Hôn Nhân Sắp Đặt: Gặp Anh Ở Cuối Trời Tây Bắc - Chương 304

Cập nhật lúc: 2026-04-03 15:17:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Buổi tối, Dương Thu Cẩn về đến nhà, kể chuyện buổi liên hoan cho Trần Thắng Thanh :

 

“Binh đoàn sẽ cử vài cán bộ xuống, lúc đó em ít nhiều cũng nhảy cùng họ vài điệu, nhưng em đấy, em nhảy nhót gì, dạy em nhảy cái điệu gì mà nhịp nhanh ba bước, nhịp chậm ba bước ."

 

Trước đây Trần Thắng Thanh từng sang Liên Xô gián điệp nên cái gì cũng , khiêu vũ chỉ là một trong những kỹ năng bắt buộc, nhờ dạy nhảy là quá hợp lý.

 

“Được, lát nữa bọn trẻ ngủ sẽ dạy em."

 

Trần Thắng Thanh đang ở gian nhà chính tắm cho Tiểu Thiên Tinh.

 

Trời lạnh , tắm trong nhà vệ sinh thì quá lạnh, Dương Thu Cẩn yêu sạch sẽ, cứ cách hai ba ngày là tắm cho con một .

 

Để tránh con bé lạnh, Trần Thắng Thanh đặc biệt nhờ đóng một chiếc chậu tắm lớn một chút, mỗi tắm cho Thiên Tinh đều tắm ngay tại gian nhà chính đốt sưởi ấm sực, như tắm sẽ ấm áp hơn, sợ Thiên Tinh lạnh.

 

Nước tắm nhiệt độ , con bé con tắm thấy thoải mái, thỉnh thoảng dùng bàn tay nhỏ vỗ nước b-ắn đầy nước lên bố còn nắc nẻ.

 

Trần Thiên Hữu đang sách trong phòng nhỏ thấy tiếng em gái ở phòng khách bèn đặt sách xuống, mới bước khỏi cửa phòng đẩy ngược trong:

 

“Em gái đang tắm ở phòng khách, con đợi em tắm xong hãy , đừng em."

 

“Vì em?"

 

Trần Thiên Hữu hiểu.

 

“Em gái ngày một lớn , em là con gái, con là con trai nên tránh mặt, em tắm rửa, quần áo, tã con đều mặt ở đó, còn nhớ cho phép những đứa con trai khác thấy bộ phận riêng tư của em, ngay cả Vương Tùng Dương, Gâu Đán Đán mấy đứa chúng nó cũng ."

 

Dương Thu Cẩn nghiêm túc .

 

bố cũng là nam mà, bố thể tắm cho em , bố chẳng lẽ cũng nên tránh mặt ?"

 

Trần Thiên Hữu phục .

 

“Cái đó giống, bố là bố của em gái, chăm sóc em khi hai tuổi là trách nhiệm của cha, hai tuổi sẽ để bố giúp em tắm rửa quần áo nữa.

 

Con bây giờ đang ở tuổi dậy thì nên giữ cách nam nữ, con em nhiều quá nghĩ sang chuyện khác."

 

Chẳng trách Dương Thu Cẩn nhẫn tâm, mà vì các bé ở tuổi dậy thì dễ suy nghĩ vẩn vơ.

 

Các gia đình khác phần lớn đều trọng nam khinh nữ, đàn ông chịu việc nhà nên sẽ để con trai giúp con gái tắm rửa, ít khi xảy chuyện ở tuổi dậy thì bắt nạt em gái hoặc bế em gái cho những bé cùng lứa khác trêu ghẹo bắt nạt.

 

điều đó nghĩa là những bé gái nhỏ những quen, em chú bác... bắt nạt, quấy rối.

 

Khi Dương Thu Cẩn còn nhỏ, trong ký ức mờ nhạt, lúc cô đang tắm cho cô thì một chú họ xa việc ghé qua, tình cờ thấy cô đang tắm, mắt ông cứ chằm chằm bộ phận riêng tư của cô, để tâm, cảm thấy bé gái nhỏ xíu thì chẳng gì, xem một tí cũng chẳng .

 

Nào chú đó từ đó về hễ thấy cô là đều dùng ánh mắt d-âm đ-ãng cô, thậm chí còn định quấy rối cô đường học khi cô đang học lớp một tiểu học nhưng cô may mắn chạy thoát .

 

Chuyện từng kể với bất cứ ai, chú đó cũng ch-ết năm thứ hai chuyện đó.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hon-nhan-sap-dat-gap-anh-o-cuoi-troi-tay-bac/chuong-304.html.]

Dương Thu Cẩn thầm cảm ơn trời đất vì tên súc sinh đó ch-ết sớm, đồng thời cũng thầm nhủ khi cô lớn lên và con gái của riêng , cô nhất định bảo vệ con thật , đó cũng là lý do cô yêu cầu Trần Thiên Hữu tránh mặt.

 

Trần Thiên Hữu ngày một lớn khôn, nhiều chuyện cũng lờ mờ hiểu , thấy Dương Thu Cẩn vẻ mặt nghiêm trọng, đại khái hiểu đang nghĩ gì nên đành chịu thua :

 

“Vâng, em tắm con , cũng giúp nữa, cũng cho bọn Vương Tùng Dương , thế ạ."

 

“Thế còn ."

 

Dương Thu Cẩn hài lòng lui về phòng khách, thoăn thoắt lau cho Thiên Tinh, mặc cho con bộ quần áo cotton lót mềm mại màu hồng phấn, khoác thêm chiếc áo len nhỏ do Lý Tú Nga đan bế con phòng dỗ dành chơi một lát, đó cho b-ú là con bé dần dần chìm giấc ngủ.

 

Vừa thấy con ngủ say, Dương Thu Cẩn đợi mà đòi Trần Thắng Thanh dạy khiêu vũ ngay.

 

Trần Thắng Thanh kiên nhẫn dạy cô:

 

“Tay mở , bước chân theo nhịp của nhé, một - cha cha, hai - cha cha..."

 

Chiếc đài radio trong phòng vặn sang đài âm nhạc chuyên dụng, tiếng hát phát nhỏ để thức giấc Tiểu Thiên Tinh nhưng vặn để Dương Thu Cẩn thể chuyển động theo điệu nhạc.

 

Dương Thu Cẩn cố gắng theo kịp nhịp điệu của Trần Thắng Thanh, chuyển động theo âm nhạc, hoặc là nhịp quá nhanh hoặc là nhịp quá chậm, cứ va lòng và dẫm lên chân suốt.

 

Hai nhảy liên tiếp mấy bản đều như khiến Dương Thu Cẩn khỏi nản chí:

 

“Không nhảy nữa , em nhảy tệ quá, buổi liên hoan em dứt khoát tham gia nữa cho xong."

 

“Lẽ nào em bỏ lỡ cơ hội thăng chức tăng lương mà Bí thư Địch cố công giành cho em ?"

 

Trần Thắng Thanh đỡ lấy vòng eo thon đang lùi của cô:

 

“Đừng bỏ cuộc, ngoài, em cứ dẫm lên chân thoải mái, đau .

 

Em hạng việc nửa vời, cứ từ từ theo nhịp của sẽ học thôi, một ngày thì hai ngày, hai ngày thì ba ngày, một nữ đồng chí thông minh như em chắc chắn sẽ học thôi."

 

Dương Thu Cẩn những lời nịnh nọt ngọt xớt của cho nảy sinh lòng tin, cũng thấy từ bỏ sớm, khác học thì cô tự nhiên cũng học , thế là đành c.ắ.n răng tiếp tục nhảy cùng Trần Thắng Thanh mãi đến tận đêm khuya mới thôi.

 

Ba ngày liên tục, Dương Thu Cẩn đều tranh thủ thời gian luyện nhảy.

 

Tối hôm nay luyện nhảy xong, cô đau lưng mỏi gối chịu , bẹp giường uể oải :

 

“Em vẫn tắm."

 

Mùa đông ở vùng biên cương lạnh, nhiều mười ngày nửa tháng tắm cũng chẳng thấy mùi gì, nhưng Dương Thu Cẩn yêu sạch sẽ nên mùa đông tối thiểu cũng ba ngày tắm một , ngày mai nông trường tổ chức liên hoan nên Dương Thu Cẩn kiểu gì cũng tắm rửa thơm tho để đón tiếp lãnh đạo binh đoàn.

 

“Không , để bế em tắm."

 

Nước tắm đun nóng từ sớm, Trần Thắng Thanh pha nước xong còn đặc biệt đặt một chậu than trong nhà vệ sinh để Dương Thu Cẩn tắm cho đỡ lạnh, đó phòng bế bổng Dương Thu Cẩn về phía nhà vệ sinh.

 

Vào những ngày đầu khi Dương Thu Cẩn sinh xong Tiểu Thiên Tinh, vì là mùa hè, thêm chỗ đau nên cô tự tắm rửa tiện, Trần Thắng Thanh giúp cô tắm.

 

Ban đầu Dương Thu Cẩn còn quen, hai tuy là vợ chồng mười mấy năm, chuyện mật nhất cũng đều qua nhưng việc đối diện trần trụi và kỳ cọ cho thì hiếm khi , cô cảm thấy chút ngượng ngùng.

Loading...