Thực cũng chẳng nhất thiết gả tới kinh thành. Nếu tỷ tỷ dệt cho nàng giấc mộng đẽ , thì La Phù - ngay cả thành Dương Châu gần đó cũng từng đặt chân tới - dám mơ mộng tới vùng đất giàu sang bậc nhất thiên hạ là kinh thành?
Điều khiến La Phù lo âu là bản nàng mười sáu tuổi. Từ năm ngoái, mai liên tục tới cửa, bao gồm cả việc tỷ tỷ từng sắp xếp cho vài công t.ử nhà giàu hoặc tú tài cử nhân trong thành. Thế nhưng hơn mười xem mắt công khai kín đáo, La Phù chẳng ưng nổi ai. Đám nam t.ử đó hoặc là tướng mạo tầm thường, hoặc gia thế trung bình, hoặc cậy chút tài văn gia thế mà tỏ kiêu ngạo vô lễ. Còn đám chỉ nhan sắc mà nạp nàng thì La Phù ngay cả nhắc tới cũng .
Số từ chối nhiều lên, trong hàng xóm láng giềng bắt đầu xuất hiện những lời đồn thổi, nàng kén cá chọn canh, tìm phu quân dựa theo hình mẫu của tỷ phu.
La Phù thừa nhận, ánh mắt của đúng là nâng cao lên nhờ tỷ phu thường xuyên chạm mặt. dù tỷ phu tuấn tú tài hoa ôn văn nhã nhặn đó, thì nàng và tỷ tỷ cũng là mỹ nhân nổi tiếng gần xa. Một cô nương trẻ trung xinh như nàng, gả cho một lang quân như ý thì gì sai?
Tóm , La Phù thà gả, cũng tự tay chọn mà ưng ý mới thôi.
Trước khi ngủ, La Phù rón rén bước tới cửa sổ, vầng trăng tròn vành vạnh giữa trung, thầm cầu nguyện tỷ tỷ và tỷ phu toại nguyện, và cả nàng cũng toại nguyện.
Gia cảnh La gia tuy thể so bì với nhà giàu trong huyện, nhưng ở thôn Hoàng Kiều thì cũng là hạng nhất hạng nhì. Vì năm xưa khi La Đại Nguyên xuất ngũ là một vị quan Bách hộ. Dù què chân thể quan, nhưng ông nhận một khoản tiền đền bù khá hậu hĩnh. Sau khi về làng, hai vợ chồng liền xây nhà mới, mua hai mươi mẫu ruộng , còn lượt mua một mụ đầu bếp và hai tiểu nha về phục vụ các con gái từ phường buôn .
La gia ít nam đinh, công việc đồng áng đều thuê . Bình thường La Đại Nguyên thích đ.á.n.h cờ với các bậc cao niên trong thôn, Vương thị thích tụ tập cùng các phụ nữ khác, La Tùng năm ngoái nhờ vóc dáng cường tráng và những chiêu thức học từ cha mà tiến quân doanh, rảnh rỗi thì luyện võ cày ruộng, lúc chiến tranh thì tòng quân, còn La Phù thì thường cùng mấy tỷ chơi đùa khắp nơi.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Trước khi cập kê, La Phù vẫn luôn sách trong tư thục ở trấn. Đọc lâu dần, hình sự đổi, gương mặt cũng ngày càng thu hút ánh mắt của các học t.ử khác. Thầy giáo bèn khuyên nhủ khéo léo nên dừng việc học, bởi lẽ tiếp tục sách cũng chẳng thể khoa cử để giành lấy công danh. Thay vì cứ quanh quẩn ở tư thục chuốc lấy phiền phức, chi bằng giữ lấy tiếng thơm mà về nhà chờ gả.
La Phù coi là sách lâu nhất trong các cô nương nhập học cùng thời, thầy dạy thêm nữa, nên nàng cũng theo lời khuyên mà về nhà.
Ngày thu ở Dương Châu lạnh cũng nóng, đang dễ chịu. La Phù cùng mấy vị tỷ cũng phụ giúp việc nhà, rủ ven suối đầu thôn, là đùa giỡn nước, khi nắng lên cao trốn tán liễu bên bờ thêu thùa trò chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hom-nay-tieu-vu-da-bi-biem-chuc-chua/chuong-5.html.]
Các tỷ đều ngưỡng mộ tỷ tỷ La Lan của La Phù. Khi La Lan sắp lên kinh thành, họ thi mơ mộng về sự phồn hoa chốn kinh đô.
"A, xe ngựa!"
Lời dứt, các cô nương gốc cây đồng loạt ngẩng đầu. Quả nhiên, con đường thông tới thôn, họ thấy một chiếc xe ngựa trướng xanh còn sang trọng hơn cả xe ngựa của La gia. Phía và xe hai đang cưỡi những chú tuấn mã cao lớn với bộ lông đen bóng mượt mà. Đang ngắm, xe ngựa ngày càng tới gần, hai bóng hình một vạm vỡ một thanh tú ở xe cũng ngày càng hiện rõ.
"Trông tuấn tú thật, còn hơn cả tỷ phu của La Phù nữa!"
Tiểu cô nương ý chê bai của tỷ , chỉ vì học vấn cao, nghĩ từ ngữ nào tán dương hơn, nên theo bản năng mới so sánh với nhất mà bản từng thấy.
La Phù chẳng hề tức giận, bởi đó quả thật hơn tỷ phu. Lúc rõ, bản nàng cũng nghĩ như .
Dẫu cũng là những cô nương lớn lên ở nông thôn, lá gan vốn lớn, đông nên càng mạnh dạn, họ cứ thế trừng trừng chằm chằm tới.
Trên đường, Tiêu Vũ thấy đám cô nương bên liền bắt đầu thẳng chớp mắt. Tiêu Vinh cậy vai vế cao hơn nên liếc thêm vài cái. Ánh mắt ông dừng hồi lâu khuôn mặt tiểu mỹ nhân đang vây quanh như giữa trời. Nhớ tới mảnh giấy mà hộ vệ điều tra và giao cho , Tiêu Vinh nheo mắt, tiến gần nhi t.ử : "Nghe mỹ danh của tiểu cô nương La gia lan truyền khắp mấy chục dặm, đó lẽ chính là nàng ."
Tiêu Vũ vẫn về phía : "Xin phụ tự trọng, chớ để khác mắng là già mà giữ lễ."
Tiêu Vinh: "..."
Người khác mắng ông thì chẳng , nhưng nhi t.ử là kẻ mở miệng mắng !
Trừng mắt cái đồ bất hiếu , Tiêu Vinh cố tỏ uy nghiêm, dừng ngựa cách đó hơn mười bước, chắp tay hướng về phía đám cô nương : "Ta là kinh thành, hôm nay đặc biệt tới quý thôn tìm cố nhân La Đại Nguyên. Chư vị nếu ai nhà ông ở , xin hãy chỉ đường giúp cho, đa tạ."