Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 223

Cập nhật lúc: 2026-04-03 18:40:11
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giọng lạnh lùng của bà dứt thì ngoài sân vang lên giọng trầm đục của Giang Đồ:

 

“Bà đúng đấy, bà quả thực hiểu .

 

kết hôn với Ninh Sương chính là vì thích cô .”

 

Minh Châu đầu , đôi mắt tràn ngập niềm vui.

 

Cô cũng chẳng thèm để ý xem Phương Thư Ngọc còn ở đó , cứ như thường lệ chạy bước nhỏ tới đón lấy , khoác lấy cánh tay :

 

“Ông xã, về .”

 

Gương mặt vốn dĩ đang nghiêm nghị lạnh lùng của Giang Đồ khi đối diện với cô rõ ràng là dịu dàng hơn nhiều.

 

Anh giơ tay xoa đầu cô:

 

“Xin nhé, để em một đối mặt với những chuyện đáng ghét .”

 

Phương Thư Ngọc thấy con trai dám lôi lôi kéo kéo với phụ nữ ngay mặt thì đủ kinh ngạc , thậm chí bà còn cảm thấy sắp nhận đứa con trai nữa.

 

Kết quả thấy câu đó.

 

Bà nhíu mày:

 

“Nó bảo đáng ghét ?”

 

Khi ánh mắt Giang Đồ chuyển sang Phương Thư Ngọc thì sắc mặt khôi phục sự lạnh lùng nghiêm nghị:

 

, đáng ghét.

 

Ra ngoài , chuyện riêng với bà.”

 

Phương Thư Ngọc tức phát điên, sải bước ngoài ngay lập tức.

 

Minh Châu nghĩ ngợi một lát vội vàng :

 

“Cô ơi xin đợi một chút ạ.”

 

Phương Thư Ngọc đầu Minh Châu.

 

Minh Châu tới mặt bà:

 

“Cô là những gì Giang Đồ và Ninh Sương cùng trải qua là điều mà cháu v-ĩnh vi-ễn bao giờ thể thế , đúng ạ?”

 

“Chính xác!”

 

Theo bà thấy, đây là một sự thật thể tranh cãi.

 

Không phụ nữ nào xứng đôi và phù hợp với Giang Đồ hơn Ninh Sương cả.

 

Minh Châu mỉm ôn hòa, đôi môi mỏng khẽ mở, những lời bình tĩnh nhưng đầy sức mạnh thốt một cách từ tốn.

 

“Vậy thì lẽ cô nhầm .

 

Cháu bao giờ nghĩ đến việc sẽ thế bất kỳ ai để ở bên cạnh Giang Đồ cả.

 

Từng bước mà Giang Đồ qua đều giá trị, những quen , những phong cảnh thấy, những chuyện trải qua đều là những kỷ niệm độc nhất vô nhị của riêng .

 

Cháu cần thế mà chỉ dành sự tôn trọng.

 

Còn những gì cháu sẽ cùng tiếp chính là tương lai.

 

Chúng cháu tự nhiên sẽ những câu chuyện riêng của chúng cháu mà những khác v-ĩnh vi-ễn thể thế .”

 

Chương 195 yêu Minh Châu

 

Phương Thư Ngọc chút bất ngờ sự chín chắn và thanh nhã phù hợp với lứa tuổi của Minh Châu.

 

Không thể phủ nhận, những lời cô gái tràn đầy sự chân thành và sức mạnh.

 

Nếu như Ninh Sương ở phía , lẽ…… bà thực sự sẵn lòng thử chấp nhận cô gái thấu đáo ——

 

đời “nếu như”.

 

Bà thu hồi tầm mắt, gì thêm nữa, sải bước khỏi bếp.

 

Giang Đồ mặt Minh Châu, cô chăm chú.

 

Trong lòng thực sự cũng chấn động bởi những lời cô .

 

Cô gái nhỏ của luôn sưởi ấm cho và khiến hạnh phúc lúc nơi.

 

Anh giơ tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô:

 

“Có giận ?”

 

Minh Châu lắc đầu mỉm ôn hòa:

 

“Không đến mức đó ạ.

 

Ngay từ ngày đầu tiên gặp , em thích em .

 

Nếu em còn giận dỗi nữa thì chẳng là đang dùng sự ghét bỏ của bà để trừng phạt chính ?

 

Em ngốc như thế, em quý trọng mạng sống của mà.”

 

“Tất nhiên , nếu dỗ dành em một chút thì em cũng chấp nhận ,” Cô híp mắt , vỗ vỗ vai :

 

“Được , nhanh , em đang nấu cơm đấy.

 

Anh chuyện xong thì về chúng ăn cơm.”

 

“Được, ngay.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoi-uc-ao-blouse-mang-theo-khong-gian-linh-tuyen-lam-giau-giua-thoi-bao-cap/chuong-223.html.]

 

Minh Châu gật đầu.

 

Sau khi Giang Đồ ngoài, dẫn phía dãy nhà.

 

Ở đây qua , yên tĩnh.

 

Chưa đợi Phương Thư Ngọc mở lời, Giang Đồ lên tiếng .

 

yêu Minh Châu.”

 

Phương Thư Ngọc ngẩn một lát, những lời vốn định khuyên nhủ bỗng chốc nghẹn nơi cổ họng.

 

Con trai bà từ nhỏ trầm nội liễm, đừng thiết với cha , ngay cả thêm vài câu cũng khó.

 

Từ đến nay, bà luôn cho rằng đó là vì con trai giỏi ăn , cũng thích bày tỏ tình cảm.

 

thấy cái gì?

 

Đây là đầu tiên bà thấy Giang Đồ chữ “yêu” kể từ khi nhận thức đến nay.

 

Giang Đồ ngược tỏ bình tĩnh:

 

“Bởi vì yêu cô , nên cho phép bất kỳ ai lấy danh nghĩa vì cho tổn thương cô cả.”

 

“Là tổn thương nó ?

 

Là con đưa quyết định sai lầm khi cưới nó, tổn thương Ninh Sương đấy.”

 

từ lâu là và cô thể nào .

 

Chính các chịu , vẫn cứ khăng khăng theo ý .

 

Cái rắc rối là do chính các tạo .”

 

Phương Thư Ngọc bực hỏa:

 

“Chúng tác hợp cho con và Ninh Sương là vì hai đứa thực sự phù hợp.

 

Con , hôn nhân là chuyện cả đời.

 

Cái kiểu môn đăng hộ đối , lẽ mới đầu các con cảm thấy , nhưng dần dần các con sẽ phát hiện cách giữa hai đứa.

 

Mẹ Minh Châu , chỉ là…… nó phù hợp!”

 

ở bên cạnh cô lâu như , quyền lên tiếng hơn bà.”

 

Nghĩ đến Minh Châu, gương mặt Giang Đồ trở nên dịu dàng hơn nhiều:

 

“Châu Châu .

 

Thông minh, lạc quan, tích cực hướng thượng.

 

là cô gái nhất mà từng gặp.”

 

Phương Thư Ngọc nhíu mày, cô ả đó rốt cuộc cho nó uống bùa mê thu-ốc lú gì mà khiến cho một vốn dĩ tự luật nhẫn nại như nó thể những lời như .

 

Thật là vô lý hết sức!

 

Giang Đồ tiếp:

 

“Trước vì sự tác hợp và càm ràm của các ghét việc về nhà.

 

bây giờ, điều mong đợi nhất mỗi ngày chính là về nhà.

 

Nhìn thấy cô cảm thấy hạnh phúc.

 

Cái hạnh phúc ai phép phá hoại cả, sẽ thề ch-ết để bảo vệ nó.”

 

Phương Thư Ngọc im lặng.

 

Bà thực sự bao giờ nghĩ rằng Giang Đồ sẽ trở nên như thế .

 

Nghĩ đến lúc cùng Ninh Sương đây , bà hứa sẽ giúp cô khuyên Giang Đồ đầu .

 

Giang Đồ bây giờ rõ ràng là “dầu muối ”——

 

Trong lòng bà phiền muộn, nếu tiếp thì chắc chắn hai con cãi .

 

“Thôi bỏ , cãi với con.

 

Mẹ sẽ về suy nghĩ thêm, con cũng cân nhắc .”

 

xong liền định bỏ .

 

mới hai bước, bà thấy từ phía dãy nhà đằng truyền đến một tiếng gào thét đau đớn xé lòng của một phụ nữ.

 

Bà dừng bước, về phía đó, nhíu mày:

 

“Có chuyện gì thế?”

 

Âm thanh đó phát từ phía nhà họ Hoàng, Giang Đồ định quản nhiều:

 

“Không nữa, bà cứ .”

 

hai mới đến cửa nhà Giang Đồ thì thấy trong con ngõ nhỏ bên cạnh, Lý Anh Lan tay dính m-áu chạy tới, miệng còn gấp gáp gọi:

 

“Giang Đồ, Minh Châu nhà ?

 

Mau giúp gọi nó với.”

 

Giang Đồ nhíu mày, kịp gì thì Minh Châu vốn mới múc canh đậu phụ rau tề thấy tiếng động liền chạy ngoài.

 

 

Loading...