HÔM NAY TRỜI ĐẸP, THÍCH HỢP ĐỂ ĂN NGON - 5
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:52:24
Lượt xem: 482
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không bao lâu , vội vàng trở .
Từ đầu đến cuối, đều một lời.
Hắn đút nước cho , đặt lên trán một chiếc khăn nhúng nước mát.
Bên ngoài đang sấm vang mưa đổ.
Yến Gia Thụ nhét lòng một vật gì đó, khăn cho hết đến khác.
Ta khó chịu đến mức chẳng còn chút sức lực nào, ôm món đồ trong lòng mà chìm giấc ngủ nặng nề.
Trong cơn mê man, thấy bên tai văng vẳng một khúc đồng d.a.o mơ hồ, cứ lặp lặp mãi ngừng.
Lúc tỉnh , y phục xong.
Ta định gọi Yến Gia Thụ, bên ngoài truyền đến tiếng cãi vã dữ dội.
“Ngươi! Rốt cuộc ngươi còn lương tâm ! A Ngân đối với ngươi đến thế, mà ngươi nhân lúc nó sinh bệnh bỏ chạy! Ngươi cho rằng dễ chạy lắm ? Đường núi trơn trượt, tối qua còn một tảng đá lăn xuống! Nếu Kim Bảo sủa mãi thôi, chỉ e ngươi chạy ngoài đá đập c.h.ế.t từ lâu!”
Người đang là dì Liễu.
Khí sắc bà , giọng vang, là ngay.
…
Cái gì gọi là bỏ chạy?
Cái gì gọi là Kim Bảo sủa mãi thôi?
Ta hiểu.
“Đối với ư? Nếu thật sự đối với , thì để rời ! Không nên cứ luôn theo sát , nên cứ như con ch.ó mà canh giữ mãi!”
“Ta a của nàng! Ta nương, nhà! Ta là bắt tới đây! Ta ở nơi !”
Yến Gia Thụ gào lên, giọng non nớt mang theo nức nghẹn đến khàn .
Thì ở đây.
Ta mím môi, trong lòng chua xót, còn chua hơn thứ tương quả dại do chính tay .
“Thả ngươi ư? Thả ngươi để ngươi ngoài chịu c.h.ế.t ? Nếu vì giữ mạng cho ngươi, cha của A Ngân thể lén lút giấu ngươi ở nơi ? Ngươi , tất cả chúng đều là vì cho ngươi! Đều là vì cho ngươi đó——”
Tiếng cãi vã chợt im bặt.
Yên ắng đến mức thể rõ cả tiếng Kim Bảo rên ư ử.
Yến Gia Thụ lạnh lùng nhạt một tiếng.
“Vì cho ư? Cũng giống như cách các ngươi đối với A Ngân ?”
Chỉ một câu , đóng đinh tại chỗ.
Một luồng rét buốt thấu xương từ gan bàn chân chậm rãi dâng lên.
Yến Gia Thụ cho cơ hội trốn tránh, chân tướng tựa từng đợt sấm dữ đêm qua, thẳng tắp giáng tim .
“Chú Triệu, A Ngân một lòng một coi chú là nhà, lẽ nào chú đối với nàng thật sự chút lừa dối, nửa phần giấu giếm ? Chẳng vì chú dám xông pha trận mạc, chiến trường g.i.ế.c địch, mà nỡ bỏ lỡ cơ hội thăng tiến, nên mới hứa sẽ hộ A Ngân bình an ?”
“Thím Mã, tay của thím đúng là vững thật đấy! Ai mà ngờ , một sát thủ trướng Văn Vương chạy tới nơi một cô thôn nữ chỉ may vá? Ha, dĩ nhiên , võ công của thím mạnh nhất, địch nhân g.i.ế.c cũng chẳng nhiều nhất, chi bằng lui về phía mà quần áo còn hơn. Đợi ngày cha của A Ngân phong hầu bái tướng, thím cũng thể nhờ chút giao tình với A Ngân mà bước lên cao hơn!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hom-nay-troi-dep-thich-hop-de-an-ngon/5.html.]
“Dì Liễu dì Liễu, dì quả thật một tấm lòng từ mẫu, chỉ tiếc lòng là vì con gái cá vượt long môn, chứ vì A Ngân!”
“Từ trong thôn tới ngoài trấn, trong các lúc nào cũng sẽ kẻ xuất hiện! Các là đang giám sát! Các là đem A Ngân trò đùa, coi nàng như một con ngốc!”
“Đám các ngươi! Kẻ nào mà chẳng lợi để mưu? Kẻ nào mà chẳng giả tình giả nghĩa! A Ngân đến như , vì các đối với còn kính nể hơn nàng ba phần? Chẳng chỉ vì là—”
Yến Gia Thụ còn hết, xông ngoài, vung tay tát mạnh lên mặt một cái!
08
“A Ngân—”
Dì Liễu thảng thốt kêu lên một tiếng, cuống quýt dời ánh mắt, dám thẳng .
Nửa bên mặt Yến Gia Thụ lập tức đỏ ửng.
Hắn ôm lấy má , vẻ khoái trá nhanh ch.óng tan biến, đó là sắc mặt hoảng hốt đang bò dần lên từng đường nét.
Yến Gia Thụ hé miệng, giọng khô khốc.
“A tỷ, —”
Dối trá.
Ta tự giễu mà .
Năm đó, cha c.h.ế.t, nhưng cha vẫn còn sống sờ sờ mà.
Ta chẳng qua chỉ là một thôn nữ trong làng, thể a tỷ của nữa?
Kim Bảo dúi cả lòng .
Ấm quá.
May mà vẫn còn Kim Bảo.
Về , trong căn nhà , chỉ còn một một ch.ó chúng mà thôi.
09
Yến Gia Thụ cuối cùng vẫn rời khỏi thôn.
Là cha tự trở về, đích dẫn .
Biết những gì Yến Gia Thụ , cha sốt ruột đến mức vò đầu bứt tai, nhờ dì Liễu giao cho một chồng thư thật dày.
Cha là kẻ thô ráp quen , hiểu chuyện trau chuốt câu chữ, chữ to như cái đấu, còn thường xuyên sai, một tờ giấy cũng chẳng bao nhiêu chữ.
Thế nhưng ông vẫn , thành một chồng thật dày.
Ta gần như thể tưởng tượng bộ dáng ông ngậm cán b.út, gãi đầu loay hoay.
“Nha đầu, cha bỏ con.”
Đó là bức thư đầu tiên cha , mấy chữ chiếm gần nửa trang giấy. Tựa như đang vội vàng nhớ điều gì, ông thêm một câu. “Cha ngoài đ.á.n.h trận , đ.á.n.h xong cha sẽ về. Con nhất định nhớ ăn cơm cho đàng hoàng đấy.”
Dòng chữ thêm nhỏ hơn nhiều, chen chúc hẹp hòi, trông như mấy con bọ ngựa bò ngang giấy.
“Nha đầu, thật cha từng nghĩ tới chuyện hùng gì cả, cha chỉ nuôi con khôn lớn cho t.ử tế. Nếu con lấy chồng, cha sẽ chuẩn của hồi môn cho con, còn nếu con gả , cha nuôi con cả đời cũng ! Cha ở bên cạnh, con vẫn ăn cơm cho t.ử tế.”
“Cha thấy nhiều c.h.ế.t lắm , chỉ vì những thỏi vàng cứng ngắc đến cộm răng . Con xem, thứ cứng đờ đờ , thể quý hơn mạng chứ? Cha hiểu. Nha đầu , hôm nay thời tiết , con thích nhất kiểu trời thế , chắc hẳn thể ăn thêm hai bát cơm nhỉ?”