“Chao ôi, nếu đúng là t.h.a.i đôi thì em giỏi quá , sinh đôi thường thấy nha."
Hai chuyện nhà, Minh Châu mời chị dâu nhà họ Ngưu xuống, cô pha cho chị một ly xong, bản cũng ghế chính.
“Chị dâu, đây em chồng em nhà một chiếc xe ba gác, Ngưu lúc rảnh rỗi thường ngoài chạy việc ạ?"
Chị dâu nhà họ Ngưu gật đầu:
“ thế em, nhà chị lão chẳng bản lĩnh gì, chỉ mấy việc bán sức lao động thôi."
“Có thể tận dụng ưu thế của bản để kiếm tiền thì gọi là bản lĩnh mà chị."
Chị dâu Ngưu cảm thấy cô vợ trẻ chuyện thật dễ .
Minh Châu tiếp tục:
“Chị dâu, chuyện là thế , em hợp tác với hợp tác xã Nam thị, sáng thứ Sáu hàng tuần đều vận chuyển hai thùng kem thu-ốc xuống đó qua tàu hỏa, chúng em bàn bạc xong việc ký gửi với nhà ga , bây giờ thuê xe của Ngưu, sáng thứ Sáu hàng tuần giúp em chạy một chuyến ga giao hàng, thời gian ?"
“Chao ôi, chứ chứ, việc của lão cố định, ngày nào cũng là cầu may thôi, em mà bằng lòng dùng xe nhà chị thì là chúng chị giúp em, mà là em đang giúp nhà chị đấy."
Minh Châu mỉm :
“Hai thùng hàng đó nặng hai trăm cân, một em cũng khiêng , chị đồng ý giúp đỡ chẳng là đang giúp em , chúng quyết định thế nhé, từ thứ Sáu tuần bắt đầu để chạy giúp em ."
“Được , thành vấn đề, em gái , em bây giờ đang mang thai, tiện, việc gì cứ gọi chị, hễ là việc chị giúp chị đều thể giúp em."
“Vậy thì cảm ơn chị dâu ạ."
“Không gì ," chị dâu Ngưu cứ ngỡ chuyện chính xong, nước còn kịp uống ngụm nào định dậy về.
Minh Châu như chợt nhớ điều gì đó, hỏi:
“À đúng chị dâu, còn một việc nữa, em căn nhà từng là tổ trạch của nhà chồng em, nên mua khu nhà , nhà ý định bán nhà ạ?
Em thể trả giá cao, để chị đủ tiền mua một căn nhà khác to hơn ở xung quanh đây."
Chị dâu Ngưu ngẩn :
“Mua nhà?
Nhà của chị là thuê của phòng quản lý nhà đất, tuy quyền sử dụng v-ĩnh vi-ễn nhưng hình như quyền định đoạt mà."
“Em , đúng là chúng đổi nhà cho ."
Để tránh chính sách cho phép, họ cũng học cách biến báo giống khác.
“Anh chị đưa nhà cho em, em đưa tiền, hai nhà chúng tìm chứng giúp ký thỏa thuận, đó đến phòng quản lý nhà đất đăng ký một chút, quyền sử dụng căn nhà thuộc về em, tiền thuê nhà cũng do em đóng.
Anh chị cũng dùng cách tương tự, tìm những chủ nhà xung quanh đang cần tiền mà phòng trống, ký thỏa thuận, đối phương dọn , chị đưa tiền."
Chị dâu Ngưu thực , tuy bề ngoài một việc phép nhưng luôn những gia đình vì nhân khẩu quá đông đủ chỗ ở mà buộc mua bán... , là đổi nhà trong bí mật.
Cách đây một thời gian, ở con phố đối diện cũng “đổi" một căn nhà như .
chuyện lớn thế , một chị thể quyết định .
Minh Châu cũng vội:
“Vâng chị dâu, chị về bàn bạc với nhà , em thể trả một nghìn hai trăm tệ, nếu đều đồng ý, chúng bàn tiếp cũng muộn."
Chị dâu Ngưu giật , ba gian phòng mà trả một nghìn hai!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoi-uc-ao-blouse-mang-theo-khong-gian-linh-tuyen-lam-giau-giua-thoi-bao-cap/chuong-391.html.]
Hộ gia đình dọn ở con phố đối diện ở căn nhà chính to hơn nhà chị nhiều, năm gian phòng mới đổi một nghìn hai, thế mà đều ngạc nhiên , vì theo giá thị trường hiện nay, một gian phòng chỉ hai trăm tệ.
Không ngờ Minh Châu tay một cái là một nghìn hai.
Phải rằng cho dù là một nghìn tệ thì nhà nào cũng dễ dàng lấy .
Cứ nhà chị , mỗi tháng ngoài tiền thu-ốc thang cho bố chồng và sinh hoạt phí của cả nhà ba thì thật sự chẳng dư đồng nào!...
Nếu họ dọn xa một chút thì bảy tám trăm tệ thể đổi một căn nhà to hơn, trong tay còn dư khối tiền chứ.
Chị cảm thấy phấn chấn:
“Em gái , chị về... hỏi bố chồng với lão nhà chị ngay đây, nhất định sẽ trả lời em sớm nhất thể."
“Không vội chị, chuyển nhà là việc lớn mà, cứ suy nghĩ cho kỹ ạ."
Buổi trưa, lúc Giang Đồ đạp xe về, Minh Châu nấu xong cơm trưa.
Lúc ăn cơm, Minh Châu bắt đầu liến thoắng kể cho Giang Đồ chuyện sáng nay.
Giang Đồ im lặng xong hỏi:
“Em cảm thấy cái giá đó cao ?"
Minh Châu mỉm :
“Vị trí con phố nhà ở đây , nhà là căn sát mặt phố nhất, cũng cao đến ."
Giang Đồ gật đầu, cô giá cả đời nên cứ tùy cô thôi.
“Theo thấy thì hy vọng nhà họ Ngưu bán nhà lớn ?"
“Nhà họ ít , tuy thiếu chỗ ở nhưng họ thiếu tiền mà, em trả giá hời như nên hy vọng khá lớn, nếu họ bán em cũng thể tăng giá thêm nữa , nhưng bù thể tăng thêm tiền đặt cọc những thứ khác."
Giang Đồ dáng vẻ mắt mày lấp lánh rạng rỡ của cô, gật đầu:
“Được, miễn là em đừng vì mua nhà mà buồn bực là ."
Minh Châu mỉm :
“Cái đó đến mức , gặp khó khăn mà vội vàng nóng nảy là cách xử lý ngu ngốc nhất, con sinh cái não để gì chứ?
Chẳng là để dùng ."
Thấy cô dường như hề lo lắng chút nào, Giang Đồ cũng yên tâm:
“Sáng nay xử lý xong việc nhậm chức , chiều nay cần nữa, đưa em đến bệnh viện khám một chút."
“Vâng ạ."
“À đúng , sáng nay ông nội về gọi điện cho , bảo ngày mai đưa em về nhà ăn cơm, em chứ?"
Minh Châu gật đầu:
“Được chứ ạ, đây lúc em nhận quà gặp mặt của ông nội chẳng , sẽ chung sống với ông, ông nội mời thì em đều thể , cần hỏi em , cứ nhận lời là ."
Hai ăn cơm xong, theo lời giới thiệu của Hầu Hiểu Tình, cùng xe buýt đến Bệnh viện Phụ sản Kinh thị.
Bởi vì bệnh viện là nơi sớm nhất sử dụng siêu âm để khám phụ khoa.
Kỹ thuật thời bấy giờ vẫn là siêu âm kiểu A, hình ảnh một chiều, lượng thông tin thăm dò ít nhưng đối với cô, chỉ xác định tình hình đứa bé trong bụng thì bấy nhiêu cũng đủ .