HÔM NAY TRỜI ĐẸP, THÍCH HỢP ĐỂ ĂN NGON - 4
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:51:40
Lượt xem: 480
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Yến Gia Thụ sang thím Mã, mở miệng thành thạo như một tiểu đại nhân, “Thím Mã, đừng căng thẳng. Bộ y phục của con vốn rách , thím đừng sợ hỏng. Về , a tỷ mặc loại vải nào, con sẽ mặc loại vải , giống hệt a tỷ là .”
Phải .
Y phục của Yến Gia Thụ sờ mịn trơn như nước.
So với vải áo đang mặc, hơn bao nhiêu .
May mà đứa nhỏ hiểu chuyện, bằng với bạc cha để , e rằng thật sự cũng nuôi nổi.
Giữa nụ phần cứng ngắc của thím Mã, vỗ vỗ vai Yến Gia Thụ, “A đúng là ngoan, a tỷ nghèo.”
“Chờ moi một món bạc lớn từ cha , chúng cũng mua vải đến nhờ thím Mã may áo mà mặc! Đệ một bộ! Ta một bộ! Kim Bảo một bộ!”
06
Yến Gia Thụ ngoan khéo miệng.
Chỉ mấy ngày ngắn ngủi, quen mặt khắp cả thôn.
Đường đến nhà chú Triệu, thím Mã, dì Lưu, đều nhớ .
dù vẫn còn nhỏ, yên tâm.
Hắn ngoài, nhất định cùng, hoặc mang theo Kim Bảo.
Cổ họng Kim Bảo lớn lắm, chỉ cần nó sủa lên là cả thôn đều thấy.
Để thưởng cho Yến Gia Thụ, đau lòng lắm mới moi mấy đồng tiền, dẫn và Kim Bảo lên trấn.
Không đứa trẻ nào mà thèm đồ ăn vặt, Yến Gia Thụ thôi cũng thấy thích mê.
Nào là kẹo hồ lô với lớp đường óng ánh trong veo, nào là kẹo mạch nha ngọt lịm, nào là bánh hình thù vui mắt, còn cả bánh tôm giòn rụm!
Ta đau lòng sờ mấy đồng tiền đồng trong tay.
Cha keo, cũng keo.
với ông giống ! Ông từng lo chuyện trong nhà, nên chẳng củi gạo đắt đỏ thế nào. Còn từ nhỏ tự giữ tiền, đương nhiên hiểu để dành bạc phòng khi cần đến.
Lần , đúng là cắt thịt .
“A , chọn một món , a tỷ mua cho!”
“Thật ? A tỷ quá!”
Ta nhịn mà ưỡn thẳng lưng.
Phải , đời còn a tỷ nào như ?
Nấu ăn ngon! Từ nhỏ gan ! Lại còn hào phóng nữa!
“Chọn ! Chọn món ăn! Chúng mua!”
Từ đầu phố tới cuối phố, Yến Gia Thụ vẫn còn do dự giữa kẹo hồ lô và bánh tôm.
Chợt bịch một tiếng.
Một đứa trẻ khác trực tiếp lăn đất, lăn qua lăn hai bên, cả dính đầy bụi, “Ta chịu! Ta chịu! Ta ăn cả hai! Nương mua cho thì nhất định dậy!”
Đứa trẻ nhỏ hơn một chút, nhưng lớn hơn Yến Gia Thụ một chút.
Người xung quanh ầm cả lên, đến cũng nhịn mà bật .
Mẫu của nó tức đến đỏ bừng mặt, giơ tay vỗ bốp m.ô.n.g nó, “Cái thằng nhóc thối ! Ta với cha ngươi ngày thường còn mua cho ngươi đủ , còn dám lăn lộn ầm lên! Mất mặt c.h.ế.t , mua mua mua, quậy nữa!”
Đứa bé cầm đầy đồ ăn vặt trong tay, hí hửng theo nương nó rời , đám xem náo nhiệt cũng dần tan.
Yến Gia Thụ kéo kéo tay áo , chỉ về phía kẹo hồ lô.
“A tỷ, cái đó!”
Có kẹo hồ lô , Yến Gia Thụ vui lắm.
Viên đầu tiên đưa cho , viên thứ hai cho Kim Bảo, đến viên thứ ba mới cẩn thận bỏ miệng .
Lớp đường giòn ngọt, quả sơn tra chua thanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hom-nay-troi-dep-thich-hop-de-an-ngon/4.html.]
Yến Gia Thụ ăn đến nheo cả mắt.
“Kẹo hồ lô thật ngon! Ngon nhất là còn thể cùng ăn với a tỷ và Kim Bảo!”
Đến lúc , bỗng nhiên hiểu .
Không nuôi lớn một đứa trẻ là dễ, mà là nuôi lớn một Yến Gia Thụ mới dễ.
Ta , hẳn sống khá , nên mấy việc.
ngoan.
Ta nấu cơm, nhóm lửa.
Ta tưới rau, chia nước từng lượt mà xách.
Lúc bận xuể, Yến Gia Thụ sẽ tự sang nhà chú Triệu, dì Liễu lấy thịt.
Mỗi về đến nhà, còn thấy bóng , thấy tiếng .
“A tỷ! A tỷ! Ta về ! Hôm nay chúng ăn gì!”
“Gâu gâu gâu——”
Ta thò đầu trời, xem thời tiết đáp một tiếng.
Mùa đông quá lạnh, chúng quây quanh lò nhỏ mà ăn canh cá.
Thịt cá giã nhuyễn, nấu cùng giăm bông, lá rau và nấm hương.
Mỗi miếng đều tươi ngọt vô cùng, ăn đều ấm áp.
Mùa hè quá oi, chúng bê ghế cửa ăn mì lạnh lá hoè.
Nước lá hoè xanh biếc nhào với bột, dùng nước giếng mát lạnh trụng qua, chỉ một miếng thôi là xua cơn nóng bức.
Từng chú Triệu với .
Yến Gia Thụ thông minh đến mức phần quá mức.
Ta liền với chú Triệu.
Dẫu Yến Gia Thụ thông minh đến , cũng chỉ là một đứa trẻ, một đứa trẻ trạc tuổi năm mà thôi.
“Chú Triệu, đều đối xử với . đều nhà, những đứa trẻ khác cũng bạn chơi cùng. Chỉ là .”
“Ta một nhà, cũng một bạn.”
Yến Gia Thụ chính là nhà, cũng là bạn chơi của .
Ta , chú Triệu là mềm lòng nhất.
Ông mấp máy môi, rũ đôi mắt sắc lạnh xuống, rốt cuộc chẳng thêm gì.
Một năm , Yến Gia Thụ nuôi đến mức đầy thịt.
Một năm , Yến Gia Thụ quen thuộc hết những con đường lớn nhỏ trong thôn.
Một năm , Yến Gia Thụ nhân lúc đổ bệnh, lén lút chạy trốn trong đêm.
07
Bình thường ít khi sinh bệnh, nhưng hễ bệnh một là sẽ chịu một trận khó chịu trò.
Cổ họng khô rát, tay chân bủn rủn, cả đầu óc đều cuồng mơ hồ.
Giữa lúc mê man.
Một bàn tay mang theo lạnh đặt lên trán .
Đôi mày của Yến Gia Thụ nhíu c.h.ặ.t thành một cụm, ngay cả môi cũng sắp c.ắ.n rách.
Sợ lo lắng, vội vàng mở miệng.
“Ta , a tỷ chỉ nhiễm lạnh thôi, ngủ một giấc là sẽ , ngại . Khụ khụ——”
“A , trở về ngủ một giấc , sáng mai a tỷ sẽ khỏe , còn thể bánh bao thịt ngon cho nữa, về .”
Yến Gia Thụ ngoan ngoãn gật đầu, xoay bước khỏi phòng.