“Nghe lời đe dọa của Lư Chiêu Chiêu, Tần Hân Hân nhịn rùng một cái, đầu liếc cô một cái, nhưng ánh mắt của cô dọa sợ, chỉ thể thu hồi tầm mắt, lủi thủi nhịn đau chạy xa.”
Lư Chiêu Chiêu trở cổng lớn, liền thấy Lư cũng đang trong sân, trong mắt còn mang theo mấy phần đau lòng.
Cô mỉm :
“Mẹ, đây là xót xa cho đứa con gái nhỏ nuôi lớn ?"
Mẹ Lư lắc đầu:
“Không , chỉ là thấy khó chịu trong lòng, giáo viên nhân dân cả đời mà nuôi dạy một đứa trẻ thành như thế , con bé đúng là... kỳ quặc đến mức khiến chút còn gì để ."
“Sau nếu nhà họ Tần cùng thì đừng cho cô nữa, đặc biệt là khi ai ở nhà, càng nên đối mặt riêng với cô , nếu vì mềm lòng mà đồng ý cho cô ở, thì , con sẽ dọn ngoài đấy."
Mẹ Lư căng thẳng một chút:
“Chiêu Chiêu..."
“Mẹ, con đang đe dọa , con là với rằng con thích môi trường quá ồn ào, thích mỗi ngày đều đấu đ-á tranh giành với khác, con sống những ngày yên tĩnh.
Nếu cô ở đây thì cái nhà chắc chắn sẽ gà bay ch.ó sủa, bố bằng lòng đối mặt với cuộc sống như thì con tôn trọng, nhưng con sẽ rời , bởi vì con cũng cần chính bản tôn trọng."
“Mẹ hiểu, sẽ để con bé ở ."
Lư Chiêu Chiêu mỉm chào Lư một tiếng lên lầu việc.
Vì phát tiết một trận nên cảm giác phiền muộn nảy sinh trong lòng vì chuyện thích Minh Khuê biến mất.
Tuy nhiên nghĩ đến những lời Tần Hân Hân , cô bàn thẩn thờ.
Làm gì đàn ông bình thường nào thực sự thể độc cả đời chứ?
Nếu đồng ý với Minh Khuê, tương lai bên cạnh chắc chắn sẽ khác thôi, cho dù Tần Hân Hân thì cũng sẽ là khác ——
Cô nhắm mắt , nghĩ đến thời gian quen Minh Khuê tuy đủ dài, nhưng hơn nửa tháng nay hai hầu như ngày nào cũng gặp mặt, đôi khi thời gian ở bên cũng tính là ngắn.
Cộng thêm sự tác động của bố và chị gái, Minh Khuê trong lòng cô thực sự là một vô cùng.
Một bạn đời như , dựa cái gì mà thể sở hữu chứ?
Cô khẽ mân mê cây b.út trong tay, tự đấu tranh tư tưởng với chính một hồi lâu, cuối cùng gắn cây b.út lên máy tính bảng, dậy phòng đồ, tỉ mỉ chọn một bộ váy dệt kim màu đen, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo khoác đen, vội vàng khỏi cửa.
Dưới lầu Lư thấy dáng vẻ phong trần của cô còn thắc mắc:
“Chiêu Chiêu, ?
Sắp ăn trưa , con định ?"
“Vâng , con việc ngoài một chuyến, cần đợi con ăn cơm ."
Lư Chiêu Chiêu ngoài bắt một chiếc taxi, thẳng đến cổng trường nơi Minh Khuê đang việc.
Cô một lững thững đến quán cà phê đối diện, gọi một cuộc điện thoại cho Minh Khuê.
Điện thoại nhanh ch.óng kết nối.
“Alo, Chiêu Chiêu."
“Anh Minh Khuê, hôm nay khi nào về?"
“Một lát nữa là về , sáng nay chỉ một tiết học, kết thúc , chiều cũng tiết, Chiêu Chiêu?
Nhớ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoi-uc-ao-blouse-mang-theo-khong-gian-linh-tuyen-lam-giau-giua-thoi-bao-cap/chuong-1469.html.]
Lư Chiêu Chiêu chút ảo não, sớm đến mười giờ rưỡi thể về nhà thì mất công chạy đến đây .
nghĩ đến việc ở nhà ở đó, một lời tiện ...
“Em uống cà phê của quán đối diện công ty các , thể mua giúp em ?"
“Thì là , cứ tưởng Chiêu Chiêu nhớ cơ, em đợi nhé, mua ngay đây, nửa tiếng nữa là về đến nhà."
Hai cúp máy, Lư Chiêu Chiêu liền đợi ở một góc trong quán cà phê, lâu , Minh Khuê đỗ xe ở cửa, chạy lon ton quán cà phê, dồn hết tâm trí việc gọi loại cà phê mà cô uống.
Lư Chiêu Chiêu khẽ , đang định dậy tới thì ở một chiếc bàn cách đó xa, một phụ nữ trông vẻ chín chắn bỗng nhiên kinh ngạc đến bên cạnh Minh Khuê, thuận thế đưa tay ôm lấy cánh tay .
Lư Chiêu Chiêu vô thức dừng động tác dậy , đều điều mà Trung Quốc sợ nhất chính là tạo bất ngờ đột ngột cho khác giới mà ái mộ.
Bởi vì bất ngờ thường sẽ biến thành kinh hãi.
Chẳng lẽ quy luật thực sự đúng như lời đồn ?
Chương 1262 Minh Khuê là bạn trai
Trước quầy gọi món, Minh Khuê vô thức hất tay đối phương , đầu qua, giọng lộ mấy phần lạnh lẽo:
“Cô Lâm, cô đang cái gì ."
Cô Lâm đó mặt treo nụ :
“Giáo sư Minh, hung dữ thế ạ, giật cả ."
“Cô bỗng nhiên tới ôm lấy tay , chẳng lẽ còn vui vẻ với cô ?
Cô là giáo viên, hiểu thế nào là gương cho khác ?"
“..."
Sự nghiêm túc của Minh Khuê khiến đối phương chút giữ nổi thể diện:
“Đây cũng ở trong trường, là ở ngoài trường mà..."
“Ở ngoài trường thì cô thể xin phép khác mà lôi lôi kéo kéo ?
thích khác tùy tiện chạm , cô Lâm, xin hãy tự trọng."
Trên mặt cô Lâm hiện rõ vẻ lúng túng:
“Tuần chúng còn cùng ăn cơm mà, dù cũng coi là bạn bè chứ, giữa bạn bè với ..."
“Xin nhé, bữa cơm tuần là do bạn đưa cô cùng đúng ?
Cô là bạn của bạn , nhưng là bạn của , và bạn của bạn dùng chung .
Còn nữa, bạn bè của đều là giữ trong sạch, thích khác giới tùy tiện chạm , chỉ điểm thôi thì cô tư cách nhắc đến hai chữ bạn bè với .
Cuối cùng, bữa ăn của một nhóm ngày hôm đó, cô lấy thông tin liên lạc của từ khác, liên tục kết bạn với , khi từ chối vẫn ngừng cố gắng, mục đích của cô là gì?"
Cô Lâm ngượng ngùng lắc đầu:
“ mục đích gì cả..."
“ chỉ cho cô cơ hội duy nhất thôi, nếu cô thành thật thì lẽ sẽ cân nhắc một chút, nhưng nếu cô còn mục đích, thì cô còn bỗng nhiên tiếp cận nữa thì hãy cẩn thận kẻo mất việc đấy."
Cô Lâm giáo sư Minh vốn dĩ luôn ôn hòa hằng ngày, lúc mặt là cảm giác áp bức khó hiểu, cô căng thẳng.
“Nếu , thực sự thể cân nhắc một chút ?"