Cơ thể Bạch Ấu Vi lảo đảo, cô nhấc chân lơ lửng giữa trung, mãi dám hạ xuống. Nếu là chân trần dẫm lên những t.h.i t.h.ể , chắc cô hét lên thất thanh !
Ngay lúc sắp ngã, giám sát quan Đầu Thỏ lướt tới, một tay đỡ lấy cô, giọng ôn hòa: "Cô quen với chúng , chúng chỉ là những khối gỗ lót chân để cô leo lên đỉnh cao mà thôi."
Bạch Ấu Vi thở dốc, lưng đẫm mồ hôi lạnh!
Giọng Đầu Thỏ càng nhẹ hơn: "Nếu thể lên tới đỉnh, thì chỉ thể đá lót chân cho kẻ khác. Bạch Ấu Vi, cô khác dẫm chân ?"
Bạch Ấu Vi cứng đờ cổ Đầu Thỏ: "Ông..."
Nó mỉm , nắm tay cô chậm rãi xuống, từng bước vững vàng.
"Cô nên chọn thế nào , đúng ?"
...
Chillllllll girl !
Không gian trắng xóa.
Một và một quả cầu đang một khối lập phương nào đó.
Dạo khối lượng công việc giảm mạnh nên các giám sát quan khá rảnh rỗi. Chúng tình cờ phát hiện một phó bản đóng cửa từ lâu chơi đăng nhập, thế là tò mò xem một lát.
Gã đàn ông bước từ truyện tranh những gì đang diễn trong khối lập phương, dùng giọng điệu quái gở nhỏ: "Nó tặng cô một đôi giày."
Quả cầu đáp: "Chút lòng thành thôi mà ~ Dù cũng đạo cụ, cần lo lắng ảnh hưởng đến sự cân bằng của trò chơi ."
Gã đàn ông chần chừ: "Thực sự ảnh hưởng ? Tuy chỉ là một đôi giày, nhưng thái độ của nó rõ ràng vấn đề..."
Quả cầu thiếu kiên nhẫn lắc lư: "Ôi dào ~ Hệ thống thiết lập quy tắc về thái độ cho chúng , vả chẳng cũng một vài chơi bằng con mắt khác ? Bình thường thôi mà!"
Gã đàn ông vội vàng biện minh: "Thế mà giống ?! tuy họ khác , nhưng bao giờ tặng đồ..."
"Anh tặng còn ít chắc?" Quả cầu hét lên, "Anh chỉ tặng giày, còn tặng 214 bộ lễ phục xa hoa! 349 món trang sức đá quý! 102 bộ đồ ăn bằng vàng bạc! 78 món v.ũ k.h.í! Ngay cả gối lông ngỗng cô cũng lấy ít đúng ?!"
Gã đàn ông cứng họng: "..."
Quả cầu tiếp tục quan sát tình hình trong khối lập phương, lẩm bẩm một : "Xem nó thực sự coi trọng cô nha, là... cũng tặng cái gì đó nhỉ?"
Gã đàn ông: ".................."
...
Rời khỏi trò chơi, Bạch Ấu Vi đang đường trở về.
Mưa rơi tí tách, mang theo cái lạnh của mùa thu.
May mà giày, nếu chỉ thể dẫm lên bùn đất mà về. Nghĩ thì món quà tuy đạo cụ nhưng cũng khá thiết thực.
Đi năm sáu phút, phía bỗng một chiếc xe việt dã lao tới.
Bạch Ấu Vi nhận đó là xe của Thẩm Mặc, nhưng lúc qua màn mưa mờ mịt, cô rõ ở ghế lái là ...
Xe lao tới gấp, Bạch Ấu Vi nép lề đường nhưng vẫn tránh khỏi bùn b.ắ.n đầy vạt váy.
Bạch Ấu Vi: "..."
Nếu xuống xe Thẩm Mặc, cô nhất định sẽ cho đối phương tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-513-bac-thang-thi-the.html.]
Cửa xe nhanh ch.óng mở , Thẩm Mặc xuống xe túm c.h.ặ.t lấy tay cô, nhíu mày hỏi: "Em chạy thế?"
Bạch Ấu Vi do dự nên bắt đầu từ .
Lúc Thẩm Mặc thấy bộ váy bẩn thỉu của cô, mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn, hỏi: "Sao thành thế ?"
Cô bật thốt hỏi : "Anh thấy ?"
Thẩm Mặc: "..."
Im lặng hai giây, kéo cô lên xe, đóng cửa , tự vòng qua đầu xe trở ghế lái ——
Cánh cửa xe đóng sầm một tiếng.
Trong gian chật hẹp và khép kín, mắt Bạch Ấu Vi chỉ chiếc cần gạt nước cứ lắc qua lắc .
Cô nhớ một chuyện quan trọng, lập tức sang hỏi Thẩm Mặc: "Sao chẳng phản ứng gì thế hả?!"
Thấy cô rời khỏi xe lăn, tự , chẳng lẽ nên kinh ngạc !
Thẩm Mặc lôi khăn giấy từ trong ngăn kéo , lau nước mưa mặt cô, lau những vết bùn váy, giọng bình thản pha chút bất đắc dĩ: "Anh xem camera giám sát gần 800 ."
Bạch Ấu Vi bừng tỉnh.
Trong thành phố khôi phục điện và mạng, camera giám sát giao thông đương nhiên thể sử dụng bình thường, hèn gì tìm thấy cô nhanh như .
Bạch Ấu Vi bỏ cuộc, hỏi tiếp: "Vậy lúc xem đầu tiên, cảm giác thế nào?"
Thẩm Mặc vò nát tờ khăn giấy bẩn, rút tờ khác lau tiếp.
"Chiều cao... cao hơn tưởng tượng một chút." Anh trả lời.
Bạch Ấu Vi: "..."
Thật là một câu trả lời chẳng chút lãng mạn nào.
"Còn nữa..." Động tác tay Thẩm Mặc dừng , ngước mắt cô, "Không vui mừng như tưởng tượng."
Bạch Ấu Vi ngẩn .
Thẩm Mặc ghé sát , đặt một nụ hôn lên trán cô, thở dài: "Khi em xe lăn, luôn thể thấy em, giờ em , cảm giác em sẽ chạy mất bất cứ lúc nào... Vì , thấy bất an."
Bạch Ấu Vi mắt Thẩm Mặc. Trong một khoảnh khắc, cô khỏi nảy sinh ảo giác rằng chuyện xảy trong trò chơi đều Thẩm Mặc hết.
Điều đó đương nhiên là thể. Thẩm Mặc chỉ vì quá quan tâm cô, thể rời xa cô mà thôi.
Cảm xúc của Bạch Ấu Vi dâng trào, cô nhịn mà ôm chầm lấy cổ Thẩm Mặc, vùi mặt hõm vai .
Cảm giác khác cần thực sự tuyệt vời.
Cô lí nhí lẩm bẩm một câu: "Học mấy lời đường mật ở thế ..."
Thẩm Mặc mỉm , vuốt ve mái tóc dài của cô, : "Về thôi, đều đang lo cho em đấy."
Bạch Ấu Vi ngẩng đầu lên, nũng chu môi về phía , đòi một nụ hôn~