Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 833

Cập nhật lúc: 2026-04-03 22:32:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ồ,” Minh Châu bừng tỉnh gật đầu:

 

“Thế thì cô đây là, chẳng những thấy khó mà lui, ngược còn càng thua càng đ-ánh hăng hơn , ngay cả mặt mũi cũng định cần nữa.”

 

xong về phía Giang Kỳ :

 

“Vẫn cứ họ nhà em nha, mị lực vô cùng.”

 

Giang Kỳ lườm cô một cái:

 

“Còn trêu chọc nữa, bữa cơm định ăn , chúng sang chỗ ông nội .”

 

“Dựa cái gì chứ, đây là nhà , cũng là nhà chồng tương lai của Quan Hạ, hai là chủ nhân cái nhà , còn sợ một ngoài ?

 

Hơn nữa, tình huống như thế e là tránh khỏi , trốn tránh là cách, sự nhường nhịn của chỉ khiến cô ngày càng giới hạn thôi.”

 

về phía Quan Hạ, đáy mắt mang theo mấy phần xúi giục:

 

“Chị dâu nhỏ, sợ ?

 

Chị dám cùng em khai chiến trận đầu tiên của ngày hôm nay ?”

 

Quan Hạ mím môi:

 

“Chẳng đến để giúp đỡ ?

 

Hơn nữa...

 

đây chắc là trận chiến thứ hai của ngày hôm nay , nãy lúc gặp , cô dọn đến đây ở là tự ái, cũng tự ái.”

 

“Đi thôi, cô quản chuyện bao đồng nhiều đấy, nào, đ-ánh trận thứ hai thôi, em dạy chị một bí quyết tức ch-ết đền mạng,” cô xong, liền ghé sát tai Quan Hạ thì thầm vài câu.

 

Sắc mặt Quan Hạ chút ngượng ngùng, liếc mắt Giang Kỳ một cái.

 

Minh Châu vì sợ lũ trẻ thấy nên cố ý hạ thấp giọng, nhưng Giang Kỳ ở bên cạnh vẫn .

 

Hai nhanh ch.óng , Giang Kỳ cũng thấy khó khác, đang định gì đó thì Quan Hạ bảo:

 

“Vậy Kỳ, một lát nữa... phối hợp một chút nhé.”

 

Giang Kỳ:

 

...

 

“Ồ...

 

, sẽ phối hợp thật .”

 

Anh thật sự ngờ, cái chủ ý tồi tệ như của Minh Châu mà cô cũng đồng ý giúp.

 

Bên hai đang giao lưu bằng ánh mắt, cửa huyền quan mở , Phương Thư Ngọc bê một cái chậu .

 

Nhìn thấy mấy , bà sửng sốt một chút:

 

“Các con về nhà.”

 

Hỏi xong bà chợt nhớ điều gì, rảo bước tới đối diện mấy , hạ thấp giọng:

 

đúng , Lưu Hiểu Nhiễm đến , trách và thím ba con sơ ý, chúng sợ lúc ở trong bếp thấy tiếng gõ cửa nên mở sẵn cửa đại môn, nãy Lưu Hiểu Nhiễm tự nhà, và thím ba con sợ hết hồn.

 

Chúng nhà hôm nay khách, bảo cô về , cô chịu , bảo Hạ Hạ đến bổ túc cho con, nhà mời cô ăn cơm, thế là cứ xắn tay áo bếp đòi giúp đỡ, thật sầu ch-ết .

 

Hay là, các con sang chỗ ông cụ , lát nữa và thím ba nấu cơm xong thì mang sang bên đó, chúng tụ tập ở đó.”

 

Phương Thư Ngọc thực cũng sợ Quan Hạ ngày đầu tiên đến cái tư thế hổ của Lưu Hiểu Nhiễm dọa cho khiếp vía, giúp đỡ nữa, lúc đó Lưu Hiểu Nhiễm chẳng sẽ càng hống hách hơn ?

 

“Mẹ, , bọn con nãy thấy tiếng của Lưu Hiểu Nhiễm , chuyện thiếu , Hạ Hạ chuẩn tâm lý sẵn , cần lo lắng, chúng con cứ ăn ở đây, là sân nhà , nếu để một ngoài thắng thì mất mặt lắm.”

 

xong, xoa xoa đầu ba nhóc tì:

 

“Các con giúp bà nội nhặt rau , cố gắng lên, cho , ai nhặt sạch nhất, ngày mai bánh su kem xong sẽ thưởng thêm một cái.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoi-uc-ao-blouse-mang-theo-khong-gian-linh-tuyen-lam-giau-giua-thoi-bao-cap/chuong-833.html.]

 

Phán Phán thấy đồ ăn, lập tức bám gót bà nội, hai trai với vẻ mặt kiên định:

 

“Các nghỉ , em giúp bà nội.”

 

Tưởng Tưởng cạn lời:

 

“Bánh quy là bánh quy ngon nhất thế giới, ai mà ăn thêm một miếng chứ?

 

Con mới thèm nghỉ ngơi.”

 

Đẳng Đẳng:

 

...

 

Vì miếng ăn mà em tương tàn, mất mặt quá!

 

Bên ba nhóc tì vì miếng ăn mà bận rộn ngơi nghỉ.

 

Bên ba Minh Châu cũng phòng khách.

 

Lưu Hiểu Nhiễm bám theo Điền Hồng Tụ, chuyển chiến trường bếp .

 

“Dì ạ, những việc thể để một , sức khỏe dì cũng mới hồi phục lâu, thật sự quá vất vả , cứ để cháu cho.”

 

“Đừng đừng đừng, Hiểu Nhiễm , dì quen , trong bếp thêm một là dì thật sự quen, tự dì , là cháu về , đợi hôm khác...”

 

“Dì ơi, cháu đến , dì còn đuổi cháu ?

 

Cháu ý gì khác, chỉ là xót dì thôi, dì yên tâm, cháu sẽ vì hôm nay đến giúp chút việc nhỏ kể công với Giang Kỳ , dì đấy, cháu loại đó.”

 

dứt lời, cửa phòng đẩy từ bên ngoài, Minh Châu mang theo khuôn mặt tươi :

 

“Chà, thím ba, hôm nay là tiệc nội bộ gia đình mà, thím còn mời cô Lưu đây nữa , cô Lưu dù cũng là ngoài, truyền ngoài .”

 

Điền Hồng Tụ thấy Minh Châu thì cứ như thấy cứu tinh, bà ngoài cửa bếp, thấy Quan Hạ cũng đến , sợ Quan Hạ sẽ hiểu lầm nên vội vàng giải thích:

 

“Không , tiểu Lưu tự đến, cô thấy dì đang bận nên giúp, nhưng dì thật sự cần, tiểu Lưu , cháu xem, cháu dâu của dì đến , dì để cháu dâu dì giúp là .”

 

Lưu Hiểu Nhiễm liếc mắt Minh Châu:

 

“Minh tiểu thư tuy rằng nấu ăn giỏi, nhưng hôm nay cô mời đến cũng là khách, là để giúp dì .”

 

Minh Châu thấy lời hổ , cô là khách, còn cô là chủ?

 

Cô nhịn khẽ một tiếng:

 

“Cô Lưu ngay cả lời mời cũng mà còn đến giúp, hợp lý lắm nhỉ.”

 

“Chẳng gì là hợp lý cả, tự nguyện mà.”

 

“Vậy , thôi,” Minh Châu Điền Hồng Tụ:

 

“Dì ơi, con dâu tương lai nhà dì đến , bọn con đang sầu ai tiếp chuyện chị đây, cô Lưu nhiệt tình giúp đỡ như , đuổi cũng , thím cứ để cô , thím mau ngoài tiếp chuyện con dâu nhà .”

 

Điền Hồng Tụ:

 

...

 

Như ... lắm nhỉ, vạn nhất Lưu Hiểu Nhiễm hỏng thức ăn thì ...

 

Minh Châu xắn tay áo đầu Quan Hạ:

 

“Trong bếp em trông chừng là , chị dâu nhỏ, chị chuyện với thím ba .”

 

Quan Hạ tiếp nhận ánh mắt truyền tới của Minh Châu, bên cạnh Giang Kỳ, thuận thế khoác lấy cánh tay , gật đầu:

 

“Vậy thì vất vả cho Châu Châu và cô Lưu , dì ơi, đúng lúc hôm nọ cháu định vẽ mẫu cho dì một bộ quần áo, kết quả là vẽ lắm, dì dạy cháu nhé.”

 

Thân hình Giang Kỳ cứng đờ một chút, nhưng nghĩ đến lúc nãy Minh Châu ở ngoài sân, bí quyết lớn nhất để tức ch-ết đền mạng chính là thường xuyên, tự nhiên ‘tiếp xúc c-ơ th-ể’ ——

 

 

Loading...