Lão , Tiêu Lân liền kích động ôm chầm lấy , vỗ vỗ lưng nắn nắn vai. Tiêu Lân ngạc nhiên : "Được lắm, một chuyến xa nhà mà luyện gân cốt thế ? Thế nào, hôm nào thử sức một chút?"
Tiêu Vũ chẳng mảy may hứng thú với điều .
Sau khi đường chính, Tiêu Lân hỏi thăm thêm về tình hình gần đây của Bàng Tín, cũng cảm thấy mừng cho vị khác họ đó của .
Mọi trò chuyện chờ đợi, gần ba khắc , Tiêu Hổ lao như một cơn gió, với nhiệt tình gấp trăm Tiêu Lân, ôm c.h.ặ.t lấy tam , lực mạnh đến nỗi Tiêu Vũ đẩy mãi mà .
Đại lang lén tiến gần phụ ngửi ngửi, chạy xa mới vui : "Tam thúc thiên vị, phụ mùi mồ hôi, còn thối hơn cả mấy vệt dầu áo con, mà tam thúc chịu ôm phụ chứ chịu ôm con!"
Đặng thị tươi như đang xem kịch: "Con kỹ mặt tam thúc con , xem vẻ gì là tình nguyện cho phụ con ôm ?"
Đại lang kịp , Tiêu Hổ lùi một bước về phía tam , thấy đúng là đang nhíu mày, Tiêu Hổ liền đ.ấ.m thẳng vai : "Ta thèm ôm ngươi lắm chắc, đồ vô lương tâm!"
Tiêu Vũ đôi mắt còn đỏ hoe của đại ca, hề đáp .
Đến giờ, Đặng thị sai nha đến bếp truyền cơm.
Gia yến của Hầu phủ tối nay vô cùng thịnh soạn, nhưng món gì lạ. Nhị lang ăn một lúc, đột nhiên ngẩng đầu hỏi: "Tam thúc, tam thẩm từng ăn một loại dê đen vị tươi non ở Lũng Giang, còn bảo sẽ mang về vài con. Người mang về ?"
Đại lang, tam lang đều đầy mong đợi về phía tam thúc.
Tiêu Vũ đáp: "Có mang về, đang để Thanh Xuyên, Triều Sinh trông coi, bọn họ đường chậm, vài ngày nữa mới kinh ."
Tam lang đang thèm món dê đen kỳ lạ hỏi: "Tại bọn họ chậm, mà tam thúc nhanh ?"
Tiêu Vũ vốn thể dối cho qua chuyện, nhưng trong nhà đều là quyến, quả thực tìm cái cớ nào lừa hết , liền kín đáo liếc nương t.ử một cái.
La Phù: "..."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Phòng suốt cả canh giờ, cuối cùng vẫn thoát khỏi ánh mắt trêu chọc của chồng và các tẩu tẩu!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hom-nay-tieu-vu-da-bi-biem-chuc-chua/chuong-168.html.]
Chương 65
Cả nhà đoàn tụ luôn là điều đáng mừng, Tiêu Vũ cùng phụ và các trưởng uống thêm vài chén rượu. Rượu mạnh ngọt lịm, men khiến nỗi mệt mỏi hơn một tháng vất vả đường cũng tan biến, dẫn đến việc Tiêu Vũ khi về Thận Tư Đường rửa mặt xong đè nương t.ử trong lòng ân ái thêm nữa. Sau đó hai vợ chồng ôm chẳng trò chuyện mấy câu, .
La Phù ngược chẳng thấy buồn ngủ, nàng nghiêng, dùng ánh mắt tỉ mỉ phác họa gương mặt của .
Đầu xuân năm ngoái khi Tiêu Vũ rời kinh, La Phù quả thực một thời gian quen, nhưng dần dần cảm giác việc gì cũng thấy nhạt nhẽo cũng phai nhạt . Nàng như trở về thời thiếu nữ vô ưu vô lo, mỗi ngày chỉ cần bận tâm chuyện vui chơi, chỉ là đổi chỗ ở lâu dài, ăn mặc sang trọng hơn, bạn bè qua đều là bậc quý tộc.
Nếu Tiêu Vũ thường xuyên thư, hoặc thư nhạt nhẽo như cho chồng, La Phù dù đến mức rời Hầu phủ tìm lang quân khác, thì với cách hơn ba ngàn dặm, tình cảm vợ chồng tích cóp hơn một năm chắc chắn sẽ dần phai nhạt, dẫn đến việc khi trùng phùng thực sự thể trở thành dưng.
Chính những lá thư dày cộm mà Tiêu Vũ gửi về, những lời tự trào, tự đại đầy hóm hỉnh và những mẩu chuyện nhỏ nhặt kể về Lũng Giang khiến La Phù, cũng như chồng, tẩu tẩu, thậm chí cả công chúa, vương phi, hoàng hậu, cứ mỗi tháng mong ngóng thư mới. Sự mong chờ duy trì suốt hơn hai năm, vẫn luôn mới mẻ như thuở đầu.
Đôi khi La Phù cảm thấy Tiêu Vũ cố ý, cố tình dùng những lá thư hóm hỉnh để treo sự hứng thú của nàng.
đoán thì , La Phù vẫn mắc câu của . Ở cửa thành thấy tiếng , nàng thầm vui mừng khôn xiết; giữa trưa lột xiêm y giường La Hán, nàng chỉ thấy thẹn thùng chứ hề từ chối. Suốt cả buổi chiều đắm chìm trong màn trướng, La Phù cũng thoả mãn và vui vẻ như , sự mật khiến đôi vợ chồng như thể từng xa cách.
La Phù thể diễn tả tâm trạng lúc , chỉ là nàng vô cùng tận hưởng cảm giác an , vững chãi khi khi ngủ thấy Tiêu Vũ, tỉnh dậy cũng thấy ngay bên cạnh.
Ôm c.h.ặ.t đang say ngủ, La Phù gối lên vai cũng chìm giấc mộng.
Vì ngủ sớm nên đến canh Dần, Tiêu Vũ bỗng nhiên tỉnh giấc, cánh tay trái nặng trịch, cảm nhận sự mềm mại quen thuộc của nương t.ử.
Tiêu Vũ hề mở mắt, theo bản năng nghiêng , tay dò tới lớp trung y mỏng manh của nương t.ử.
La Phù hôn đến choáng váng, nhưng lý trí vẫn còn, nàng nhắc nhở: "Hôm nay triều hội, về kinh , cần ?"
Tiêu Vũ: "Ta vẫn chính thức nhận chức tại Ngự Sử Đài nên tư cách tham gia triều hội. Sau khi dùng điểm tâm, sẽ tới ngoài cung dâng tấu chương tạ ơn. Nếu hoàng thượng gặp thì sẽ diện kiến, còn gặp hoặc bận rộn thì cứ trực tiếp đến Ngự Sử Đài là ."
Vì cần dậy sớm, La Phù lúc mới chiều theo ý .
Sau một hồi mặn nồng, cả hai đều trở nên tỉnh táo, dựa tiếp tục chuyện đêm qua còn dang dở.
"Hôm nay nhận chức , ngay lập tức bắt đầu việc ?"