Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 437
Cập nhật lúc: 2026-04-03 20:26:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Minh Châu mày mắt cong cong, mặt nhuộm nụ :
“Bác dâu gì nữa ?
Chắc là ba điều bác một điều cũng , lúc nãy bác chỉ là để dỗ dành cho ông nội vui, để tìm cách dọn ở , mới đổi cách thức để vòi vĩnh ông nội đấy chứ.”
“Cháu… con bé năng khó thế, cháu là đang sỉ nhục nhân phẩm của bác đấy.”
Ông cụ hừ lạnh một tiếng:
“Chẳng chính chị là sửa đổi, đến đây chăm sóc , mưu đồ gì ?
Nếu chị thật lòng hối cải, thì cái giấy cam đoan thì gì mà sỉ nhục chị chứ?
Chẳng lẽ chính chị ý ?”
“Con…”
“Bác dâu, là thế , cháu sẽ cùng bác, cháu cam đoan cháu dọn ở chỉ vì ông nội vui vẻ phục vụ, lấy của ông nội một kim một chỉ, gây rắc rối cho ông nội.
Cháu giúp bác bảo lãnh mặt ông nội, chỉ cần bác dám giấy cam đoan, cháu sẽ khuyên ông nội để bác ở .”
Bàn tay cầm tách của Phùng Xảo Trân siết c.h.ặ.t , dọn ở mà nhận một xu nào, thì mưu cầu cái gì?
Chẳng lẽ chỉ để công hầu hạ lão già thôi ?
Cảm xúc của bà chút nén nổi nữa :
“Cháu dâu, cháu thế là công bằng , đây là nhà ông nội cháu, cháu và Giang Đồ với tư cách là cháu trai cháu dâu đều thể dọn ở, tại cho con trai và con dâu của bác ở?
Đó cũng là cháu trai cháu dâu của ông nội cháu mà.”
Minh Châu mím môi:
“Bác dâu, như bác , nhà cháu hai căn nhà, hai vợ chồng cháu ngủ ngang ngửa ở cũng , chúng cháu với con trai con dâu nhà bác giống , chúng cháu đến để ở nhờ.”
“Vậy cháu đến đây gì?”
“Lần bác ông nội tức đến mức tổn thương căn nguyên, ông nội là nhờ ăn d.ư.ợ.c thiện cháu mới từ từ bình phục đấy, bác sĩ cũng đề nghị cháu thể tiếp tục chăm sóc ông nội một thời gian để củng cố sức khỏe cho ông, cháu đây là đang dọn dẹp đống rắc rối mà bác gây đấy.”
Ông cụ gật đầu:
“ , thể sống sót trở về quả thực là nhờ d.ư.ợ.c thiện Châu Châu tác dụng.”
Bác dâu cả , khỏi đ-ánh giá Minh Châu từ xuống một lượt, cái con mụ thôn phụ quê mùa mà cũng bản lĩnh đó ?
Nếu như cũng thể học cách d.ư.ợ.c thiện…
“Cháu dâu, cháu xem, hiện tại cháu đang m.a.n.g t.h.a.i cũng tiện xuống bếp, là thế , cháu dạy cách d.ư.ợ.c thiện cho bác, để bác cho ông nội.”
“Đem bí phương gia truyền nhà cháu cho bác á?
Bác dâu, bác trông thì nhưng nghĩ thì mặt nhỉ.”
“Con bé năng lúc nào cũng lọt tai thế ?
Bác đây chẳng là nghĩ cháu lòng hiếu thảo nhưng đang m.a.n.g t.h.a.i sẽ mệt, cho nên mới giúp cháu d.ư.ợ.c thiện cho ông nội , hơn nữa, cháu gả nhà họ Giang thì đều là một nhà , còn khách sáo thế.”
Giọng lạnh lùng của Giang Đồ truyền đến từ hành lang:
“Chẳng lẽ đều giống như bác dâu, gả nhà họ Giang bán sạch bất động sản mà ông bà nội sắm cho để bù đắp cho nhà ngoại thì mới gọi là khách sáo ?”
Phùng Xảo Trân vui về phía Phương Thư Ngọc:
“Em dâu, con trai con dâu của em rốt cuộc là ý gì thế?
Chị một câu là chúng nó chặn một câu, chúng nó đây là thấy chị thành tâm về xin nên cố tình chị khó xử ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoi-uc-ao-blouse-mang-theo-khong-gian-linh-tuyen-lam-giau-giua-thoi-bao-cap/chuong-437.html.]
Phương Thư Ngọc ngược cảm thấy con trai con dâu quá , tuy nhiên ngoài mặt bà vẫn hòa giải:
“Chị dâu đừng để tâm nhé, tính tình thằng Tiểu Đồ nhà em từ đến nay đều là giúp lý giúp , chuyện lắm, còn về đứa con dâu của em, nó ngay cả mặt mũi của em cũng nể thì khác đừng hòng mong đợi gì, em cũng chỉ là chồng thôi, từng nuôi nấng một ngày nào, tư cách .”
“Mọi …”
Phùng Xảo Trân hốc mắt đều đỏ lên, Giang Thủ Thành cái đồ nhu nhược , một câu cũng dám , cũng giữ thể diện cho vợ , thế hôm nay thèm đưa ông về theo.
Bà cũng lười so đo với khác, trực tiếp đặt hy vọng lên ông cụ, bà đến bên cạnh ông cụ, vẻ mặt đầy ủy khuất quỳ xuống:
“Bố, con con dâu của bố hơn ba mươi năm , bố hiểu rõ cái tính ương ngạnh của con mà, bao nhiêu năm nay con bao giờ cúi đầu , đây là đầu tiên đấy, con thật sự vì cái gì khác, chỉ là bù đắp cho lầm thôi, bố cứ cho con một cơ hội để chăm sóc bố ạ.”
Người khác nhiều thế nào cũng vô dụng, vẫn để ông cụ quyết định.
Chỉ cần ông cụ mở lời, thì bà cứ dọn ở , đó tìm lý do lôi cả nhà con trai, con gái về hết.
Cái nhà sớm muộn gì cũng là của bà , lão già mà còn đuổi bà thì nhất định sắm sửa nhà cửa bên ngoài cho bà mới .
Ông cụ dáng vẻ con dâu cả đầu tiên quỳ xuống nhận , chút đau đầu, thế thì đuổi kiểu gì nữa?
để bà ở thì chắc chắn , ông quá hiểu chiêu trò của đứa con dâu cả .
Ông đang đau đầu thì Minh Châu về phía ông cụ, ý rạng rỡ :
“Ông nội, bác dâu một lòng thành kính như , cháu mà cũng thấy cảm động đấy ạ.”
Mấy trong phòng khách thấy lời đều đổ dồn ánh mắt lên mặt Minh Châu.
Đặc biệt là Phùng Xảo Trân, đôi lông mày nghi hoặc của bà nhíu c.h.ặ.t thành những nếp nhăn, hiểu tại Minh Châu còn hát ngược với , giờ đột ngột đổi giọng như ?
Không đúng lắm nhỉ?
Mà Giang Đồ lời cũng nắm lấy tay cô, Minh Châu về phía .
Ánh mắt hai chạm , Minh Châu xảo quyệt nghiêng đầu mỉm một cái, Giang Đồ liền yên tâm thu hồi tầm mắt.
Nhìn ánh mắt của Châu Châu, bác dâu cả sắp xui xẻo đây……
Chương 379 Đây là hành hạ bà đến ch-ết mà
Quả nhiên, Minh Châu về phía ông cụ, tiếp tục :
“Ông nội, nể mặt cháu và Giang Đồ, ông cứ cho bác dâu một cơ hội để bác thể hiện một chút ạ.
Nếu ông thật sự tin tưởng bác , là… hôm nay ông cứ cho bác dùng thử một chút .”
Ông cụ nghi hoặc cau mày:
“Dùng thử?”
“ , bác dâu là sẽ sửa đổi, thì trong thời gian bác ở đây chắc chắn sẽ giống như cơm bưng nước rót nữa.
Cái gọi là chăm sóc chính là chăm sóc việc ăn uống sinh hoạt, quét dọn vệ sinh cho cả cái nhà .”
Cô giơ cổ tay lên thời gian:
“Vừa thời gian bác dâu thể bắt đầu dọn dẹp vệ sinh trong nhà .”
Bác dâu cả ngẩn một lát:
“Trong nhà chẳng dì giúp việc …”
“Dì giúp việc ở đây cũng giống như bác dâu thôi, đều là để chăm sóc ông nội, chăm sóc cái nhà mà, những gì dì nên thì đương nhiên bác dâu cũng chứ, là bác dọn dẹp vệ sinh?
Chỉ là dọn đây , đó tìm cơ hội để lôi kéo con cái nhà bác cũng về đây ở nhờ cùng ?”