mà cô gặp ở đời , tuy trông già nua lắm nhưng ánh mắt tang thương, hề chút niềm vui nào, trái tim cô như x.é to.ạc một lỗ hổng lớn.

 

“Giang Đồ…

 

Giang Đồ đừng ngủ, tỉnh , cô sắp đến , cô lập tức đến ngay đây, cô thể cứu mà, cô nhất định thể cứu …”

 

“Châu Châu, Châu Châu?”

 

Minh Châu chợt mở mắt , mắt là căn phòng sạch sẽ sáng sủa trong gian, cô đang Giang Đồ vẫn còn sống sờ sờ ôm c.h.ặ.t trong lòng, nước mắt thấm ướt khuôn mặt từ lúc nào .

 

Giang Đồ giơ tay lau nước mắt mặt cô, nhưng những giọt lệ mới tiếp tục lăn khỏi hốc mắt.

 

Giang Đồ đau lòng hôn lên trán cô hết đến khác, giọng dịu dàng:

 

“Sao thế?

 

Ác mộng ?”

 

Minh Châu nhịn , ôm lấy rống lên.

 

Giang Đồ tiếng đau đớn đến xé lòng của cô gái nhỏ nhà , tim cũng đau thắt , một tay ôm cô, một tay nhẹ nhàng vuốt ve gáy cô:

 

“Bị bắt nạt trong mơ ?”

 

Minh Châu lắc đầu, chỉ , một câu cũng nên lời.

 

Qua một hồi lâu, cuối cùng cô mới nghẹn ngào bên tai Giang Đồ:

 

“Em mới ở trong mơ, thấy Giang Đồ trong rừng, đầy m-áu.”

 

“Đó là mơ thôi, chúng bắt Lan Xuân Cúc , phá hỏng kế hoạch tương lai của bọn họ , sẽ chuyện gì nữa .”

 

“Không , là một Giang Đồ khác,” Minh Châu rời khỏi vòng tay Giang Đồ, tay ấn lên cổ:

 

“Là Giang Đồ vết bỏng pháo hoa cổ, là Giang Đồ của Minh Châu , em tận mắt chứng kiến , tận tay tiễn đưa niềm hy vọng sống tiếp đời của Minh Châu đó.”

 

Giang Đồ sững một chút, nhất thời nên lời.

 

“Giang Đồ, trong lòng em khó chịu quá, rõ ràng em ở đó , rõ ràng em đều mặt, em mong bao thể cứu Giang Đồ, nhưng em , em gian, ngay cả y thuật cũng dường như biến mất tiêu, đối mặt với Giang Đồ đó, điều duy nhất em thể là lặng lẽ bày tỏ tình yêu và sự luyến tiếc dành cho Minh Châu, chờ đợi nhắm mắt.”

 

Giang Đồ bao giờ nghi ngờ lời Minh Châu , dù Minh Châu xảy quá nhiều chuyện thể tưởng tượng nổi.

 

Anh đưa tay xoa đầu cô, giọng điệu dịu dàng:

 

“Sự xuất hiện của em khiến Giang Đồ đó thể lời từ biệt cuối cùng trong đời với Minh Châu, thì cho dù , cũng còn quá nhiều điều hối tiếc nữa , đáng thương chỉ Minh Châu, mòn mỏi chờ đợi một tình v-ĩnh vi-ễn bao giờ trở trong suốt những năm tháng dài đằng đẵng.”

 

Minh Châu vẫn đang :

 

“Không nên là em, nếu là Minh Châu đó… nếu là Minh Châu đó thì mấy, cô lẽ thể chữa khỏi cho , cho dù , bọn họ cũng thể… một cuộc chia ly hối tiếc.”

 

Giang Đồ buông cô gái trong lòng , nâng mặt cô lên:

 

“Châu Châu, đừng , hối tiếc chỉ dành cho còn sống mà thôi, bất kể giữa họ lời từ biệt , hối tiếc rốt cuộc vẫn là hối tiếc, sẽ biến mất .

 

 

Loading...